Cái Kết Của Kẻ Bội Tình - Chương 1

Cập nhật lúc: 2025-03-10 13:21:11
Lượt xem: 147

[FULL] Cái Kết Của Kẻ Bội Tình

Tác giả: Quất Quất Quất Quất Tử

☆⋆꒷꒦꒷꒦꒷꒦꒷꒦꒷꒦꒷‧★

Ngày phát hiện chồng mình có gì đó không ổn thì một cô gái đã hẹn gặp mặt tôi.

Cô ấy mắt sưng húp, khóc lóc thảm thiết, nói rằng mình đã có thai, hy vọng tôi nhường chồng cho cô ấy.

Tôi chỉ hỏi một câu: “Giá trị của cô chỉ có thể hiện qua việc sinh con, xen vào gia đình người khác à?”

1

Sự thật chứng minh, trong tình yêu, phụ nữ là Sherlock Holmes, dù một chút khác biệt nhỏ cũng có thể nhận ra. Nhưng sự nhạy bén này cuối cùng sẽ mang lại điều gì thì không thể biết trước được.

Lúc phát hiện ra Tống Viễn có vấn đề là vào năm thứ sáu sau khi kết hôn, người đã ước hẹn với tôi sống không con cái cả đời thì bỗng dưng bắt đầu quan tâm đến đồ chơi trẻ em.

Khi đi mua sắm, nhìn thấy cửa hàng mẹ và bé, ánh mắt anh bất tri bất giác trở nên dịu dàng. Anh nói nhìn thấy nụ cười ngọt ngào của trẻ con thì cảm thấy trái tim mình như tan chảy, rồi lại nói mặc dù vậy, anh vẫn không muốn có con.

Vì tôi là quan trọng nhất.

Tôi cười nhưng không trả lời anh câu này, tôi không muốn có con là vì sức khỏe không tốt. Ngay từ trước khi anh tỏ tình, tôi đã thành thật nói với anh là tôi không muốn có con, anh đã kiên quyết chấp nhận yêu tôi rồi tiến tới hôn nhân.

Tôi không rõ giọng nói ấp úng của anh là có ý muốn nói gì nhưng điều này không ngăn cản tôi nghe thấy sự khó chịu. Sáu năm, cho dù là một con ruồi nằm bên gối thì cũng có thể hiểu được suy nghĩ của nó.

Huống chi là một con người.

Từ ngày đó, tôi bắt đầu quan sát mọi hành động của anh. Anh thực sự đã thay đổi, trước đây anh rất ít đi công tác nhưng bây giờ anh đi công tác ngày càng nhiều, tần suất tăng ca cũng ngày càng cao. Đối mặt với câu hỏi của tôi, anh luôn hùng hồn nói rằng muốn cho tôi một cuộc sống tốt hơn, nói muốn chiều chuộng tôi thành công chúa.

Tôi vẫn chỉ cười, những lời này khi yêu nghe thì ngọt ngào nhưng sau sáu năm kết hôn mà nói lại chỉ khiến người ta nghi ngờ.

Tôi chưa bao giờ ràng buộc anh, cũng không nói những lời khiến anh khó xử. Bởi vì anh là chồng tôi, những lời đã nói trong lễ tuyên thệ là lời hứa của tôi, tôi sẽ mãi mãi chung thủy với cuộc hôn nhân này.

Tất nhiên tiền đề là anh cũng phải chung thủy.

Tình yêu là bình đẳng, anh yêu tôi, tôi yêu anh mới gọi là tình yêu, chỉ có một bên trả giá thì gọi là l.i.ế.m chó.

Tôi thì không thể làm chó.

Tôi lạnh lùng nhìn anh như một con kiến bận rộn, cẩn thận giấu giếm sự tồn tại của một người phụ nữ khác. Anh tự cho rằng mình giấu rất kỹ nhưng tôi vẫn biết cô ta thông qua phong cách ăn mặc và cách nói chuyện ngày càng hợp thời trang của anh.

Vào ngày sinh nhật của tôi, trong bữa tiệc, anh đột nhiên nảy ra ý định xịt một loại nước hoa ít người biết đến, đó không phải là thương hiệu tôi quen thuộc, cũng không phải là sở thích của anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/cai-ket-cua-ke-boi-tinh/chuong-1.html.]

Đối mặt với sự trêu chọc của bạn bè, anh cười gượng gạo, trong nháy mắt, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào tôi.

Tôi không vạch trần anh, cũng không giúp anh giải vây, chỉ tự mình trò chuyện với những người bạn thân.

Nhưng phải nói thế nào nhỉ, phụ nữ thì hiểu rõ phụ nữ.

Có người bạn lo lắng hỏi tôi gần đây có phải cãi nhau với Tống Viễn không, cũng có người nhắc nhở tôi chú ý đến lịch trình gần đây của Tống Viễn, nói chung tất cả bọn họ đều hiểu, không có người phụ nữ nào là ngốc cả.

Chỉ là có muốn vạch trần lớp giấy này hay không mà thôi.

Còn lựa chọn của tôi là... giả vờ không biết.

2

Khi một người phụ nữ không thể nhận được tình yêu từ người đàn ông, sự cảm tính của cô ta sẽ lập tức biến mất, chỉ còn lại lý trí nhắc nhở cô ta chắc chắn không được để mọi chuyện trôi qua như vậy.

Tôi bắt đầu để ý đến khối tài sản tích lũy trong những năm qua.

May mắn thay tôi và Tống Viễn đều rất nghèo trước khi kết hôn, không có chuyện ký kết hợp đồng tiền hôn nhân. Những năm qua, vì không có con, không cần lo lắng cho gia đình nên chúng tôi rất chăm chỉ trong công việc.

Số tiền và bất động sản kiếm được ngày càng nhiều, tôi tính toán cẩn thận, lại so sánh với tổn thất sau khi ly hôn, xác định mình sẽ không bị thiệt thòi, tôi bắt đầu tìm lỗi của Tống Viễn.

Ví dụ như khi anh hào hứng làm một món cá, tôi bất ngờ nói một câu: “Em nhớ là đã nói với anh là em không thể ăn cá, sẽ bị dị ứng, anh quên rồi sao?”

“Anh... anh đổ ngay đây!”

Nụ cười của anh lập tức cứng đờ, vội vàng định đi xử lý, tôi ngăn anh lại: “Thôi bỏ đi, đổ đi cũng phí, anh vất vả làm lâu như vậy.”

Tôi thở dài thườn thượt, nhìn thẳng anh vài giây, rồi cúi mắt ăn cơm khiến anh bối rối ăn hết nửa bát cơm mới phản ứng lại. Tiếp theo là giả vờ vô tình lại gần anh, ngửi mùi cổ áo anh, cười khen anh thơm quá. Anh có vẻ rất hoảng hốt nhưng lại không dám biểu hiện sự hoảng hốt này ra, chỉ có thể cố gắng bình tĩnh ở nhà.

cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️‍🔥❤️‍🔥❤️‍🔥

Tôi có thể nhìn ra sự kìm nén của anh, anh muốn chạy trốn.

Vì vậy tôi đã cho anh một cái cớ: “Giá vàng gần đây giảm khá nhiều, anh nói xem em có nên tranh thủ mua một ít để tích trữ không, đến lúc tăng giá thì lời to!”

“Vợ anh thật thông minh, sao anh không nghĩ ra nhỉ!”

Anh lập tức tìm được lý do, vội vàng rời khỏi nhà, sau đó mua rất nhiều đồ trang sức bằng vàng về để lấy lòng tôi. Tôi vui vẻ cười, cũng không hỏi anh sao trên người lại có mùi nước hoa của phụ nữ, càng không nhắc đến việc anh vụng về như vậy sao lại đột nhiên biết làm cá.

Có một số chủ đề chỉ nên thử, đừng vạch trần quá sớm.

Tống Viễn ngoan ngoãn được một thời gian, sau đó thấy tôi vẫn im lặng không phản ứng, anh lại bắt đầu hoạt động.

Loading...