Kiếp , Hàn Dương hiếm khi nhắc đến chuyện của , lúc đó tâm trí đều dồn cả việc làm để dụ dỗ em lên giường nên cũng hỏi nhiều. ngờ năm mười mấy tuổi em sống khổ sở thế .
Nhìn Hàn Dương thêm củi bếp lò, nước mắt đột nhiên rơi xuống. Từng giọt từng giọt, làm nhòe bóng lưng em .
Hay thật đấy. Lúc em từ chối, . Lúc em qua đời, . Ngay cả lúc nhảy lầu, cũng rơi một giọt lệ. Vậy mà giờ trở nên yếu đuối thế .
Hàn Dương nấu cơm xong, cũng lau sạch nước mắt. Anh gắp một ít mì sợi để nguội bát cho chó, tự bưng nồi ăn chỗ còn .
Tôi bắt chuyện với : "Hàn Dương, con ch.ó em nuôi...... Chiêu Tài, làm ? Nó ốm ?"
"Liên quan gì đến ?"
"Có em nợ tiền ?"
"Dính dáng gì tới ?"
Tôi: "......" Thấy tự chuốc nhục, dứt khoát mở miệng nữa.
Cứ thế mãi đến nửa đêm, Hàn Dương mới chủ động chuyện với , "Khi nào mới ?"
Tôi lắc đầu. Hàn Dương dậy định quăng ngoài. Để thể ở , tùy tiện bịa một lý do: "Nhà phá sản , còn nơi nào để ."
Động tác túm áo của Hàn Dương khựng , nhưng nhanh em khôi phục dáng vẻ mất kiên nhẫn thường ngày, "Liên quan gì đến !"
Tôi bệt xuống đất, phía cánh cửa đóng sầm , tiếng "cạch" lên khóa vang lên. Tôi im tại chỗ nhúc nhích, từ 9h30 mãi đến 12h.
Ngay lúc ngỡ rằng Hàn Dương sắt đá quyết cho , thì cửa mở, "Đừng c.h.ế.t cóng cửa nhà ."
Trong nhà, chú ch.ó nhỏ đang ngủ bên cạnh bếp lò vẫn còn ấm, Hàn Dương ngủ giường. Tôi một vòng, tùy tiện tìm một bức tường để tựa .
Nền đất lạnh cứng, tường gạch chắc là do Hàn Dương tự xây, chỗ khít nên ráo gió. Tôi sống bao nhiêu năm nay bao giờ nghèo, cũng từng đến nơi xập xệ như thế . kỳ lạ là, dù thoải mái đến cũng chẳng rời .
Có thứ gì đó từ phía Hàn Dương bay tới, trùm lên đầu . Tôi kéo xuống xem, là chiếc chăn mỏng của em .
"C.h.ế.t trong nhà còn đen đủi hơn." Em lưng về phía , kéo chiếc áo đồng phục khoác lên .
Đây rõ ràng là đang mời gọi . Tôi chút do dự cầm chăn leo lên cùng em giường.
Khi nguồn nhiệt dán sát , Hàn Dương rùng một cái, theo bản năng vung nắm đ.ấ.m . Phản ứng của nhanh, bắt lấy cổ tay em nhấn lưng, khóa chặt động tác của em theo tư thế khống chế.
"Anh đ.á.n.h thì hai đứa ngoài mà đánh, cút luôn cũng ......"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cach-thuan-hoa-cho-dien/chuong-4.html.]
Khó khăn lắm mới lúc đ.á.n.h thắng em , để tìm chút cảm giác ưu việt thì chứ?
Tôi buông tay, đắp chăn lên em , "Tôi đ.á.n.h , nhưng nếu em hứng thú làm chuyện gì đó thú vị hơn đ.á.n.h , cũng sẵn sàng tiếp chiêu."
Tôi giả vờ giữ đầu em để hôn, em liền lấy lòng bàn tay ấn thẳng mặt , "Đồ thần kinh, ngủ ......"
8.
Cuộc sống của Hàn Dương đơn giản, 5h sáng ngủ dậy, dọn dẹp xong chất thải của chú ch.ó liệt nấu mì sợi loãng như nước lã.
Chiêu Tài liệt nửa , dấu vết ở chân giống như bệnh, mà giống như là do con gây . Tôi hỏi em : "Chiêu Tài bệnh đúng ?"
Cứ ngỡ Hàn Dương sẽ trả lời, chẳng ngờ lời dứt lâu, em lên tiếng: "Ừ, đánh."
Tôi im lặng, đến bên cạnh Chiêu Tài xoa xoa đầu nó.
Trước khi khỏi cửa, Hàn Dương vẫn quên đuổi : "Hôm nay , ở đây chỗ cho ở ."
"Tối qua chẳng em ngủ ngon ?"
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Hàn Dương lườm một cái, xách túi bỏ . Tôi bám theo em , em một tiệm đồ ăn sáng. Mười giờ rưỡi, em ăn mấy cái bánh bao thừa của tiệm đến một quán ăn khác. Buổi tối, em đến quán đồ nướng......
Nhân lúc Hàn Dương tan làm, về căn nhà cấp bốn . Chiêu Tài thấy thì rên rỉ vài tiếng rạp tại chỗ. Cả ngày dọn dẹp, nửa liệt của nó dính đầy chất thải, tỏa mùi hôi thối.
Tôi xách một thùng nước, học theo dáng vẻ của Hàn Dương khó khăn lắm mới nhóm lửa, đun sôi nước, lau sạch sẽ cho chú ch.ó dời nó gần đống lửa cho ấm. Làm xong những việc , cầm cây chổi rách nát quét dọn sàn nhà.
Lúc Hàn Dương về, cái đầu tiên là dành cho Chiêu Tài lau sạch sẽ, đó mới sang .
Tôi đang nấu mì tôm mua từ bên ngoài về: "Sắp chín đây."
Em thể tin nổi: "Anh cũng làm việc cơ ?"
Tôi trả lời, trái còn trêu chọc : "Em thấy giống vợ hiền đợi chồng về nhà ?"
Hàn Dương làm cho buồn nôn, lùi một bước.
"Em ăn cơm , tắm , là...... hôn ?"
Hàn Dương dường như sắp nôn đến nơi.
Tôi đổ mì , một phần trần qua nước lạnh cho ch.ó ăn, phần còn chia cho và em .
Hàn Dương thấy vỏ gói mì vứt trong thùng rác, "Sau đừng mua mì tôm nữa."