Bây giờ cũng gì là , trải qua những chuyện , chúng học cách trân trọng, cũng rằng tình yêu cần bày tỏ, chứ cứ im lặng mãi.
Quan Hoài và chen chúc một chiếc giường bệnh, ôm :
“Tôi vẫn luôn xem là bạn bè bình thường, cũng từng bộc lộ tình cảm với , khi về nước, vì công ty hợp tác với nên hai bên qua khá nhiều. để khác tiếp xúc với , sẽ gặp nữa.”
Sau khi xuất viện, và Quan Hoài đều chuyển về biệt thự cũ. Ngoài sự ngọt ngào thì còn một chút ngượng ngùng, thổ lộ tâm ý cho , đột nhiên đối xử với thế nào.
Cách xưng hô cũng đổi một chút chứ?
Gọi "chồng" ? Nghe sến súa quá.
Gọi " Hoài" thì phong cách của .
Do dự một hồi, vẫn chọn gọi thẳng tên .
Ngược , Quan Hoài tự nhiên.
Trước đây, gọi "Lạc Lạc" nhiều, gọi "bảo bối" ít.
Bây giờ thì ngược .
thật kỳ lạ, dù bao nhiêu nữa, mỗi khi gọi "bảo bối", lòng vẫn thấy ngọt ngào.
Sau khi xác nhận bình phục, Quan Hoài đè xuống , gọi là "vợ".
Cả mềm nhũn, ôm cổ , gọi là "chồng".
Kết quả là… cái eo của chịu tội , nhưng trong những lúc đó vui vẻ.
Cuối tuần, đang trong vòng tay Quan Hoài, thơ tiếng Pháp thì nhận điện thoại từ Tiểu Triệu ở quán bar, cơ quan chức năng đến kiểm tra, bảo qua một chuyến.
Quan Hoài cùng , khi phối hợp với nhân viên kiểm tra xong, Tiểu Triệu với một tình hình kinh doanh.
Kết thúc, đồng hồ đeo tay của , liếc Quan Hoài đang xa xem tủ rượu.
“Ông chủ, hai đôi.”
“Cảm ơn.”
Ra khỏi cửa quán bar, Quan Hoài khoác vai .
“Có vẻ như “tình nhân bao nuôi” trong truyền thuyết của em quản lý quán bar khá đấy.”
Chậc, cái giọng chua lè .
Tôi véo eo một cái, kể cho đầu đuôi câu chuyện.
Anh nâng tay lên chiếc đồng hồ tay : “Là của .”
“Cũng là thế.”
Không lâu đó, châu Âu công tác một chuyến, khi trở về thì mang theo một cặp đồng hồ đôi, nhẫn kim cương đôi, kính râm đôi, đồ ngủ đôi…
Tôi đống đồ nhét đầy hai vali lớn, kinh ngạc hỏi: “Mua nhiều thứ làm gì ? Với nhẫn kim cương chẳng ?”
Quan Hoài lượt trưng bày đủ thứ đồ lòe loẹt mà mua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cach-yeu/chuong-8.html.]
“Thay đổi mà đeo. Hơn nữa, chúng lãng phí nhiều thời gian , bù đắp hết.”
Tôi đành chịu, chỉ thể chiều theo .
Buổi tối, mệt lả sấp Quan Hoài, thở dốc hỏi: “Ngay cả cái cũng bù đắp ?!”
Quan Hoài khẽ động, trầm giọng : “Ừ, bù cả của một năm rưỡi luôn.”
Cứu với!
“Anh thích từ khi nào ? Anh thích điều gì?”
Đây là những câu hỏi thường xuyên hỏi Quan Hoài dạo gần đây.
“Có lẽ là ngày sinh nhật 18 tuổi của em, em như một hoàng tử bé khắp nơi cụng ly.”
Quan Hoài đơn giản trực tiếp: “Muốn hôn. Thích em lúc em đáng yêu, thích em livestream, thích em miệng cứng lòng mềm, thích cái dáng vẻ sợ trời sợ đất của em.”
Tôi mà lòng phấn khởi dâng trào, nhưng vẫn ngẩng đầu lên giả vờ hỏi: “Anh thấy là một công tử bột ?”
Quan Hoài véo mũi một cái, nghiêm túc : “Đoạn Gia Lạc, em đang hiểu lầm nhiều đó!”
“Người khác chơi game giỏi như em, nổi tiếng tận nước ngoài .”
“Ừm, vợ thật lợi hại.”
Tôi đưa Quan Hoài gặp mấy bạn từ nhỏ của , đây thích đưa tụ họp, cứ nghĩ thích những dịp như , cũng coi trọng bọn . Còn thì hiểu lầm rằng đưa gặp bạn bè.
Nào ngờ, Quan Hoài ở buổi tiệc chu đáo bề, xử lý việc đấy, khiến cả đám bạn ai nấy đều mặt mày hớn hở, chuyện tình cảm thật sự thể đoán mò.
Nhân lúc kỳ nghỉ, chúng cùng châu Phi xem cuộc đại di cư của động vật.
Trong chuyến , khi Quan Hoài đang mua nước, liền một trai Hoa đến xin thông tin liên lạc của , Quan Hoài mua nước xong thấy cảnh , khẽ nhíu mày, ba hai bước tới ôm eo .
“Vợ ơi, mua nước xong .”
Vẻ mặt của trai thất vọng ngượng ngùng.
“Xin .”
Khi chúng chuẩn leo núi Kilimanjaro, một trai da trắng tiến đến bắt chuyện với .
Quan Hoài lộ rõ vẻ vui, dùng tiếng Anh với đối phương rằng là nửa của .
“Anh thật khắc ba chữ lên mặt em.” Quan Hoài bất lực nhưng đầy cưng chiều véo má .
“Khắc gì cơ?”
“Của Quan Hoài!”
Khi đặt chân lên đỉnh núi tuyết, mới thấy thật nhỏ bé.
“Quan Hoài.”
“Ừm, đây.”
“Tôi yêu .”