Ngay lập tức, m.á.u chảy theo từng đường vân tay nhỏ giọt xuống đất.
Đau đau đau.
Lỡ tay quá đà.
mà đấy, lấy điên trị điên.
Diệp Dự, luôn trầm lặng ít , đột nhiên ném d.a.o xuống, hét lên: “Thẩm Tân, điên ?!”
Từ khi quen đến giờ, đây là đầu tiên thấy Diệp Dự tức giận như .
18
Tôi thừa nhận hèn.
“Tôi chỉ là... ch//ết thôi.”
Ánh mắt Diệp Dự càng thêm sâu, cắn môi, như đang kiềm nén điều gì đó.
“Cậu xứng đáng những điều nhất đời ...”
“Thẩm Tân, đừng bằng ánh mắt đó nữa.”
Lời kịp xong đôi môi mềm mại của chặn .
Tôi ép ngã lên mặt bếp lạnh toát, bao phủ bởi thở bá đạo, chiếm hữu của .
Sự đổi quá đột ngột khiến quên cả phản kháng.
Diệp Dự cứ cọ môi lên môi lâu.
Tôi cũng đơ lâu.
Tới khi tỉnh , cả hai chúng đều thở hổn hển.
Lúc buông , trong mắt tràn ngập những cảm xúc hiểu nổi.
Tôi giống như con mồi đang dã thú rình rập.
Chỉ một cú sẩy chân là rơi vực sâu.
Lúc đó mới nhận , Diệp Dự khi thẳng thì cao hơn cả cái đầu.
Bây giờ, cả bao phủ cái bóng của .
“Thật , em chỉ ... nấu ăn cho .”
Giọng mát lạnh, xen lẫn nhịp thở định.
Sự trong trắng của .
Hai mươi lăm năm sống đời cấm dục.
Vậy mà... vì một thằng con trai...
Không thể nào, thể nào!
dám động đậy.
Sợ phát hiện cơ thể ... phản ứng.
Tôi xoay định nhà vệ sinh xối nước lạnh, nhưng sợ để d.a.o trong tay nguy hiểm.
Não lúc như thể tự động “đăng xuất”, nghĩ nổi gì nữa.
Mà cái kẻ khiến nông nỗi , đó cắt dưa leo như chuyện gì.
Tôi chọn tin rằng chuyện là do “trả đũa” vì vụ hôn lén .
Nghĩ thông , lập tức trấn tĩnh .
đúng đúng, mục tiêu của là khiến còn ý định ch//ết nữa.
Người , cứu một mạng còn hơn xây bảy tòa tháp...
Đồ khỉ.
Tôi chính là thích .
Yêu một , cơ thể là thứ thể lừa dối .
Tôi phản ứng với .
Không thì hàng ngàn cách khác, tại cứ giữ lấy cái “tai họa” bên cạnh?
Diệp Dự cúi đầu, yên lặng giúp sát trùng và băng bó vết thương.
Còn , tay vẫn đang ăn cơm.
Không thể , đồ nấu ngon đến phát , so với thì như ăn cơm với ăn c*t .
Sau khi ăn hết hai bát cơm đầy, mới phát hiện Diệp Dự hề động đũa.
Cậu chống cằm, nhạt.
ch//ết .
Cảm giác như tim b.ắ.n tỉa.
ch//ết luôn .
19
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cam-hoa-ke-dien/6.html.]
Kết quả là khi đến bệnh viện thăm em gái, thì phát hiện thằng ch.ó Dư Thành ... ăn cỏ gần hang.
Rau cất công trồng, heo ăn mất .
Đẩy cửa phòng bệnh , thấy em đang tựa n.g.ự.c Dư Thành.
“Anh...”
Em gái đỏ mặt, còn Dư Thành thì bật dậy, thấy mặt đầy tức giận bèn :
“Thẩm Tân, gì cứ với , đừng trách cô . Bọn em thật lòng với . Em sẽ chịu trách nhiệm với cô .”
Tôi tức đến đập đầu một cái: “Chỉ lo hôn hít, trông chừng dây truyền nước biển, thuốc sắp chạy hết !”
“Hả? ch//ết cha!”
Dư Thành vội vàng thuốc.
Tôi thật sự hiểu nổi em :
“Em trúng tên ngu ở điểm nào ?”
Em gái chịu thua:
“Còn hơn , gặp sắc thì quên , đến em gái ruột cũng chẳng thèm đoái hoài. Hừ.”
20
Nhìn kiểu là khỏi thật, còn gây chuyện với cơ mà.
Ngày kế của Diệp Dự bắt giam, cũng là ngày em xuất viện.
Tôi đưa em gái về nhà, đặt đồ xong định lên lầu tìm Diệp Dự chia vui.
Thì thấy cùng Mèo Mèo đang xổm cửa nhà .
Hai “sinh vật” khác loài, mà gương mặt giống hệt .
Em gái ban đầu còn khoác tay đợi giới thiệu, kết quả ánh u ám của Diệp Dự dọa cho lùi một bước.
Em thì thào: “...Anh ơi, em thấy ánh mắt như cắn em ?”
“Nói bậy, Diệp Dự dễ thương, em nhầm .”
Chúng nhà, suốt cả đoạn mặt lạnh như tiền.
Mãi tới khi kế tuyên án, mặt mới giãn một chút.
Bữa cơm tối trong bầu khí căng như dây đàn.
Tối hôm đó vẫn sang nhà Diệp Dự ngủ như khi.
Lúc leo lên giường , lưng về phía , rõ ràng ngủ, nhưng chuyện.
Tôi chẳng hiểu làm gì sai, mơ mơ màng màng .
Nửa đêm, mắc tiểu, tỉnh dậy thì phát hiện thể cử động.
Tay chân trói thì thôi, cái quần còn cởi mất một nửa.
Tôi cảm thấy lạnh sống lưng.
Diệp Dự cúi xuống, ép mặt .
“Diệp Dự, định làm gì?!”
Tôi cầu xin cỡ nào cũng vô ích, giãy giụa thế nào cũng thoát .
“Tại với con nhỏ đó? Anh là yêu em đến phát điên cơ mà.”
Động tác thô bạo, nhưng dịu dàng lau nước mắt nơi khóe mắt : “Ngoan nào, vui vì em làm thế mới đúng chứ, gì chứ?”
“Diệp Dự, sai , con bé đó là em gái , hề với ai hết.”
“Thế cũng .”
“Anh dám nữa, vì chăm sóc em suốt mấy ngày nay, tha cho vệ sinh cái ...”
Sáng sớm hôm , hành tới nỗi suýt tàn phế, đến tiểu cũng nhịn mấy hiệp, chống lưng rời giường.
Em gái gọi điện hỏi ăn sáng .
Tôi hét lên: “ĂN ĂN ĂN! Ngoài ăn thì—”
Một đôi tay to từ phía vòng qua eo , ôm chặt.
“Còn no ... Anh vẫn ăn?”
Tôi ném lên giường.
Cậu dễ dàng túm lấy cổ chân đang định chạy.
“Anh , chạy gì chứ? Thích kiểu nào, chúng cùng nghiên cứu nhé?”
Mẹ kiếp...
Giờ mà khởi động vòng lặp thì còn kịp ?!