Cái Kết Của Kẻ Bội Tình - Chương 5

Cập nhật lúc: 2025-03-10 13:21:19
Lượt xem: 197

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hóa ra cuộc hôn nhân của chúng tôi chưa bao giờ được chúc phúc.

Tôi khóc rất đau lòng, đây là vết thương lòng chung của tôi và anh, tôi vốn nghĩ mình là người mạnh mẽ, cũng là người kiêu hãnh, bởi vì tôi chưa bao giờ đồng ý với việc giá trị của phụ nữ chỉ là sinh con.

Nhưng thế gian không nghĩ vậy, cho dù tôi có năng lực đến đâu, địa vị cao hơn hầu hết đàn ông thì một câu “em không thể mang thai” cũng xóa bỏ mọi thành tựu của tôi.

Tôi tưởng người mẹ hiểu biết của Tống Viễn sẽ có thể hiểu và ủng hộ chúng tôi, bà ấy từng khen tôi là phụ nữ thời đại mới, là tấm gương của phụ nữ trong sự nghiệp.

Hóa ra... hóa ra bà ấy cũng sẽ mắng tôi là con lợn nái không đẻ được con.

Tôi khóc đến mức trước mắt tối sầm.

Nhưng tôi vẫn đẩy Tống Viễn ra.

“Nhưng anh đã sai!”

Tôi nhìn anh với đôi mắt đẫm lệ: “Người sai là anh, sao anh có thể đối xử với tôi như vậy?”

7

“Không ly hôn... Chân Ưng... Anh không ly hôn...”

Tôi chuyển ra khỏi căn nhà đó, chuyển vào ký túc xá của công ty, bắt đầu cuộc sống ly thân. Anh ngày đêm lảng vảng trước cổng, không dám vào cũng không dám đi, cứ thế đáng thương chờ tôi quay lại.

Không thể nào, Tống Viễn.

Tình yêu mang đến cho tôi nỗi đau chỉ có một lần trong đời, tôi sẽ không cho anh cơ hội làm tôi đau thêm lần nữa.

Tôi từ chối mọi sự thăm dò của người thân và bạn bè, bất kể ai nhắc đến anh trước mặt tôi, tôi đều sẽ trở mặt, ngoài hợp tác công việc, tôi không muốn gặp anh ở bất kỳ nơi nào khác hay nghe thấy tên anh.

Anh dường như cũng hiểu ý tôi, sau đó rất lâu không đến dây dưa tôi nữa.

Tôi tưởng chuyện này cứ thế trôi qua nhưng rõ ràng là tôi đã nghĩ quá đơn giản.

Tôi gặp mẹ của Tống Viễn, mẹ chồng tôi.

Bà ấy đến tìm tôi.

Rất lịch sự và cũng rất kiêu ngạo đến tìm tôi.

Câu đầu tiên mở miệng là: “Mẹ đã có được đứa cháu trai mà tôi muốn, sau này chuyện của con với Tống Viễn mẹ sẽ không xen vào nữa.”

“Nó đã từng nói với con về áp lực mà mẹ gây ra cho nó rồi chứ? Từ nhỏ đến lớn nó chưa từng cãi lời mẹ, chỉ có chuyện yêu đương kết hôn với con là nó luôn phản nghịch nhưng cũng không tính là phản nghịch...”

Bà ta rút một điếu t.h.u.ố.c lá nhỏ từ trong bao t.h.u.ố.c lá ra, ngậm vào miệng từ từ thưởng thức:

“Tóm lại mẹ đã có được thứ mẹ muốn, cuộc sống sau này của nó thì mẹ sẽ không can thiệp nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/cai-ket-cua-ke-boi-tinh/chuong-5.html.]

Tôi không có phản ứng gì, thậm chí còn trực tiếp lấy một điếu thuốc từ trong bao t.h.u.ố.c lá của bà ta châm lửa. Hương t.h.u.ố.c lá bạc hà lan tỏa trong phòng nghỉ, tôi chống cằm nhìn bà ta:

“Nhà họ Tống có ngôi vị hoàng đế để kế thừa sao? Hay bà là mẹ kế của anh ta? Trong mắt bà, Tống Viễn với con lợn đực lai giống có gì khác nhau...”

“Mày!”

Bà ta trợn tròn mắt, giây sau dường như nhớ ra điều gì đó lại cố đè nén cơn giận:

cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️‍🔥❤️‍🔥❤️‍🔥

“Thôi, tôi nói không thông với cô, cô chẳng biết gì cả.”

“Tôi biết chứ!”

Tôi cúi người nhìn thẳng vào người phụ nữ trí thức thanh lịch này:

“Quả ép thì làm sao ngọt được, anh ta hận c.h.ế.t bà rồi, mấy hôm nay có phải vẫn luôn cãi nhau với bà không, đứa con đó anh ta có từng đi xem lấy một lần không… Tôi tưởng là cô gái họ Trình muốn dùng con để trói buộc anh ta, không ngờ người sợ mất anh ta nhất lại là bà. Hahaha.”

“Sự tồn tại của tôi khiến bà sợ hãi đến vậy sao?”

Hương bạc hà tan biến trước mũi chúng tôi, tôi nhìn chằm chằm vào đôi đồng tử co lại của bà ta: “Tôi biết hết mọi chuyện đấy bà già ạ, ví dụ như cô Trình đã tiếp cận Tống Viễn như thế nào, ví dụ như bữa tiệc sinh nhật đó là do bà đứng ra tổ chức, ví dụ như bà đã cho anh ta uống thuốc... Tôi biết hết mọi chuyện…”

Tôi nhẹ nhàng vén lại sợi tóc mai bên tai cho bà ta: “Bảy năm ngứa ngáy, đây là bài kiểm tra mà tôi mượn tay bà để đưa cho anh ta. Chúc mừng, bà vẫn thành công khiến anh ta quay về bên bà, bà thắng rồi.”

“Mày điên... điên mẹ rồi!”

Khuôn mặt bà ta tái nhợt, một lúc sau mới thốt ra được câu này: “Tao biết mày có vấn đề về thần kinh mà! Tống Viễn không tin! Nó không tin tao! Rõ ràng chỉ có 23% rủi ro thôi, tại sao mày không chịu mang thai? Mày quá ích kỷ! Quá ích kỷ!”

Bà ta run rẩy xách túi, loạng choạng bước ra ngoài:

“Tao sẽ nói với nó! Tao sẽ nói hết mọi chuyện với nó! Mày điên rồi! Đừng hòng tao công nhận mày!”

“Xin kính tiễn.”

Tôi mỉm cười nhìn bóng lưng bà ta đi xa: “Xem anh ta tin bà hay tin tôi.”

8

Quả nhiên không ngoài dự đoán của tôi, mẹ Tống Viễn mách lẻo không thành. Bất kể bà ta có mắng mỏ thế nào, Tống Viễn đều không để tâm, bà ta đã dùng hết uy tín của mình, không ai tin lời bà ta nữa, Tống Viễn càng không. Thậm chí vì bà ta nói xấu tôi, anh còn mặt lạnh nói nếu còn làm loạn nữa thì sẽ cắt đứt quan hệ.

Đứa con đó Tống Viễn rất dứt khoát cho vào hộ khẩu, ghi dưới tên mẹ anh, điền mối quan hệ là “mẹ con”.

Không ai biết anh đang nghĩ gì.

Thậm chí tôi còn là người cuối cùng biết tin này.

Lúc đó anh đã cãi nhau to với gia đình, để lại một câu "Chet cũng không nhìn mặt nhau" rồi không thèm để ý đến họ nữa.

Còn tôi, từ đầu đến cuối không dính dáng đến một chút phiền phức nào, dường như Tống Viễn cố ý giấu tôi, không muốn tôi nhìn thấy những chuyện bẩn thỉu đó. Tấm lòng này tôi nhận, để đáp lại, tôi đã bảo vệ hình ảnh của anh trong công ty, không tiết lộ chuyện anh ngoại tình với kẻ thứ ba, phản bội tôi.

Mặc dù bản thân cô Trình đã làm loạn rất khó coi nhưng việc riêng và việc chung phải tách bạch, Tống Viễn bị giáng chức nhưng không bị điều khỏi vị trí cốt cán, đây là lời cảm ơn của tôi.

Loading...