Các Boss Trong Phim Kinh Dị Đều Là Chồng Tôi - Chương 96: Phiên Ngoại - Quả Quên Lãng Và Lời Thú Nhận Muộn Màng

Cập nhật lúc: 2026-01-05 03:36:04
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Thương Lục… Thương Lục… đừng mà… A!”

Xuyên Bách đột ngột bật dậy, trán đầy mồ hôi lạnh, sắc mặt tái nhợt, trong đầu một mảnh hỗn độn.

Cậu nhịn nhíu mày, nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu.

Cậu hình như nhớ là cãi với Thương Lục… Sau đó đến một thế giới khác, Thương Lục dường như cũng theo… Khoan ! Cậu nhớ !

Trong đầu ngừng lướt qua những mảnh ký ức, cánh môi Xuyên Bách run rẩy, nắm chặt chăn đệm , thể cũng run bần bật.

Thương Lục… ở mỗi thế giới, d.ụ.c vọng chiếm hữu đều mạnh đến đáng sợ. Điều khiến kinh hãi nhất là… cư nhiên vì ở bên mà làm hàng loạt chuyện điên rồ…

Thương Lục trong ký ức của như .

Cậu và Thương Lục lớn lên cùng từ nhỏ, Thương Lục luôn lẽo đẽo theo .

Thương Lục thích chuyện, suốt ngày lạnh lùng như tảng đá, nhưng đối xử với . Có bảo bối gì mới lạ việc đầu tiên là chạy đến chỗ , như dâng vật quý .

Cậu tính tình nóng nảy, Thương Lục vĩnh viễn một bộ dáng nhanh chậm. Có lẽ vì thế… bọn họ mới hợp như .

Nói đến nguyên nhân cãi … hình như chỉ vì một miếng ngọc bội.

Nhắc đến miếng ngọc bội đó, Xuyên Bách đến giờ vẫn còn giận.

Ngọc bội là Thương Lục kiếm . Nghe Lăng Du và Vũ Niết , là định tặng cho trong lòng. Ba bọn họ còn lén xem, quả nhiên, thấy một nữ tiên đang xin miếng ngọc bội đó.

Ba lớn lên cùng , thấy tình huống liền hiểu ý, ăn ý rời . Vũ Niết và Lăng Du bàn tán sôi nổi, nhưng chút vui.

Sau khi trở về, buồn bực vui. Không bao lâu Thương Lục cũng tới, kéo sang một bên, thần thần bí bí đưa cho một thứ. Cậu còn đang khó hiểu, nhưng thấy thứ Thương Lục đưa, cả liền xù lông.

Thứ Thương Lục đưa, rõ ràng là miếng ngọc bội định tặng cho nữ tiên !

Được lắm, khác cần thì đưa cho ! Thế nào, chỉ xứng đáng nhặt đồ thừa của khác ?

Cậu lúc liền ném miếng ngọc bội , nổi giận đùng đùng bỏ thèm đầu . Mấy ngày đó đều gặp Thương Lục, càng nghĩ càng giận, dứt khoát quyết định thế giới khác giải sầu.

Không ngờ chân , đầu liền thấy Thương Lục vội vàng đuổi theo.

Đó là đầu tiên thấy Thương Lục hoảng loạn như . Đôi mắt đen ngày thường bình tĩnh tràn đầy sự hoảng sợ, khuôn mặt tinh xảo cũng chút tiều tụy.

Chuyện đó, chính là câu chuyện Thương Lục dây dưa với ở thế giới khác.

nghĩ thế nào cũng ngờ , Thương Lục cư nhiên xa như !

Cậu coi Thương Lục là em, Thương Lục ngủ với ?

Tóm , sẽ dễ dàng tha thứ cho Thương Lục. Ở thế giới khác cái gì mà thích , yêu , sống nổi, kết quả đưa ngọc bội cho nữ tiên khác!

Phi! Cậu mới thèm tin Thương Lục!

Xuyên Bách căm giận đ.ấ.m xuống giường. Trước mắt đột nhiên sáng lên, ánh sáng mạnh khiến Xuyên Bách nheo mắt, chậm rãi về phía nguồn sáng.

Người ngoài cửa hình cao lớn, trong con ngươi một mảnh đen nhánh, lúc đang gắt gao chằm chằm , cánh môi đỏ thắm mím, trong tay còn cầm một quả gì đó, trông vẻ khá ngon.

Người Thương Lục thì là ai?

Xuyên Bách thấy liền tức ách, hừ lạnh một tiếng, đó dứt khoát xuống, dùng chăn quấn chặt , mặt Thương Lục.

Thương Lục cuộn tròn trong chăn, trong mắt hiện lên một tia giãy giụa, sững bên giường Xuyên Bách nhưng dám quá gần.

Hắn hít sâu một , rốt cuộc mở miệng, ngữ khí vài phần lấy lòng: “Xuyên Bách… Em… khỏe ?”

Xuyên Bách trong lòng hừ lạnh, giả vờ ngủ say, nhúc nhích.

Bây giờ sai ? Muộn ! Cậu dễ dỗ như !

“Ta em ngủ… Có thể đừng để ý đến …?”

Lại bắt đầu giả đáng thương! Cậu mắc bẫy !

Xuyên Bách cựa quậy, vùi cả trong chăn. Bên tai vẫn truyền đến tiếng đứt quãng của Thương Lục:

“Ta… Ta em gặp , mang cái đến… Ăn xong sẽ quên hết chuyện cũ, chúng … làm quen từ đầu… ?”

Xuyên Bách trong chăn chậm rãi nhíu mày. Quên chuyện cũ…? Thương Lục làm gì… Hắn tới xin ?

Xuyên Bách mím môi, nghĩ nghĩ vẫn xốc chăn lên, lộ đôi mắt nâu ướt dầm dề:

“Anh làm gì…”

Thương Lục thấy Xuyên Bách chịu để ý đến , trong mắt nở rộ niềm vui, vội vàng quỳ một chân xuống đất, ánh mắt ngang tầm với Xuyên Bách, đưa quả trong tay cho :

“Ăn cái , những ký ức sẽ biến mất hết… Em yên tâm, cũng sẽ ăn, chúng làm quen từ đầu… ?”

Xuyên Bách quả kỳ lạ , hai hàng lông mày nhíu , cầm lấy ngắm nghía, lẩm bẩm: “Quên quá khứ…?”

“Tôi mới cần!”

Xuyên Bách bật dậy, ném mạnh quả đó xuống đất. Quả lăn hai vòng biến mất tăm.

Thương Lục kinh ngạc: “Xuyên Bách… Em…”

Xuyên Bách chọc tức đến đỏ cả mắt, suýt chút nữa thì .

Thương Lục bệnh !

Ở thế giới khác bắt nạt như thì thôi , bây giờ là ý gì? Cầm quả vớ vẩn bảo quên quá khứ? Không đời nào!

Thương Lục làm bao nhiêu chuyện bắt nạt , còn chuyện tặng ngọc bội cho nữ tiên nữa, nhanh như quên sạch? Một câu xin cũng !

Chỉ bắt nạt thôi!

Xuyên Bách giường, từ cao xuống Thương Lục, đột nhiên cúi xuống túm lấy cổ áo , gò má đỏ bừng vì tức giận.

“Anh là đồ khốn nạn, làm bao nhiêu chuyện bây giờ quên ? Không cửa ! Tôi cho … Anh đừng hòng mong quên những hành vi… biến thái đó của ! Anh !”

Xuyên Bách nghiến răng nghiến lợi: “Tôi sẽ quên! Cũng quên… Cái quả rách nát giữ mà tự ăn !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cac-boss-trong-phim-kinh-di-deu-la-chong-toi/chuong-96-phien-ngoai-qua-quen-lang-va-loi-thu-nhan-muon-mang.html.]

Xuyên Bách lạnh một tiếng, chỉnh quần áo, lảo đảo xuống giường, xoay định bỏ . lưng đột nhiên thứ gì đó ôm chặt, sức lực cực lớn, eo sắp siết đứt !

Xuyên Bách đầu , Thương Lục lúc đang quỳ một chân đất, tóc đen che khuất đôi mắt, bàn tay ôm eo trắng bệch vì dùng sức, hình cũng run rẩy nhẹ.

“Tiểu Bách… Đừng… Đừng rời bỏ …”

“Ta sai … Ta thật sự sai , em đừng như …”

Giọng Thương Lục run rẩy, mang theo tiếng nức nở. Xuyên Bách từng thấy Thương Lục như thế bao giờ, ngây , sững tại chỗ thể nhúc nhích.

Phản ứng , mặt đỏ bừng, gỡ tay Thương Lục: “Này, điên ! Buông !”

Thương Lục chịu buông, ôm càng chặt: “Nếu quên… Vậy chúng tiếp tục ở bên … Ta sẽ bắt nạt em như thế nữa, em đừng ghét …”

“Tôi… Tôi…”

Xuyên Bách chỉ cảm thấy đau đầu, mắt trắng xóa, tim đập nhanh, bên tai nóng bừng.

Cậu… Cậu làm thế ?

Cậu nhịn Thương Lục đất, thấy bộ dạng suy sụp của , trong lòng dâng lên cảm giác chua xót, tim nhói lên từng cơn. Cậu há miệng thở dốc, cuối cùng thở dài:

“Anh… Anh lên .”

“Không… Em còn tha thứ cho …”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Gân xanh trán Xuyên Bách giật giật: “Tôi tha thứ cho ! Đứng lên … Ưm!”

Vừa dứt lời, Thương Lục giống như một con ch.ó lớn lao tới đè xuống giường, gò má tinh xảo ửng hồng, đôi mắt đen ôn nhu như sắp tràn nước:

“Thật quá… Tiểu Bách tha thứ cho … Ta vui quá…”

“Này! Anh đừng đằng chân lân đằng đầu a!”

Khóe miệng Thương Lục nhếch lên nụ : “Chỉ cần Tiểu Bách ghét , bảo làm gì cũng !”

Xuyên Bách giờ phút những lời dỗ ngon dỗ ngọt của làm cho choáng váng, tứ chi vô lực, chỉ thể mơ màng gật đầu.

Cậu cũng làm , chỉ cần thấy Thương Lục lộ vẻ đáng thương, liền thấy khó chịu trong lòng. Sau đó nghĩ đến chuyện Thương Lục và nữ tiên , trong lòng chua xót, đau nhói.

Cậu mím môi: “Này, hỏi ! Miếng ngọc bội là thế nào?”

Nghe , Thương Lục ngẩn : “Ngọc bội…?”

“Anh đừng giả ngu, miếng ngọc bội đó lúc rõ ràng, rõ ràng là đưa cho nữ tiên , tại đó đưa miếng ngọc bội tặng cho cô cho ? Anh thật , từ chối, xử lý thế nào nên mới đưa cho ?”

Thương Lục lúc mới bừng tỉnh đại ngộ: “A, hóa Tiểu Bách miếng ngọc bội đó …”

Hắn đột nhiên chút ngượng ngùng: “Miếng ngọc bội đó… vốn dĩ là tặng cho em. Chỉ là hôm đó gặp nữ tiên , cô cứ nằng nặc đòi xem, lấy bảo vật đổi với … Ta tự nhiên là đồng ý…”

Xuyên Bách ngẩn , chỉ đơn giản thôi ?

Cậu nghĩ nghĩ, tiếp: “Anh đừng lừa , nhớ rõ Lăng Du và Vũ Niết , đó là tặng cho trong lòng, chẳng lẽ…”

“Tiểu Bách… Lòng chỉ em… Miếng ngọc bội đó, vốn dĩ chính là tặng cho em.”

“Ta lừa em, vẫn luôn… vẫn luôn thích em… Ngày đó, chuẩn lâu, chính miệng với em, thích em… ngờ xảy chuyện như , là , là rõ ràng…”

Cho nên… Thương Lục và nữ tiên … thật sự chuyện gì?

Không đúng, tại nghĩ đến những chuyện ! Thương Lục và nữ tiên chuyện gì thì liên quan gì đến ! Cậu thích Thương Lục…

Từ từ… Thích Thương Lục… Thích Thương Lục!

C.h.ế.t tiệt… Không lẽ thích Thương Lục thật …!

Xuyên Bách ý nghĩ làm cho kinh hãi, cả ngẩn ngơ, mặc cho Thương Lục ôm chặt lấy . Khoảng cách hai cực gần, thở của Thương Lục khiến Xuyên Bách hô hấp khó khăn.

Đôi mắt nâu của chút hỗn loạn, chậm rãi ngước lên, chạm ánh mắt của Thương Lục.

Lúc trong mắt đen của Thương Lục tràn ngập hình bóng , gò má vì hưng phấn mà ửng đỏ, ánh mắt nóng rực như nuốt chửng bụng.

Xuyên Bách Thương Lục đến cả nóng ran, tay chân mềm nhũn.

Xong xong … Cậu hình như… thật sự thích Thương Lục .

“Cho nên… chúng … tiếp tục ?”

Giọng Thương Lục trầm thấp, thở ấm áp ngừng phả tai . Xuyên Bách mơ mơ màng màng, cũng trả lời thế nào. Cậu cũng , phản ứng giờ phút của bại lộ mắt Thương Lục.

Mắt đen Thương Lục tối sầm , vươn tay đan mười ngón tay Xuyên Bách. Hắn nghĩ… câu trả lời.

May quá… Cuối cùng bọn họ vẫn ở bên … Xem kế hoạch của thành công mỹ mãn.

Từ nữ tiên, đến ngọc bội, tất cả đều là ván cờ bày mà thôi.

Thật từng nữ tiên nào cả, đó chẳng qua chỉ là một con rối nuôi dưỡng.

Hắn từng bước một, dụ Xuyên Bách rơi cái bẫy giăng sẵn…

Mà Xuyên Bách, gì.

Không cả… Cứ tiếp tục thế ? Dù … Tiểu Bách thích ?

Thương Lục ôm chặt Xuyên Bách, những nụ hôn vụn vặt rơi mặt .

Cứ như dây dưa mãi .

Đời đời kiếp kiếp, sẽ bao giờ buông tay nữa.

TOÀN VĂN HOÀN

Cảm ơn t/y đồng hành đến hết truyện nèeee 🎉

Nếu bạn còn chán 😳 thì ghé trang chủ nhà Team bé Bi dạo chơi xíu nghen~ Có nhiều món hấp dẫn lắm á 🤭

Bấm follow nhẹ cho Team động lực gõ chữ tiếp nhaaaa 🥺👉👈

Cảm ơn yêu thương nhiều luôn 💖

Loading...