Các Ái Phi, Trẫm Nghe Được Tiếng Lòng Các Nàng Đấy! - Chương 6

Cập nhật lúc: 2025-04-01 12:15:27
Lượt xem: 187

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/aVFQElRZZj

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ở thế giới trước, ta không có gia đình, ở kiếp này ta trở thành bảo bối của gia đình, không muốn chịu cảnh mất đi gia đình nữa.

Cuối cùng, chúng ta bàn bạc và quyết định cùng gả cho Thập hoàng tử.

Ngày thành thân, chúng ta đã giải thích lý do gả cho hắn.

Hắn ngây ngô vỗ n.g.ự.c nói sau này sẽ bảo vệ bốn chúng ta.

Chưa đầy vài năm sau, hoàng thượng qua đời, người phu quân không được sủng ái ấy lại trở thành hoàng thượng.

Khi thảo luận về chức vị sau khi vào cung, ta đề xuất chơi xổ số.

Thiên hạ biết ta ghét quản lý gia đình, những thứ đó làm ta đau đầu.

May mà đại tỷ của ta rút trúng chức vị Hoàng hậu, ta thì trúng chức vị phi tần.

Vào cung rồi, chúng ta cũng vẫn ngày ngày tụ tập ăn hạt dưa, bàn chuyện phiếm.

Ví dụ như cung nữ nào lại cùng thị vệ nào tán tỉnh nhau.

Hay có thái giám nào thường xuyên đem đồ đến, chúng ta cứ tưởng hắn thích cung nữ nào.

Ai ngờ hắn lại thích thái giám trong cung của Hoàng hậu.

Hạ mạng, hạ mạng, người xưa chơi trò này giỏi hơn chúng ta.

Nữ nhân cả đời đều bị estrogen điều khiển.

Kỳ rụng trứng muốn nam nhân, kỳ hoàng thể lại ghét đàn ông.

May mà ta còn có phu quân.

Chỉ là không biết phu quân ta ăn cái gì mà sức khỏe tốt vậy (trước đây không kém, nhưng trước kia, mỗi lần bảo không cần, hắn đều rất nhanh xong, ta tưởng hắn không được).

Sau mới biết hắn lén ăn thuốc bổ…

Hừm... Thôi đi, hắn mới lên ngôi không lâu, công việc nhiều, tấu chương có thể chôn vùi hắn, cứ để hắn bổ sung đi.

Ta không cười hắn.

Sau đó có lần, ta quên uống thuốc tránh thai, thế là có thai.

Hoàng hậu bảo ta lén uống thuốc bỏ đi.

Nhưng ta lại không đành lòng, dù sao cũng dùng hoàng thượng lâu vậy, sinh nhi tử coi như cảm ơn hắn.

Khi ta mang thai, phản ứng rất mạnh, cứ ăn rồi lại nôn, nôn rồi lại ăn.

Quý phi thay đổi cách làm món cho tôi mỗi ngày.

Rồi các thiếu nữ tiến cung, cung đình náo nhiệt một thời gian, không ngờ mấy trò cung đấu lại thực sự xảy ra với tôi.

Khi ta tỉnh dậy, nghe nói hoàng thượng đã phái Cẩm Y Vệ điều tra chuyện này.

Cẩm Y Vệ thật sự làm vậy sao?

Cuối cùng kết quả ra là mới vào cung không lâu, Huệ quý nhân.

Hoàng hậu tức giận, trực tiếp sai người ban c.h.ế.t cho nàng ta.

May mà tên hoàng thượng ấy biết thu dọn đống đổ nát.

Không thì mấy tên quan lại cứng nhắc kia lại bảo Hoàng hậu thiếu đức.

Làm sao nàng ấy thiếu đức được, nàng ấy có đức đấy, chính là ta.

Sau đó không hiểu sao, tên hoàng thượng ấy lại đuổi các thiếu nữ mới vào cung đi.

Thôi được, miễn cưỡng coi như là một nam nhân đi.

Ngày ta sinh nhi tử, thực sự cảm giác như sắp đi gặp Diêm Vương vậy.

Ta nhớ lại rất nhiều chuyện.

Kiếp trước khi còn ở cô nhi viện bị bắt nạt, ba tỷ muội đã bảo vệ ta.

Lúc mới đến thế giới này, ta bị sốt cao, A nương cả đêm không ngủ, chăm sóc ta.

Có một lần sau khi thành thân, tên hoàng thượng thối kia đưa ta leo lên thành lâu ngắm nhìn vạn nhà đèn sáng trong kinh thành.

Đột nhiên ta không biết lấy sức lực từ đâu, cắn răng dùng hết sức sinh hạ hài tử, rồi liền ngất đi.

Khi tỉnh lại, ba tỷ muội đều nắm lấy tay ta, khóc sướt mướt bên cạnh.

Tên hoàng thượng thối kia thì chỉ biết đứng sau lưng vò tay lo lắng.

Ta vẫy tay gọi hắn lại, hỏi đã đặt tên cho hài tử chưa.

Nhìn hắn sốt ruột đến mức đỏ cả vành mắt, cuối cùng lại phun ra hai chữ:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/cac-ai-phi-tram-nghe-duoc-tieng-long-cac-nang-day/chuong-6.html.]

"Cẩu Thỉ".

Đúng là hoàng thượng thối, có ai làm phụ thân mà đặt tên cho con như vậy không!

Sau này, Nguyên Nhât dần lớn lên.

Hắn lại như một con công phát tình, suốt ngày muốn thu hút sự chú ý của ta…

Lúc thì cởi trần vung thương múa kiếm.

Lúc thì rủ ta đi ngâm suối nước nóng.

Có lần ta ru Nguyên Nhất ngủ xong, trở về phòng thì phát hiện hắn cởi sạch y phục, nằm sẵn trên giường.

Nhà ai có vị hoàng thượng như thế chứ?

Cứ thế ngày tháng trôi qua.

Thời gian càng lâu, ta càng phát hiện lão già này ngày càng hiểu rõ tâm tư của ta, không chỉ ta mà cả ba tỷ muội nữa.

Giống như giun trong bụng ta vậy.

Có lần ta về nhà kể chuyện này với a nương, bà nói đó gọi là "phu thê đồng tâm".

Hứ! Ta không tin!

Sau này, Nguyên Nhất trưởng thành, hắn nhường lại hoàng vị, ung dung làm Thái thượng hoàng.

Ta biết cả đời hắn không muốn vất vả, vậy mà vẫn vì thiên hạ lê dân mà lao lực đến sinh bệnh.

Có lần ta giúp hắn xoa bóp thắt lưng, hắn bỗng kể ta nghe một chuyện ta chưa từng biết.

Hóa ra, lần đầu tiên hắn gặp ta là lúc ta mười tuổi.

Khi đó ta không thích đọc sách, lại học được chút võ mèo cào từ cha.

Có một lần trốn học đến tửu lâu nghe kể chuyện, thấy hai nam nhân trêu ghẹo một nữ nhân, ta liền xông vào đánh nhau với bọn chúng.

"Thôi được rồi, trẫm vẫn nên tìm Quý phi đi, Quý phi là người hiểu trẫm nhất."

??

Hắn nói lúc đó rất tò mò không biết nữ nhi nhà ai mà hung hãn như vậy, đến khi thành thân mới biết hóa ra là ta.

Nghe đến đây, ta vỗ mạnh một cái vào lưng hắn.

cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️‍🔥❤️‍🔥❤️‍🔥

"Lúc đó thấy ta đánh nhau cũng không biết ra giúp một tay à?"

Bị ta đánh, hắn cũng chẳng giận, thuận thế kéo ta vào lòng.

Hắn gọi nhũ danh của ta, còn oán trách rằng chưa từng có lần nào chỉ có hai chúng ta đi chơi riêng với nhau.

Quả thật, từ khi hắn làm Thái thượng hoàng, chúng ta thường xuyên ra ngoài cung.

Chỉ là… Phần lớn thời gian là bốn người chúng ta nắm tay nhau đi đằng trước, còn hắn lẽo đẽo theo sau.

Thôi được rồi, lần này chiều theo hắn vậy.

Không cưng chiều phu quân mình thì ai cưng chiều chứ?

Hôm sau, ta không nói với Hoàng hậu tỷ tỷ và các nàng, lén cùng hắn xuất cung.

Chúng ta đến tửu lâu năm xưa hắn lần đầu nhìn thấy ta.

Chỉ là lần này không còn cảnh nam nhân trêu ghẹo nữ nhân nữa.

Ngược lại, khắp nơi đều là cảnh thê tử phát hiện trượng phu ra ngoài lén uống rượu, liền nhéo tai kéo về nhà.

Ta nhìn lão già kể chuyện, chỉ thấy hắn vỗ mạnh kinh đường mộc:

"Nói đến vì sao Trường An thành ta lại thịnh hành phong trào sợ thê tử, thì phải kể từ Thái thượng hoàng mà ra…"

- Hoàn -

💖👋 Bộ này cũng hay nè:

Vì quá sợ đau, ta học toàn bộ võ công đều là loại phòng thủ.

Kim Chung Tráo, Thiết Bố Sam, Kim Cang Bất Hoại Công…

Cái gì chịu đòn tốt là ta học cái đó.

Sư phụ thường trách mắng ta, nói rằng thiên phú tuyệt thế của ta lại bị dùng để làm mai rùa, thực sự là quá lãng phí.

Ngươi đoán thử xem?

Buồn cười thật, căn bản là không thể nói nổi.

“Nữ Hiệp Này Sẽ Không Tấn Công” trong nhà tui nhenn

Loading...