Tôi thấp thỏm: "Cái hôm ở khách sạn , thật sự cố ý."
Trần Phục: "Em mà. Tuyến truyện đơn của em vẫn luôn theo dõi, em đó chỉ là sắp đặt của tình tiết phụ thôi."
Tôi nhất thời cạn lời.
Trần Phục bảo trách , nhưng hiểu cứ thấy trong lòng lấn cấn yên.
Tôi thận trọng liếc mắt y: "Còn nữa, việc quan tâm nhiều đến tuyến truyện đơn của em cũng là của . Nếu chẳng ngu ngốc lâu như , đến việc em vẫn ở thành phố C về cũng ..."
Lần Trần Phục tiếp lời rõ nhanh, thề là còn thấy em lạnh một cái: "Anh đúng là ngốc thật."
Tức ghê á! vẫn giữ nụ thiện!
63
CoolWithYou.
Thực nghĩ kỹ , Trần Phục quả thực quan tâm đến tuyến truyện của hơn nhiều.
Số em nhắc nhở và cảnh báo chỉ một hai .
So với em , thái độ của đối với tuyến truyện của em thể coi là hời hợt, thế nên em giận cũng là lẽ đương nhiên.
Nói trắng là "tình hữu nghị cách mạng" bình đẳng mà!
Cho và nhận tương xứng, là thì ai chẳng suy nghĩ chứ!
"Chuyện đó tính ."
Trần Phục ngắt lời , "Cái Lý Mạt Lỵ là thế nào?"
Tôi vội vàng trấn tĩnh : "Đây chính là điều lúc nãy với em qua điện thoại. Anh cảm thấy cái thế giới bắt đầu chút... khác lạ ."
Trần Phục trầm tư: "Khác lạ?"
Nghĩ nghĩ , cũng thấy tác giả đời nào nghiêm túc đặt tên một đàn ông là Lý Mạt Lỵ.
Thậm chí trong thâm tâm cảm giác rằng Lý Mạt Lỵ đáng lẽ là một cô gái tóc đen ngắn, chứ gã đàn ông thô kệch đang vung tay múa chân uống rượu ngoài .
64
Tôi kể rành mạch chuyện xảy trong phó bản <Anh hùng cứu mỹ nhân pháo hôi> cho y .
Nghe xong, Trần Phục cũng im lặng hồi lâu.
"Không chỉ , thấy dạo gần đây tình tiết phụ của chúng vượt xa tình tiết chính ?"
Trần Phục mở bảng nhiệm vụ .
"Thực từ một tháng khi công tác, dấu hiệu rõ ràng , chỉ là khi em mới xác nhận suy đoán của ."
Trên bảng nhiệm vụ bán trong suốt màu xanh hiện ba hàng ngay ngắn.
Tôi buộc thừa nhận điều Trần Phục : cho dù là tuyến đơn của hai đứa tuyến đôi, thì ít nhất 70% đều là tình tiết phụ ẩn giấu.
Điều nghĩa là gì?
Lấy ví dụ nhé, nếu chúng đang đóng một bộ phim, thì 30% là nội dung đạo diễn yêu cầu diễn đúng theo kịch bản.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cac-nguoi-lam-tac-gia-thi-doi-xu-tot-voi-cong-mot-chut-duoc-khong/11.html.]
Còn 70% chính là những đoạn đạo diễn tin tưởng năng lực của chúng nên để chúng ... tự biên tự diễn.
Tình trạng thực sự bình thường, thậm chí là khó tin.
Chúng đều đang sống trong một thế giới cấu trúc bởi tiểu thuyết, hướng lẽ theo sự sắp xếp của tác giả.
Dù giữa tình tiết phụ và chính mối liên hệ nhất định, nhưng tình tiết phụ dù cũng dựa ý thức cá nhân của chúng mà tiến hành.
Nếu như ý thức lựa chọn cá nhân của chúng bắt đầu dần vượt qua ý thức sáng tác của chính tác giả, thì điều đó nghĩa là gì?
Hai chúng , trong lòng khỏi cùng nảy một suy đoán táo bạo.
65
Bản tác giả đối với tác phẩm , thể đang bờ vực... đem con bỏ chợ!
——Thế giới bắt đầu trở nên khác lạ (Trung)
66
Tôi còn gì để .
Chính xác mà là nên gì.
Bởi vì tình trạng , nó chứ, là đầu tiên xảy .
67
Thấy mím môi, Trần Phục khẽ thở dài một tiếng, an ủi:
"Cũng đừng cuống lên. Nếu tác giả bỏ dở thật... lẽ tình hình cũng tệ đến mức ."
"Anh xem, chẳng chúng ý thức độc lập ? Không sắp xếp và miêu tả chi tiết, sẽ một ngày chúng thực sự thể làm gì thì làm..."
Giọng em càng về càng nhỏ dần, gần như tan biến.
Tôi đáp lời, chỉ lặng em .
Giọng Trần Phục yếu một phân, chút bất lực: "Có những việc chúng cũng cách nào lường . Nếu thật sự đến bước tất cả đều biến mất, thì chi bằng chúng ... trân trọng hiện tại..."
Vừa , em bồn cầu đưa tay về phía , ánh mắt lấp lánh, trông vẻ căng thẳng.
Trong buồng vệ sinh ai khác, nhưng tiếng nhạc xập xình bên ngoài vẫn lọt qua khe cửa truyền tai hai đứa.
Rất heavy metal, rock.
Người chơi nhạc hẳn là một kẻ tràn đầy nhiệt huyết và đam mê với cuộc sống, kẻ đó vẫn rằng cuộc đời cũng giống như thế giới , đang đối mặt với một thử thách cực lớn, nên vẫn đang phát tiết sức sống căng tràn của .
Nó tạo nên một sự tương phản sắc lẹm với sự im lặng trong buồng vệ sinh.
68
Khụ, hạng kinh qua sóng to gió lớn như thực thoáng trong mấy chuyện .
Lúc nãy lên tiếng, Trần Phục tưởng lầm đang sợ hãi và lo lắng, thực ...