Tim thắt , đẩy , vòng tay bỗng chốc trống trải. Tôi hoảng hốt định kéo , nhưng đối phương đưa cho một xấp tài liệu, ánh mắt lạnh nhạt như hàng ngàn mũi kim đ.â.m da thịt. Tôi chỉ kịp liếc sơ qua ném nó xuống đất như chạm than hồng.
"Em... em chỉ là suy nghĩ thôi... em làm..."
Lê Túc từng bước ép sát, lời lạnh lùng đè nặng: "Cải tạo pheromone Omega? Phương Chấp, ai cho phép em làm thế? Em kỹ thuật chỉ vi phạm pháp luật mà còn tỉ lệ gây t.ử vong hoặc tàn phế cực cao ?"
Cơ thể run rẩy, nhưng đại não thể tự chủ mà phản hồi:
[Em , em đều chứ, nhưng em chỉ tương thích với Đại tướng hơn thôi, em gì ? Chẳng lý do cầu hôn lúc đầu cũng là vì độ tương thích pheromone cao !]
Chân mày nhíu chặt, ôm lấy , thì thầm tai: "Hay là, em mang theo cái tuyến thể tàn phế đó, mỗi ngày nếu thiếu pheromone của thì sống nổi, mỗi ngày đều lóc run rẩy cầu xin thương xót em thêm một chút?"
Tôi bao giờ thấy một Lê Túc giận dữ như thế, nhưng khi , sự hưng phấn từ sâu thẳm bùng cháy, khiến dây thần kinh của bắt đầu nhảy múa nóng rực.
[ , chính là như thế — nếu phát hiện, em chắc chắn sẽ làm. Nếu sống mà vị trí trong lòng , em thà biến mất, biến mất vì !]
Tôi như chịu nổi nữa, nước mắt trào : "Cầu xin , đừng nữa... em chỉ tương thích với hơn thôi..."
Lê Túc lắc đầu, giọng khẳng định: "Không cần, ai thể tương thích với em hơn ."
Mũi cay xè, nước mắt tuôn rơi như vỡ đê. Lê Túc lau nước mắt cho , nhưng giọng điệu vẫn cứng rắn: "Phương Chấp, em là bạn đời hợp pháp của , là Alpha của em, quyền quản thúc em."
"Nói cách khác, nếu em tự làm hại bản thì cũng giống như đang làm hại , em hiểu ?" Trong đôi mắt đen sâu thẳm của cũng thoáng hiện một tia điên cuồng mà vốn quen thuộc.
"Tôi sẽ dạy bảo em từng chút một để em con đường đúng đắn."
"Bây giờ, gần sofa ."
"Quay lưng với , năm mươi cái, hy vọng em ghi nhớ nỗi đau ."
Tim đập quá tải, mặt nóng bừng.
"Một, cảm ơn ngài... Hai, cảm ơn ngài..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cai-goi-la-su-tuong-thich/chuong-6.html.]
Mồ hôi nóng chảy xuống thái dương, cơ thể run rẩy kiểm soát. Rõ ràng là sự gò bó, là quản giáo, là đau đớn, nhưng khiến vô cùng an tâm, tình yêu và sự lệ thuộc cứ thế sinh sôi. Cuối cùng, sụt sịt hứa hẹn: "Em hứa em sẽ ngoan." Chỉ cần hứa bỏ rơi em, em nhất định sẽ phát điên.
Lê Túc ôm lòng, từng cái vuốt ve nhẹ nhàng lưng: "Được, cũng hứa với em."
9
Sau đó, Lê Túc và ký một bộ 【Gia quy thủ tắc】, điều khoản rõ ràng, thưởng phạt phân minh, cuộc sống hỗn loạn của trở nên nề nếp hẳn. Ví dụ như 9 giờ rưỡi tối lên giường ngủ, mỗi ngày vận động ít nhất 45 phút, ăn uống đúng giờ theo thực đơn, lượng t.h.u.ố.c ức chế giới hạn một ống mỗi tháng, và điều quan trọng nhất — tuyệt đối giấu giếm Lê Túc điều gì.
Sự ngọt ngào trận xung đột khiến mối quan hệ của chúng khăng khít hơn, thế là bắt đầu " đằng chân lân đằng đầu". Tôi xin phép Lê Túc: "Em lạnh quá, em ngủ chung với ? Em hứa sẽ ngoan, làm phiền ."
[Áo ngủ phanh n.g.ự.c rộng thế , chắc chắn là đang mời gọi .]
Lê Túc chỉnh cổ áo, gật đầu. Tôi lập tức leo lên giường.
[Gần quá! Muốn sờ thử cơ bắp quá, mềm thật, ơ trở nên cứng ngắc ?]
[Môi mềm quá, hôn quá hôn quá hôn quá. Làm luôn thôi!]
Tôi hôn nhẹ một cái như chuồn chuồn lướt nước, thở dốc mãi mới bình tĩnh , cho đến khi trời mờ sáng mới luyến tiếc giấc ngủ. Ngày hôm , Lê Túc vác đôi mắt thâm quầng khỏi cửa.
Đêm xuống, ôm chăn giường, mắt long lanh : "Anh Lê ơi, mau ngủ thôi!"
Lê Túc day nhẹ thái dương, vòng liên lạc tay liên tục nhấp nháy đèn đỏ, đó Wise cũng tiến gần như chuyện khẩn cấp. Tôi chỉ loáng thoáng vài từ rời rạc như "Phó quan Hành chính", "phản đối"...
Anh phẩy tay hiệu cho Wise lui xuống, tiến gần , cúi hôn lên trán , giọng điệu hiếm khi mang chút hối : "Dạo bận, em cứ ngủ đúng giờ , ngủ ở thư phòng."
Đại não trống rỗng. Mắt chớp, cho đến khi nước mắt vì khô mà chảy xuống. Về lý trí, là Đại tướng, thể giống như những Alpha bình thường, nhưng về tình cảm — vài chữ ngắn ngủi của dấy lên sóng to gió lớn trong lòng , sự tuyệt vọng và đau buồn khổng lồ nhấn chìm .
[Là diễn chỗ nào ? Lê Túc ghét ? Không đúng, chắc chắn là rắc rối đang làm phiền , giải quyết rắc rối đó là xong chứ gì!]
Tôi c.ắ.n móng tay, bắt đầu tính toán làm để thoát khỏi sự giám sát dày đặc của Lê Túc để san sẻ gánh nặng cho . Rất nhanh, cơ hội đến — Lê Túc bận bù đầu, gần như ngủ luôn ở văn phòng, nhưng mỗi tối đều gọi video để giám sát .
Đam Mỹ TV
Ban ngày, theo thói quen, tập thể d.ụ.c ở vườn hoa ngoài trời, nơi hệ thống phòng thủ nghiêm ngặt bao phủ. Sắp kết thúc buổi tập, gọi Wise đang cạnh: "Wise ơi, khát quá, ông lấy cốc nước qua đây ? Đi mà..."