Các Lính Gác Cấp S+ Đều Yêu Ta? Nhưng Ta Là Trai Thẳng Mà! - Chương 189: Đã biết, đồ nhát gan
Cập nhật lúc: 2026-05-10 10:26:48
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"A Nhiên... A Nhiên... Mau tỉnh ... Tỉnh ..."
Tiếng gọi xuyên thấu cả vùng não bộ. Sự vội vã và hoảng loạn đến từ sâu thẳm cội nguồn linh hồn cứ thế cuồn cuộn dâng lên, từng đợt từng đợt vỗ bờ cõi ý thức.
Sự lầy lội và dơ bẩn vẫn đang sức kéo tuột linh hồn chìm sâu vũng lầy đen ngòm.
Rốt cuộc là rơi xuống tận chốn nào đây...
"A Nhiên..."
"Nếu mệt mỏi thì về phòng ngủ nghỉ ngơi ..."
"Chờ bên bận xong việc, sẽ trở về..."
Ai đang chuyện ? Thật sự... sẽ trở về ?
Tìm thấy, tìm nơi cũng thấy... Sẽ ... Sẽ trở về nữa ...
Giữa chốn hỗn mang, tâm trí chậm chạp suy nghĩ, bóng tối sền sệt ngừng bủa vây lấy cơ thể.
"A Nhiên, còn tỉnh là thứ sẽ quá muộn mất!"
Âm thanh sắc nhọn bỗng nhiên đ.â.m thủng lớp màng nhầy nhụa đang phong bế, mang theo thứ cảm xúc nôn nóng tả xiết, ghim thẳng căn nguyên linh hồn. Nỗi chờ đợi đến cháy lòng hung hăng đ.á.n.h sâu tận cốt lõi tinh thần.
Trong nháy mắt, bừng tỉnh. Mở bừng đôi mắt, ánh đèn lờ mờ đập mi.
Hệ thống sưởi trong phòng bật quá mức khiến khí trở nên khô nóng, A Nhiên mượn lực dậy từ sô pha.
"Cậu rốt cuộc cũng tỉnh ! A Nhiên, chúng tìm , ở đây sẽ sợ nữa..." A Ngân bức thiết lên tiếng.
Ý thức và ký ức chia sẻ đồng loạt ùa về khiến A Nhiên choáng váng. Thế nhưng ngay giây tiếp theo, lập tức phắt dậy, đẩy cửa rời .
Ngoài miệng, theo thói quen cằn nhằn: "Cậu ngốc quá mất, nhường hết vị trí cho . Anh bảo chờ là cứ ngoan ngoãn chờ ? Ngộ nhỡ cái tên họ Kim gì đó nẫng tay , cuỗm mất thì tính ?"
"Là chúng ... A Nhiên, là chúng . Người từng , và , thiếu một cũng ." Mặc dù A Ngân thực sự tìm , nhưng y cảm thấy đây là một cơ hội tuyệt vời để đ.á.n.h thức A Nhiên.
A Nhiên luôn xuất hiện lúc y cần đến nhất.
"Đi tìm , chúng cùng ."
Hít hít chóp mũi, A Nhiên cảm thấy bên ngoài chút lạnh lẽo: "...Biết , đồ nhát gan."
Cậu vốn dĩ biến mất, nhưng mà... Thôi bỏ !
Cửa thang máy mở khép , A Nhiên đút hai tay túi quần, ánh mắt sắc lẹm đảo quanh khắp nơi.
"Hồ bơi đóng cửa , xem sẽ ở ?"
"Không rõ lắm, nhưng Kim Trúc Ngọc cũng ở khách sạn . Nếu gã mang rời , mạng chắc chắn sẽ tin tức."
"Vậy tức là vẫn còn trong tòa nhà , đến nhà hàng xem thử nhé?"
Cậu lầm bầm lầu bầu, rảo bước ngang qua khu vực lấy đồ ăn buffet.
Bước qua mấy tấm vách ngăn bằng kính, A Nhiên nheo mắt . Xuyên qua khe hở của tấm kính, tinh ý bắt gặp một bóng dáng quen thuộc.
"Tìm thấy ."
Vừa định nhấc chân xông thẳng , bên tai bỗng loáng thoáng lọt hai chữ "hẹn hò". Điều khiến A Nhiên lập tức cau mày.
Cậu nghiêng tai, cẩn thận lắng .
Càng càng thấy khả nghi.
"Bọn họ đang cái gì ? Hẹn hò? Thế mà bắt đầu hẹn hò á?"
"Chẳng hứng thú gì với tên họ Kim !"
"Củ cải thì vẫn là củ cải thôi, chẳng thắng nổi chút cám dỗ nào cả..."
Vừa mới tỉnh thấy "củ cải" nhà hẹn hò với kẻ khác, chú rắn nhỏ tức đến mức hộc máu. Cậu nghiến răng dậm chân, bám chặt lấy vách kính ngăn cách, dán mắt qua khe hở mà soi mói từng li từng tí.
"Cậu thấy ? Anh còn cả quần áo mới, tóc cũng uốn luôn . Ngày thường mặc mấy cái loại... áo ông già xám xịt, bao giờ chải chuốt như thế ... Lại còn như nữa chứ... Không là tên họ Kim mua quần áo mới cho đấy chứ?"
"Biết chỉ là hiểu lầm..." A Ngân vẫn giữ thái độ lạc quan.
Y từng hỏi , kiểu chỉ mặt, mặc dù Kim Trúc Ngọc quả thực nhan sắc. sẽ lừa gạt y.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cac-linh-gac-cap-s-deu-yeu-ta-nhung-ta-la-trai-thang-ma/chuong-189-da-biet-do-nhat-gan.html.]
"A Nhiên, xem... thích... chúng ?" A Ngân thiếu tự tin hỏi nhỏ. Y ... bản kém cỏi hơn khác.
"Bây giờ tự ti thì ích lợi gì? Phải giành lấy! Giành về đây! Giành thì cũng thọc gậy bánh xe, chen ngang một chân . Dựa mà dám gạt chúng rìa? Chuyện tuyệt đối thể tha thứ!"
Nếu tỉnh thì đành chịu, nhưng tỉnh , cũng tìm thấy , quyết thể cứ thế mà bỏ qua!
Tuyệt đối !
Ngọn lửa chiến đấu trong lòng A Nhiên bùng cháy rực rỡ.
khi đảo mắt hai đối diện đang đối mặt , chẳng đang rầm rì to nhỏ chuyện gì, trong lòng bắt đầu đ.á.n.h trống bồn chồn. Cậu tự tính cách , dễ đ.â.m chọc làm tổn thương khác.
"Bọn họ... sẽ là ở bên chứ?"
Càng nghĩ càng xa xôi, A Nhiên xông lên, nhưng bước chân mới nện xuống chần chừ, tay nắm chặt thành nắm đ.ấ.m rụt về.
Nhớ bài học xương m.á.u , c.ắ.n răng kìm nén sự xúc động. A Nhiên kéo sụp mũ trùm đầu xuống, kéo ghế phịch xuống, bắt đầu trò lén góc tường.
Khu vực dành riêng cho hội viên thiết kế theo dạng bán khép kín, chức năng bảo vệ sự riêng tư. Bên trong vách kính còn trang lớp tường kép cách âm, khiến A Nhiên chữ chữ mất.
Âm thanh mờ mịt, ngay cả khẩu hình miệng lúc chuyện cũng mờ ảo rõ.
"Bọn họ đang cái gì ? Nghe rõ gì cả."
"Thưa quý khách."
Phía đột nhiên thò một . A Nhiên đang dồn hết tâm trí để vểnh tai lén, tật giật , dọa cho lảo đảo suýt nữa ngã nhào.
Cậu phắt đầu . Một phục vụ mặc âu phục màu nâu đỏ đang nở nụ công nghiệp tiêu chuẩn: "Thưa quý khách, nơi là khu vực dành riêng cho hội viên Kim Cương. Ngài nạp thẻ hội viên Kim Cương để khu vực chuyên biệt tận hưởng dịch vụ ạ?"
"Tôi đang tìm ." A Nhiên lạnh nhạt đáp, chẳng buồn đếm xỉa đến gã.
Ở phía đối diện, Kim Trúc Ngọc đang tao nhã giơ ly rượu, hướng về phía An Nhạc Tri đang bên mà phóng mị nhãn.
A Nhiên mà tức ách.
"Vậy quý khách đây thể liên hệ với bạn bè một chút, tiện thể... ngài nạp thẻ hội viên luôn ạ?" Người phục vụ vô cùng tận tụy, luôn ghi nhớ sâu sắc nhiệm vụ chạy KPI lúc nơi. Gã nhe hàm răng trắng bóng, cứng nhắc như một cỗ máy.
A Nhiên bắt đầu thấy phiền phức. Tầm mắt quét xuống, thấy khay rượu tay phục vụ: "...Thế , cho một ngàn tệ, hắt thẳng bình rượu lên đầu cái gã cho ."
Người phục vụ nương theo ánh mắt của A Nhiên trong, lập tức nhận "đại kim chủ" dạo gần đây của khách sạn đang trò chuyện khí thế ngất trời với một vị khách khác. Gã sửng sốt, đó âm thầm lùi hai bước, kéo dãn cách với A Nhiên.
Lili♡Chan
"Thưa ngài, thứ nhất, bình rượu là bộ sưu tập trân quý của vị , trị giá ba triệu sáu trăm tám mươi ngàn tệ. Thứ hai, xin ngài đừng hại . Chắc ngài thể độ hot của vị dạo gần đây chứ? Bộ quần áo mà Kim đang mặc là mẫu trình diễn mới nhất của mùa thu năm nay. Tôi đền nổi, cũng đắc tội xong. Làm cẩn thận dính dáng đến kiện tụng thì khổ." Người phục vụ vẫn giữ nụ môi, chỉ là nụ chút méo xệch.
Một nhân viên phục vụ đủ tiêu chuẩn chính là luôn nhận giá trị trang phục của từng vị khách, đồng thời nhắc nhở những vị khách khả năng gây nguy hiểm kiềm chế sự bốc đồng, nhằm giữ gìn nền hòa bình định cho khách sạn.
Dù mâu thuẫn lớn đến thì cũng thể để hao tài tốn của , đúng nào?
"Cái thứ suốt ngày tìm trăm phương ngàn kế đập chậu cướp hoa nhà khác như gã mà cũng làm ngôi ? Tiêu chuẩn của giới giải trí bây giờ rớt xuống tận đáy vực ?"
A Nhiên xua tay, lười nhảm với tên phục vụ. Đáng tiếc là lớp màng bảo vệ sự riêng tư khiến công cuộc giám sát của trở nên vô cùng gian nan, chỉ thể mơ hồ khẩu hình miệng.
Hửm?
Radar hóng hớt trong đầu phục vụ đột nhiên tăng vọt. Gã lặng lẽ tiến lên hai bước, trở về vị trí cũ, bưng khay rượu mờ ám chọc ngoáy: "Tiên sinh, ngài và vị bên trong ..."
"Cái trai kìa." Cậu chỉ tay về phía An Nhạc Tri ở bên trong. "Là đối tượng đang chuẩn đập chậu cướp hoa. Bây giờ tên họ Kim nẫng tay giành mất, thể sốt ruột ?"
"..." Nghe vẻ vô cùng phức tạp, nhưng cực kỳ kích thích.
Nếu mâu thuẫn lớn đến mức , hành động cũng là thể thấu hiểu.
Người phục vụ ruột gan cồn cào, khao khát thêm chút đỉnh. Đáng tiếc A Nhiên đang bận nheo mắt khẩu hình miệng, chẳng buồn lên tiếng.
Cách một bức tường, Kim Trúc Ngọc đang dùng nĩa xiên một miếng trái cây, đưa sát đến bên miệng An Nhạc Tri.
"Cẩu nam nhân!"
Một tiếng c.h.ử.i thầm vang lên, càng đổ thêm dầu ngọn lửa hóng hớt đang bùng cháy dữ dội trong lòng phục vụ.
"Khụ, vị , vô cùng đồng cảm với cảnh của ngài. Có lẽ... thể giúp ngài lén cuộc trò chuyện bên trong. Chẳng qua, những việc ngoài phạm vi công việc thì... thêm tiền."
"...Cho cho cho, cho hết đấy! Mau xem bọn họ đang cái quái gì ."
Từ xuống , moi móc sạch sẽ túi áo túi quần, bộ tiền giấy và tiền xu lẻ tẻ còn sót khi xe, A Nhiên dốc sạch sành sanh nhét hết tay phục vụ.
19 (੭ ˊ^ˋ)੭ ♡