Cái Kia Túc Địch Không Muốn Hòa Giải - Chương 122: Ngoại Truyện - Thời Thiếu Niên (3)
Cập nhật lúc: 2026-02-27 00:45:42
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm đó, Diêm Sâm một giấc ngủ ngon nhất kể từ khi đến đây. Sau ba ngày học cơ bản, các lớp bắt đầu gộp để huấn luyện chung, cuối cùng cũng xếp cùng nhóm với Lê Triệt. Vì cổ chân thương, Diêm Sâm thể tham gia huấn luyện trong vài ngày, ở cái xó xỉnh rừng núi cũng chẳng nơi nào để , đành bóng cây quan sát.
Hôm nay là bài huấn luyện vượt chướng ngại vật, một khu vực đường núi quy hoạch thành sân huấn luyện, các học viên vượt qua vũng bùn, cầu độc mộc, vách đá để về đích. Thử thách đầu tiên là một hố nước lớn rộng hơn hai mét, phía lắp đặt những thanh gỗ để quấn dây thừng, học viên thể dùng dây thừng để đu qua.
Tiếng còi vang lên, một đám nhóc ùa tới, đứa dây thừng quấn chặt nhảy ngoài, đứa đu qua dây thừng kéo ngược trở . Từng đứa một như sủi cảo thả nồi, la hét rơi tõm xuống vũng bùn, lăn lộn đầy bùn đất mà vì quá trơn nên mãi bò lên . Diêm Sâm ái ngại mặt , thầm may mắn vì chân thương nên tham gia.
Lê Triệt thong thả bước tới, dường như đoán cảnh tượng , đợi những phía rơi xuống gần hết mới tung dây thừng quấn cành cây phía , đu qua vũng bùn sang bờ bên . Một chuỗi động tác tiêu sái dứt khoát, trong mắt Diêm Sâm còn chuẩn mực hơn cả huấn luyện viên làm mẫu. Khi đám nhóc còn đang run rẩy bò lên cầu độc mộc thì Lê Triệt về đích và trở .
Ánh mắt của Diêm Sâm quá lộ liễu, lúc Lê Triệt nhảy xuống khỏi cầu độc mộc, móc từ trong túi một vật ném qua. Diêm Sâm theo bản năng đưa tay đón lấy, mở lòng bàn tay xem, hóa là một quả quýt: “Ở thế?”
Lê Triệt nóng đến mức kéo cổ áo quạt gió, đến cạnh Diêm Sâm, móc thêm một quả quýt nữa lột vỏ: “Hái đường đấy.”
Diêm Sâm: “...” Đang huấn luyện mà còn tranh thủ hái quýt ?
Diêm Sâm bao giờ ăn thứ gì “nguyên sinh thái” như thế , thấy Lê Triệt lột vỏ bỏ miệng ăn ngon lành, cũng do dự lột vỏ nếm thử một miếng, vị chua khiến suýt chút nữa thì “đăng xuất” tại chỗ.
Lê Triệt: “Ngọt ?”
Diêm Sâm nghiêng đầu sang, thấy Lê Triệt đang cầm nửa quả quýt ăn, với vẻ mặt mong chờ như đang định giở trò , dường như hiểu điều gì đó.
“Ngọt.” Diêm Sâm c.ắ.n rơ dối.
“Của cũng ngọt lắm.” Lê Triệt đưa nửa quả còn qua, rạng rỡ, “Bọn đổi cho nếm thử nhé?”
“Được.” Diêm Sâm đưa nửa quả của cho , ăn miếng quýt đổi , quả nhiên cũng chua loét, khỏi âm thầm quan sát phản ứng của Lê Triệt.
Lê Triệt hớn hở bỏ miếng quýt miệng, ngũ quan xinh lập tức nhăn nhó vì chua, rùng một cái: “Tê —— chua quá!”
Diêm Sâm biểu cảm của làm cho phì . Lê Triệt quàng tay qua cổ : “Gan lớn nhỉ, dám lừa , còn nữa!”
Diêm Sâm dứt : “Cậu chẳng cũng lừa ?”
Lê Triệt: “...” Không cãi .
Vốn định trêu chọc chú “thỏ trắng nhỏ” một chút, ngờ trêu chọc ngược , mấu chốt là thỏ trắng nhỏ lên trông đến mức nỡ tay. Cả hai quả quýt đều chua vô cùng, nhưng vì là Lê Triệt đưa nên Diêm Sâm nỡ vứt . Thấy Diêm Sâm vẫn định ăn tiếp, Lê Triệt ngăn : “Thích ăn thì đợi chân khỏi dẫn hái, mười ngày nửa tháng nữa chắc quýt sẽ chín hẳn.”
Diêm Sâm tò mò hỏi: “Quýt dại ?”
“Ừ.” Lê Triệt cảnh giác quanh, ghé sát tai Diêm Sâm nhỏ, “Tôi còn tìm thấy nho với đào nữa, ở cái thung lũng nhỏ cách đây một cây nhiều tổ chim lắm, hôm nào dẫn đào trứng chim.”
Đào trứng chim? Diêm Sâm khỏi kinh ngạc, từng nghĩ sẽ làm mấy chuyện “thất đức” như : “... Cậu rành ngọn núi thế, đến đây nhiều ?”
“Lần đầu tiên đấy.” Lê Triệt thản nhiên , “Ngày báo danh dạo một vòng quanh núi .”
“...” Diêm Sâm nhớ ngày đám Hồ Hưng vây đánh, hóa lúc đó Lê Triệt khảo sát địa hình trong núi về ?
“Tiểu Diêm, Tiểu Lê, hai đứa chụm đầu thầm chuyện gì đấy?”
Nghe thấy tiếng huấn luyện viên Lý, cả hai giật , đồng thời ngẩng đầu lên với vẻ mặt tật giật . Huấn luyện viên Lý bóng cây, tháo mũ quạt gió, hỏi Lê Triệt: “Một vòng thấy thế nào? Có chỗ nào thắc mắc ?”
“Dễ lắm ạ, cháu thắc mắc gì.” Lê Triệt giật lấy quả quýt của Diêm Sâm đưa qua, “Huấn luyện viên vất vả quá, cháu hái trong núi đấy ạ.”
Diêm Sâm kịp ngăn cản, quả quýt trong tay huấn luyện viên. Diêm Sâm: “...” Thật là xa.
Bị hai đứa nhóc chằm chằm đầy mong đợi, huấn luyện viên Lý nhận bẫy rập, thầm nghĩ học sinh thật chu đáo, liền bẻ một miếng bỏ miệng, ngay lập tức kêu t.h.ả.m một tiếng, biểu cảm vặn vẹo.
“Ha ha ha...” Lê Triệt lớn, “A Sâm kìa, huấn luyện viên chua đến mức nhăn hết cả mặt .”
Diêm Sâm cũng nhịn mà bật theo. Huấn luyện viên thẹn quá thành giận: “Tự ý hái quả trong sân huấn luyện, phạt chạy mười vòng, Tiểu Diêm nợ đó đợi chân khỏi thì trả !”
Diêm Sâm cũng trúng đạn, đột nhiên hiểu câu “ mắng đầu” của Lê Triệt là thế nào. Nghịch ngợm thế , mắng mới lạ.
Buổi chiều huấn luyện xong, Diêm Sâm đưa khăn lông và bình nước cho Lê Triệt, cả hai cùng xuống núi giữa những tiếng trêu đùa của đám bạn. Ánh hoàng hôn nhuộm một lớp kính lọc lên cánh rừng, ngay cả những bông hoa dại ven đường cũng ánh lên sắc vàng kim, Diêm Sâm bắt đầu dần thưởng thức cảnh nơi đây.
Lê Triệt lau mồ hôi, uống ừng ực nửa bình nước, chú ý đến ánh mắt của Diêm Sâm, tiện tay hái một bông hoa dại xoay xoay tay: “Biết đây là hoa gì ?”
Diêm Sâm lắc đầu: “Hoa dại.”
Lê Triệt: “Đây là hoa kim ngân, pha nước uống thanh nhiệt giải độc, cũng là loại thảo d.ư.ợ.c mà một động vật thích ăn.”
Ánh mắt Diêm Sâm khẽ động, chỉ tay đại: “Cái cây là hoa gì?”
Lê Triệt: “Hoa thạch hộc, cũng ăn đấy.”
Diêm Sâm: “Còn bông màu tím trong bụi cỏ ?”
Lê Triệt: “Hạ khô thảo, một loại thảo dược.”
Diêm Sâm hỏi suốt dọc đường, ngờ Lê Triệt đều hết, tin nên chỉ một khóm hoa cúc vàng cách đó xa: “Cái thì ?”
Lê Triệt qua, “ồ” một tiếng: “Đó là hoa dưa hấu.”
Diêm Sâm thắc mắc: “Loại hoa đặc biệt lắm ?”
Lê Triệt hạ thấp giọng: “Nghĩa là dưa hấu đấy, ít nữa sẽ trộm dưa về ăn, tuyệt đối đừng cho ai nhé.”
Diêm Sâm: “...”
Kể từ khi Diêm Sâm thương ở chân, Lê Triệt dọn từ phòng bên cạnh sang, Diêm Sâm thao tác thế nào, tóm là chỗ bên cạnh đổi thành Lê Triệt. Buổi tối tắm xong, Lê Triệt cùng một nhóm thiếu niên đầu bảng tích lũy huấn luyện viên gọi họp riêng, Diêm Sâm chỗ nào , đành tựa lưng tường sách.
Hơn 8 giờ tối, Lê Triệt trở về ký túc xá, thấy Diêm Sâm đang lật xem một cuốn sách ảnh về cơ giáp: “Cậu cũng thích cơ giáp ?”
“Ừ.” Diêm Sâm đợi xuống dịch cuốn sách sang phía , “Đây là mẫu mới nhất của tập đoàn Hằng Tinh năm nay.”
Lê Triệt: “Tôi thích mẫu Phong Thần.”
“Tôi cũng thích mẫu đó.” Diêm Sâm lập tức lật đến trang về Phong Thần, “Mẫu mới mắt trong game Cuồng Chiến tháng , xem đ.á.n.h giá mạng thấy nó linh hoạt.”
Nhắc đến những thứ , cả hai vô chuyện để , chụm đầu , khiến những khác trong ký túc xá vô cùng ngưỡng mộ. Chỉ cần ai quan tâm đến bảng tích lũy tổ thiếu niên thì ai là Lê Triệt. Chỉ mới bắt đầu tham gia từ đầu năm, nhưng chỉ mất hơn nửa năm càn quét bảng xếp hạng, vượt qua thứ nhất hơn 300 điểm, vững vàng chiếm ngôi đầu bảng.
Ba thiếu niên làm quen với Lê Triệt nên mang đồ ăn vặt sang bắt chuyện. Lê Triệt chỉ đáp vài câu chiếu lệ, ánh mắt hề rời khỏi cuốn sách ảnh. Một thiếu niên ghé sát : “Hai đang xem gì thế?”
“Đừng đè chân A Sâm.” Lê Triệt ấn đầu thiếu niên đẩy , “Đi chơi chỗ khác .”
Ba thiếu niên ý nên lủi thủi chỗ khác. Cả hai trò chuyện từ cơ giáp đến mô hình cơ giáp, Lê Triệt mô hình Phong Thần phiên bản giới hạn cấu hình cao nhất, ánh mắt Diêm Sâm lập tức đổi.
Diêm Sâm: “Cậu thưởng bao nhiêu mới trúng thế?”
Lê Triệt: “Một duy nhất.”
Diêm Sâm: “... Một á?!”
Lê Triệt: “Cái dễ trúng mà?”
Diêm Sâm tin, bắt Lê Triệt thử cho xem, ngờ trúng ngay đầu thật. Lê Triệt thản nhiên: “Cậu còn mẫu nào nữa, giúp cho, nào cũng trúng hết.”
Diêm Sâm: “...” Còn thể chơi kiểu ?
Sau khi trúng ba mẫu mô hình giới hạn mà hằng mong ước, Diêm Sâm tâm phục khẩu phục. Lý do để kết bạn với Lê Triệt tăng thêm một cái.
Ba ngày , trại tập huấn tổ chức kỳ tiểu khảo thực chiến giai đoạn đầu, áp dụng hình thức thi đấu theo cặp, đội nào lấy lá cờ chỉ định sẽ giành chiến thắng. Huấn luyện viên phân chia đội cho từng . Đến lượt đội của Diêm Sâm, thiếu niên gọi tên giơ tay lớn: “Thưa huấn luyện viên, em chung đội với đồ què chân ạ!”
Diêm Sâm qua, đúng như dự đoán là một gương mặt quen thuộc, một trong sáu đứa ngày hôm đó. Huấn luyện viên thấy các học sinh khác xì xào bàn tán, liền với thiếu niên : “Tiểu Diêm chỉ trẹo chân thôi, khỏi lâu .”
Cậu thiếu niên vẫn chịu: “ tham gia huấn luyện , em chung đội với !”
Huấn luyện viên định tiếp thì Diêm Sâm ngăn : “Thưa thầy, đừng ép ạ.”
Huấn luyện viên khó xử, những khác: “Vậy ai tình nguyện chung đội với Diêm Sâm ?”
Mọi đều cúi đầu, dám thẳng mắt huấn luyện viên. Diêm Sâm tham gia huấn luyện, chắc chắn sẽ kéo chân cả đội, ai chung đội với thì cầm chắc phần thua. Diêm Sâm nghĩ là nhân cơ hội rút lui luôn, dù cũng chẳng hứng thú gì với kỳ thi .
“Để em chung đội với cho.” Lê Triệt từ một đội khác bước tới mặt huấn luyện viên Lý, “Em với A Sâm một đội.”
Huấn luyện viên Lý và huấn luyện viên bên cạnh , càng thêm khó xử: “Tiểu Lê, tình huống của em và Tiểu Diêm khác , tiện xếp chung .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cai-kia-tuc-dich-khong-muon-hoa-giai/chuong-122-ngoai-truyen-thoi-thieu-nien-3.html.]
Huấn luyện viên nắm rõ tư liệu của từng , đối với những học viên ý định thi trường quân đội, yêu cầu huấn luyện sẽ khác. Một chỉ đến chơi như Diêm Sâm chắc chắn thể xếp chung với Lê Triệt.
Lê Triệt vẫn kiên trì: “Tiểu khảo tính điểm tích lũy ạ, quy định cũng cấm xếp đội như .”
Đừng là huấn luyện viên, ngay cả Diêm Sâm cũng tán thành. Ngày thường chơi cùng thì , nhưng kỳ thi chính thức thế , vì mà ảnh hưởng đến đối phương. Lê Triệt tranh luận với huấn luyện viên vài câu, vẫy tay với Diêm Sâm: “A Sâm, đây với ca ca nào.”
Trong nháy mắt, Diêm Sâm nhận vô ánh mắt ngưỡng mộ từ xung quanh. Trên đường đến trung tâm trang , Diêm Sâm bên cạnh Lê Triệt, hạ thấp giọng hỏi: “Thế ?”
Lê Triệt đưa mắt tìm kiếm cái tên Diêm Sâm què chân trong đám đông, thản nhiên : “Không , gánh .”
Đến trung tâm trang nhận bộ đồ tác chiến thống nhất để , huấn luyện viên giúp từng kiểm tra độ nhạy của cảm biến, đến kho vũ khí nhận vũ khí. Súng dùng trong tiểu khảo là loại mô phỏng cao cấp, chỉ giảm bớt trọng lượng cho phù hợp với lứa tuổi. Lê Triệt lấy cho Diêm Sâm một khẩu s.ú.n.g b.ắ.n tỉa hạng nhẹ : “Tôi tấn công chính, yểm trợ cho , cứ yên một chỗ đừng cử động, để chân nghỉ ngơi thêm .”
Diêm Sâm nhận lấy khẩu súng, trọng lượng khá đầm tay: “Cậu sợ b.ắ.n trúng phát nào ?”
Lê Triệt : “Trình độ của bọn họ cũng chẳng khá khẩm gì , cứ quậy tới bến , sợ gì chứ?”
Diêm Sâm: “...”
Đạn phát là loại đạn nước đặc chế, Lê Triệt dạy Diêm Sâm cách kiểm tra đạn và súng, lấy từ trong ba lô một chiếc hộp nhỏ, quẹt một miếng bôi lên mặt Diêm Sâm. Diêm Sâm đang kiểm tra súng, thấy mặt lành lạnh liền theo bản năng né tránh, thấy tay Lê Triệt dính thứ gì đó xanh xanh lục lục: “Cái gì thế ?”
“Để ngụy trang đấy.” Lê Triệt đuổi theo để bôi cho Diêm Sâm, “Nhanh lên nào.”
Diêm Sâm ái ngại né tránh: “Tôi bôi thứ .”
Lê Triệt ấn vai xuống: “Cậu chẳng kéo chân ?”
Diêm Sâm khựng , đành cam chịu để Lê Triệt bôi vẽ loạn xạ lên mặt . Lê Triệt gian, loáng cái bôi xong, còn cố tình kéo Diêm Sâm đến tấm kính: “Đẹp trai quá, tay nghề của đúng là chê .”
Nhìn thấy trong kính với gương mặt biến dạng , Diêm Sâm: “...” Đây là con quái vật từ ngọn núi nào chạy ?
Diêm Sâm định giúp Lê Triệt bôi mặt, ngờ đầu , đối phương bôi xong , cũng là một bộ dạng quỷ quái y hệt . Lê Triệt một tay vác s.ú.n.g AK, đầy tự tin: “Nhìn qua là đồng đội thiết .”
Diêm Sâm mộc mặt: “Cùng một giuộc cả.”
Lê Triệt: “...”
Diêm Sâm đeo kính bảo hộ , Lê Triệt giúp kiểm tra cổ áo, đảm bảo cài kín mít. Nếu đạn nước b.ắ.n trúng động mạch cổ, vẫn khả năng gây sốc. Tất cả thiết giám sát và an ninh trong trường thi sẵn sàng, các đội nhân viên công tác đưa đến các điểm xuất phát chỉ định.
Lê Triệt: “Nào, đặt cái mật danh .”
Diêm Sâm: “Mật danh á?”
“Tôi ưu tú thế , dễ bao vây tấn công trong trường thi, gọi tên thật sẽ lộ hành tung.” Lê Triệt Diêm Sâm từ xuống , tùy miệng , “Cậu tên là Phú Quý , ở đây ai phú quý bằng .”
Diêm Sâm: “...” Đây là mật danh là biệt danh thế?
Lê Triệt đang định đặt tên cho là Long Ngạo Thiên thì Diêm Sâm nhanh miệng: “Vậy tên là Vượng Tài . Quay thưởng nào cũng trúng, ai vượng tài bằng , còn đối xứng với mật danh của nữa, qua là đồng đội thiết .”
Lê Triệt: “...”
Tiếng chuông bắt đầu kỳ thi vang lên, Diêm Sâm thấy ở góc kính bảo hộ hiển thị tọa độ vị trí của lá cờ, vị trí của tất cả thí sinh đều đ.á.n.h dấu bằng các chấm đỏ. Diêm Sâm tưởng lúc mới bắt đầu sẽ chọn lối đ.á.n.h phòng thủ, ẩn nấp để tiêu hao quân địch mới cướp cờ.
Lê Triệt quan sát radar hiển thị bên cạnh kính bảo hộ, hiệu cho Diêm Sâm di chuyển theo , thấp giọng : “Mấy cái trận cấp thấp mà ẩn nấp thì chỉ nước xổm gần mục tiêu thôi, thì bọn nó đ.á.n.h một hồi là xong phim, chẳng đến lượt .”
Diêm Sâm: “...” Trận cấp thấp .
Những tham gia tiểu khảo một nửa là thi trường quân đội, cùng lứa tuổi, trong mắt Diêm Sâm thì đây là một thử thách khá khó khăn. Đi hơn trăm mét, xung quanh vang lên nhiều tiếng súng. Lê Triệt thấy ít đang chạy loạn trong rừng, liền khẽ với Diêm Sâm: “Cậu phục kích ở đây, để giải quyết.”
Diêm Sâm quan sát xung quanh, lặng lẽ leo lên một chạc cây thấp tán lá che khuất, Lê Triệt nhanh chóng di chuyển về phía chiến trường. Không trùng hợp , phát s.ú.n.g đầu tiên “tiễn” ngay cái tên què chân. Góc bên kính bảo hộ hiển thị đội hạ gục ngừng tăng lên, Diêm Sâm dáng vẻ tập trung chiến đấu của Lê Triệt mà tài nào rời mắt .
như Lê Triệt , xuất hiện là lập tức thu hút sự bao vây, ai cũng xử lý . Lê Triệt chỉ thể đ.á.n.h lùi. Diêm Sâm thấy bốn năm vây tới, mà quanh Lê Triệt còn điểm ẩn nấp nào thích hợp. Cậu thử nâng khẩu s.ú.n.g b.ắ.n tỉa lên, qua ống ngắm nhắm thẳng n.g.ự.c một trong nhóm đó bóp cò.
Hưu ——! Một phát đạn nước xé gió lao , trúng cánh tay trái của đó, để một vệt nước màu cam ống tay áo. Số hạ gục của đội tăng thêm một. Người đó trúng đạn xong, đồng đội của hoảng hốt lùi .
“Có phục kích!”
Diêm Sâm kéo quy lát, nhắm một hướng khác đang kẻ tiếp cận Lê Triệt. Phát s.ú.n.g đầu tiên lệch khá nhiều, suýt chút nữa là trượt, Diêm Sâm nhanh chóng tính toán trong đầu, thử điều chỉnh độ lệch. Thiết lén tự động kính bảo hộ truyền đến tiếng của Lê Triệt.
“Phú Quý, nãy nổ s.ú.n.g ?”
Diêm Sâm: “Ừ, nhưng b.ắ.n trượt .”
Lê Triệt: “Chỉ cần b.ắ.n trúng là , cứ tùy ý phát huy .”
Diêm Sâm: “...” Kỳ vọng của đối với thấp thế ?
Sự thật chứng minh dù radar hiển thị, đa vẫn cuốn tình huống mắt mà quên mất các dấu chấm đỏ quân địch radar. Lê Triệt gần như thu hút bộ sự chú ý, điều tạo điều kiện vô cùng thuận lợi cho Diêm Sâm, vài phát súng, bắt đầu tìm cảm giác.
Thấy bụi cỏ phía Tây Bắc động tĩnh mờ ám, Diêm Sâm hạ thấp giọng: “Vượng Tài, tiếp cận hướng 5 giờ lưng , nấp cây , để giải quyết.”
“Rõ.” Lê Triệt quan sát hướng di chuyển của nhóm phía , khom nhanh chóng xuyên qua bụi cỏ nấp cây.
Thịch thịch thịch vài tiếng, cây để một hàng vệt nước màu cam. Diêm Sâm quen dùng ống ngắm độ phóng đại cao nên nhắm b.ắ.n vất vả, mãi đến khi kẻ địch sắp tìm thấy Lê Triệt mới kịp bóp cò. Hưu một tiếng, một phát đạn nước trúng bụng kẻ địch. Lê Triệt giải quyết xong nhóm xông tới phía , đầu , hai kẻ phía “c.h.ế.t”, đang hậm hực rời khỏi chiến trường.
Nhìn hạ gục kính bảo hộ, Lê Triệt bất ngờ. Cậu hạ 18 , Diêm Sâm hạ 7 , đối với một lính mới thì đây là thành tích . Liên tục tiếp cận hướng , khiến họ thời gian để thở. Nhìn thấy những kẻ đó bất chấp tất cả xông tới, Diêm Sâm đại khái hiểu “trận cấp thấp” trong miệng Lê Triệt nghĩa là gì. Chủ yếu là lối đ.á.n.h chiến thuật, ai đến cuối cùng dựa vận khí.
Lê Triệt chạy khá xa trong lúc chiến đấu, hội quân thì tốn thời gian mà an , dứt khoát đ.á.n.h tiến về phía mục tiêu. Diêm Sâm xác nhận xung quanh còn kẻ địch liền nhảy xuống khỏi chạc cây, nhanh chóng di chuyển về phía Lê Triệt, đồng thời nạp đạn cho s.ú.n.g b.ắ.n tỉa, kéo quy lát, sẵn sàng nổ s.ú.n.g bất cứ lúc nào.
Các huấn luyện viên trong phòng điều khiển thể thấy thành tích của từng , khi kiểm tra hồ sơ hạ gục của Diêm Sâm, họ đều cảm thấy kinh ngạc. Huấn luyện viên Lý chuyển sang hình ảnh của Diêm Sâm, phát hiện tuy là đầu tham gia thi thực chiến nhưng thể theo kịp nhịp độ của Lê Triệt, hơn nữa mỗi phát s.ú.n.g đều điềm tĩnh, chút vội vàng, thể hiện vô cùng vững vàng.
Chưa đầy một tiếng đồng hồ, trong trường thi thưa thớt hẳn. Số lượng đạn phát cho mỗi hạn, nhiều phung phí ở giai đoạn đầu, đến cuối trận còn đạn nên chỉ dám lảng vảng ở vòng ngoài, dám xông khu vực mục tiêu để nộp mạng. Lá cờ mục tiêu một sườn núi nhỏ, xung quanh mọc đầy các loại thực vật, tầm kém.
Diêm Sâm lưu ý thấy gần đó một chấm đỏ nhỏ mười phút hề cử động, chắc chắn là một tay s.ú.n.g b.ắ.n tỉa đang ẩn nấp, giờ ai xông lên cướp cờ là đó c.h.ế.t. Sau một hồi vận động cường độ cao với trang nặng, thể lực của đều chạm ngưỡng giới hạn. Lê Triệt giải quyết xong ba kẻ địch gần đó, cảm thấy bực bội vì mồ hôi nhễ nhại và khí oi bức, quyết định đ.á.n.h nhanh thắng nhanh.
“Phú Quý, nhân lúc đám vòng ngoài tới, với cùng xông qua đó, sẽ nhử nổ súng, nhân cơ hội cướp cờ.”
Làm , Lê Triệt chắc chắn sẽ trúng đạn và loại. Tuy rằng đội thắng thì kết quả cũng như , nhưng Diêm Sâm tư tâm thấy Lê Triệt đ.á.n.h bại, suy nghĩ một lát : “Cậu cứ đến gần đó , đợi thông báo của .”
Diêm Sâm vác s.ú.n.g b.ắ.n tỉa, vòng qua sườn núi di chuyển nhanh về hướng ngược với Lê Triệt. Năm phút , Diêm Sâm dừng một gốc cây, bên tai vang lên một tiếng trầm đục, cây xuất hiện một vệt nước màu cam. Xung quanh chấm đỏ nào khác, Diêm Sâm xác định phát s.ú.n.g là do tay s.ú.n.g b.ắ.n tỉa bắn, nhưng tầm quá kém, đối phương cũng đang nấp gốc cây cành cây.
Dùng cây làm vật che chắn, Diêm Sâm tung dây thừng lên cành cây cao 6 mét, thử dẫm cây để nhảy lên. Nhìn Lê Triệt làm thì thấy đơn giản, nhưng thực tế phối hợp việc thu phóng dây thừng với động tác của bản khó, lên cây nhẹ nhàng trải qua luyện tập nhiều. Diêm Sâm Lê Triệt luyện bao lâu mới thực lực như hiện tại, nỗ lực của Lê Triệt uổng phí, dù chỉ là một kỳ tiểu khảo tập huấn.
Từ khi sinh , chẳng thiếu thứ gì, cũng từng khao khát tranh giành điều gì mãnh liệt như , nhưng nhất định thắng. Diêm Sâm nhảy lên cành cây, lắc lắc cánh tay đang mỏi nhừ, nâng khẩu s.ú.n.g b.ắ.n tỉa lên một nữa, nòng s.ú.n.g xuyên qua kẽ lá và cành cây, qua ống ngắm tìm kiếm tay s.ú.n.g b.ắ.n tỉa ở phía xa.
Lê Triệt: “Phú Quý, chạy sang bên đó ?”
Diêm Sâm tìm khẽ: “Bây giờ hãy tiến về phía lá cờ, chú ý tìm vật che chắn.”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Lê Triệt lập tức hiểu tính toán của , hừ : “Được thôi.”
Trên cái cây phía bên , Vương Diên nóng đến mức sắp cảm nắng, vẫn luôn nâng s.ú.n.g ngắm, cánh tay bắt đầu run rẩy. Cứ đà sẽ trụ nổi mất. Bụi cỏ cạnh lá cờ bỗng động đậy một chút, Vương Diên tinh thần chấn động. Khi bụi cỏ động đậy ngày càng mạnh, rốt cuộc nhịn mà nổ một phát súng.
Diêm Sâm bắt động tĩnh nhỏ khi Vương Diên nổ súng, lập tức nhắm vị trí đó và bóp cò. Vương Diên nổ s.ú.n.g xong cảm thấy cánh tay thứ gì đó đập trúng, cúi đầu , là một vệt nước màu cam. Một cảnh báo hiện lên kính bảo hộ, nhắc nhở loại.
Vương Diên: “...?” Vị trí của ẩn nấp kỹ như , rốt cuộc phát hiện kiểu gì chứ?!
Khẩu s.ú.n.g b.ắ.n tỉa phát tiếng “rắc” nhỏ, cùng với việc loại, cò s.ú.n.g cũng khóa chặt. Lê Triệt thấy chấm đỏ radar biến mất, liền lao khỏi cây, chạy với tốc độ nhanh nhất về phía lá cờ, một tay nhổ nó lên. Diêm Sâm thấy thông báo chiến thắng kính bảo hộ của , bên tai truyền đến tiếng thở dốc xen lẫn tiếng của Lê Triệt: “Đoán xem lấy cờ nào?”
Diêm Sâm buông s.ú.n.g b.ắ.n tỉa, mệt đến mức tựa lưng cây xuống, tiếng của Lê Triệt, cũng bật theo: “Cái còn cần đoán ?”
Ngay đó, loa phóng thanh của trường thi vang lên thông báo của AI.
[Học viên Lê Triệt và Diêm Sâm thành công lấy lá cờ, giành chiến thắng trong kỳ tiểu khảo .]
Trong trường thi vang lên một tràng tiếng than vãn. Đã liên thủ bao vây mà vẫn để họ thắng, đúng là kiểu đ.á.n.h áp đảo mà. Diêm Sâm nhảy xuống cây một đoạn ngắn thì gặp Lê Triệt đang tìm . Lê Triệt hớn hở giơ tay lên: “Làm lắm.”
Diêm Sâm đập tay với : “Vất vả .”
Trên đường trở về điểm tập trung, Lê Triệt chú ý thấy Diêm Sâm thỉnh thoảng lén , trông như một chú sóc nhỏ, đáng yêu vô cùng. Cậu vốn định giả vờ thấy, nhưng vì quá nguyên nhân nên cuối cùng vẫn nhịn mà hỏi: “Sao thế, mặt dính gì ?”
Diêm Sâm ngập ngừng hỏi: “Bọn chung đội , giờ coi như là bạn bè ?”
Lê Triệt dừng , với vẻ mặt thể tin nổi. Tim Diêm Sâm hẫng một nhịp, nghĩ rằng đối phương lẽ kết giao với , khỏi cảm thấy thất vọng.
Lê Triệt hỏi ngược : “Hóa bọn vẫn là bạn bè ?”
Diêm Sâm: “...?”