[Hình như lúc nãy gì nhỉ, tại Lê Túc đang nghĩ gì?]
Lê Túc cũng nhướng mày gật đầu: "Tại nhỉ?"
Sét đ.á.n.h ngang tai! Đối mặt với vẻ mặt ung dung chờ đợi của Lê Túc, chẳng còn tâm trí mà chơi trò tình thú nữa, hai tay co định làm trật khớp để bỏ chạy, nhưng ngay giây tiếp theo, Lê Túc siết chặt cổ tay , giọng trầm xuống:
"Muốn chạy?"
Tôi run rẩy lắc đầu, cơ thể lạnh toát, giọng cũng run theo: "Em ... em chỉ là, chỉ là..."
Đam Mỹ TV
[Làm bây giờ làm bây giờ làm bây giờ, lớp ngụy trang vô dụng hết , là loại gì , chắc chắn sẽ thích , bệnh mà, sẽ thích ... làm bây giờ làm bây giờ...]
13
"Phương Chấp!"
Giọng của Lê Túc khiến dòng suy nghĩ sắp sụp đổ của phanh . Anh lau nước mắt mặt , nâng cằm lên, giọng kiên định y hệt như thấy màn ảnh lớn năm xưa, chỉ điều , trong mắt chỉ duy nhất .
"Em là bạn đời của , là bạn đời hợp pháp công nhận và chúc phúc. Tôi yêu em, cho đến giây phút sự sống kết thúc. Vì —"
"Tôi mừng vì ông trời cho cơ hội để thấy tiếng lòng của em, để ở gần em hơn."
"Chính sự khích lệ của em đưa đến bên cạnh em."
Trái tim như tan chảy, nước mắt tuôn rơi dữ dội hơn, nghẹn ngào hỏi: "Anh đang lừa em ?"
Lê Túc mở còng tay , nắm lấy tay , áp cơ thể . Anh , dẫn dắt .
"Tôi nghĩ ngôn từ thể chứng minh , nhưng nó thể chứng minh cho . Từ khoảnh khắc thấy em , nó ..."
"Dừng !" Tôi hoảng loạn ngắt lời , rụt tay như chạm sắt nung, vùi chăn: "Anh để em yên tĩnh một ?"
Lê Túc đặt một nụ hôn lên trán , ánh mắt thâm tình: "Được, đừng bắt đợi quá lâu."
Sau đó, tiêm một mũi t.h.u.ố.c ức chế ngay mặt rời khỏi phòng.
Tôi đầu ngoài cửa sổ, t.h.ả.m cỏ xanh thênh thang vài mặc bộ đồ bệnh nhân đang tản bộ. Tôi bám theo kẽ hở bức tường ngoài, từng chút một leo xuống.
[Lê Túc thích , thể nào, ai thể thích con thật của !]
Cảm xúc tuyệt vọng và ngọt ngào giằng xé lý trí , nhưng trong tiềm thức, vẫn chạy trốn. Tôi liếc , cách tới mặt đất chỉ còn một chút thôi! Không kịp nữa , nhảy luôn !
Tôi gieo xuống, nhưng là t.h.ả.m cỏ như dự tính, mà là một vòng tay vững chãi và nóng bỏng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cai-goi-la-su-tuong-thich/chuong-9.html.]
"Bắt em ."
"Phương Chấp."
14
Tôi thừa nhận, điều hối hận nhất trong đời chính là bỏ trốn khỏi bệnh viện đó. Sau khi Lê Túc bắt về, đưa biệt thự. Sau khi bình phục, việc đầu tiên là ép xin những đồng nghiệp từng "vô tình" làm ngã dẫn đến gãy tay. Tiếp đó, dẫn đến phòng hành chính xin nghỉ phép dài hạn một tháng, đối mặt với sự trêu chọc của đồng nghiệp, Lê Túc mỉm nhận hết.
Về đến nhà, ngay cả Wise cũng điều nơi khác. Lê Túc mỉm : "Bây giờ cơ thể em khỏe , tuyến thể cũng thể tiếp nhận đ.á.n.h dấu vĩnh viễn , ?"
"Trả lời , Phương Chấp."
Tôi run rẩy gật đầu.
Pheromone gỗ tuyết tùng tràn ngập bao phủ lấy .
"Đừng, đủ ..."
"Thế đủ ? Chẳng em nhiều hơn ?" Lê Túc với giọng chắc chắn: "Em thích làm thế mà."
Mặt đỏ bừng, đầy nước mắt: "Không , chắc chắn là nhầm !"
Lê Túc c.ắ.n nhẹ vành tai , thì thầm: "Đứa trẻ trung thực phạt."
Mùi tuyết tùng hòa quyện cùng hương thảo mộc, căn phòng ngập tràn sắc xuân. Khi tỉnh dậy, nhờ máy trị liệu nên cơ thể chút khó chịu nào. lớp quần áo là chi chít những dấu hôn, những dấu vết dễ xóa nhất cố tình giữ . Một Alpha nào đó, tính chiếm hữu thật sự quá mạnh mẽ.
Quả hổ danh là chọn, hi hi.
15
Sau vụ bắt cóc, Lê Túc bắt đầu tăng cường huấn luyện cho . Khi phát hiện thiên khiếu b.ắ.n s.ú.n.g của , tiếc lời khen ngợi. Tôi nghĩ, lớp kính trong đại não ngăn cách sự can nhiễu, khiến chỉ tập trung một mục tiêu duy nhất, giống như quá khứ, hiện tại và tương lai chỉ tập trung Lê Túc .
Lúc đó đang rúc trong lòng Lê Túc thì nhận tin nhắn của huấn luyện viên b.ắ.n s.ú.n.g nổi tiếng nhất Liên bang, đối phương hỏi ý định tham gia huấn luyện . Tính kiểm soát của Lê Túc thể hiện ở mặt, bao gồm cả các mối quan hệ xã hội. Vì , việc nhận tin nhắn chắc chắn là sự ngầm cho phép của .
Tôi ngửa đầu hôn lên cằm , hỏi: "Em nên ?"
"Em thích ?" Anh hỏi ngược .
Tôi suy nghĩ một chút: "Em bài trừ nó."
"Đứa trẻ ngoan." Lê Túc gật đầu, nâng mặt lên, đôi đồng t.ử đen láy phản chiếu vẻ mặt m.ô.n.g lung của , "Tôi em ở bên cạnh cả đời, cả, sẽ chỉ em — nhưng em thể chỉ , em thế giới của riêng . Còn , sẽ luôn ở vị trí phía em một bước để chờ em."
Tôi gật đầu: "Em hiểu , thưa ngài."