Tiêu Minh Bàn dường như thấy, hồi lâu mới khẽ cử động.
Giọng chút nghẹn ngào: "...Không là . Đồ ngốc bướng bỉnh , chỉ sợ em cứ giận dỗi trong lòng mà chịu với ."
"Sao ngài cứ thích đặt biệt danh cho em thế?"
Tô Phưởng cảm nhận cơ thể to lớn, nóng hầm hập tựa mặt trời của Tiêu Minh Bàn đang rúc cổ hít hà, giống như một con thú đang tham lam hít lấy mùi hương ngọt ngào.
"Thế em bướng ?”
“Em ngoan lắm mà."
Y chẳng thấy sợ chút nào.
Đêm tân hôn, rõ ràng y sợ, chỉ c.ắ.n răng chịu đựng. Chẳng từ lúc nào, nỗi sợ tan biến.
Tiêu Minh Bàn là đàn ông dương khí nồng đậm, râu tóc rậm rạp. Mỗi ngày búi tóc lên cũng tốn sức, đến khi xõa thì rối bù như bờm sư tử, cọ y ngứa ngáy.
Y nhịn vặn eo, khúc khích: "Tóc ngài cứng quá, châm em ."
Cũng chẳng thế nào mà tay chân hai cứ thế quấn quýt lấy .
Mang theo mùi bồ kết và mùi sắt thép nóng hổi, Tiêu Minh Bàn ghé tai y thì thầm: "Phưởng ca nhi, mấy ngày nay em nhớ ?"
Tô Phưởng cảm thấy mặt lúc chắc chắn đỏ lựng lên . tiếng tim đập của Tiêu Minh Bàn còn đáng sợ hơn, cứ như nhảy khỏi lồng n.g.ự.c mà lao về phía y .
Tâm trí y rối bời, đầu óc chút choáng váng.
Y hổ đến run rẩy, đáp: "Em nhớ."
"Nhớ cái gì?”
“Nhớ ngài hôn em."
Ngay lập tức, nụ hôn của Tiêu Minh Bàn như mưa rào ập xuống, ịn lung tung lên mặt y vài cái. Tìm đôi môi, kìm mà ngậm lấy, đầu lưỡi trườn qua hàm răng chút phòng của y mà tiến .
Môi Tô Phưởng sinh nhỏ nhắn tinh tế, ngọt lịm, mềm mại như bánh đào.
Tiêu Minh Bàn hôn mãi thấy chán. Nhất là khi tiểu mỹ nhân còn như đang khát cầu, ngửa mặt lên, đôi môi hé mở chủ động đón nhận thở của .
Hắn quen đường cũ mà thăm dò, chạm đến nơi ướt át.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ca-nhi-dang-thuong-ga-nham-cho-dai-ca-phong-kien/chuong-6.html.]
Tô Phưởng vội vàng nắm lấy tay , vì đang hôn nên giọng mơ hồ: "Ngài đừng làm thế, mai em còn dậy sớm học."
Lời trách cứ trẻ con, chẳng chút uy lực nào. Trong lòng y thực cũng chỉ hôn môi mà thôi.
Tiêu Minh Bàn cứ hôn y là y thấy vui vẻ, trong tim như mật ngọt trào . Còn chuyện thì thôi bỏ . Cái thứ đó to lớn quá, nào y cũng hạ quyết tâm mới dám tiếp nhận. Hồi là vì sinh con nên đêm nào cũng tìm tội mà chịu. Giờ ngừng , lấy dũng khí quả thực dễ.
"Ta sẽ xin phép sơn trưởng cho em nghỉ.”
“Họ hỏi lý do thì em ?”
“Cứ bảo em dùi mài kinh sử vất vả quá nên đổ bệnh.”
“Sao ngài dạy em dối!..."
Tô Phưởng như sét đánh. Trong mắt y, Tiêu Minh Bàn là đại hùng chân thành, trung thực. Đại hùng bỗng nhiên vì y mà trở nên xa.
Tim y đập mạnh một cái.
Việc khiến một gã đàn ông tồi cải tà quy chính mang cảm giác thành tựu; nhưng việc khiến một đàn ông trở nên hư hỏng vì , chẳng lẽ là một thú vui ?
Miệng Tô Phưởng chịu, nhưng thì mềm nhũn, tan chảy trong lòng bàn tay .
…
Tiêu Minh Bàn từng gặp một gã lính phong lưu thành tính, kinh nghiệm tình trường dày dạn.
Trong đêm gió bấc gào thét nơi biên ải, gã uống rượu đắc ý kể chuyện trăng hoa. Lúc đó chẳng , nhưng khổ nỗi càng phản bác thì gã càng hăng say kể. Mà trí nhớ quá , lỡ là nhớ hết sạch.
Gã đó thao thao bất tuyệt: "Chuyện thực quan trọng to nhỏ, là . Đàn ông kém cỏi mới hùng hục lao chỉ sướng bản . Ngươi xoa nắn những chỗ nhạy cảm ca nhi . Mỗi ca nhi một khác, nhưng chịu khó để ý chút là tìm ngay... Y sướng thì ngươi cũng sướng."
"...Trong đó, những ca nhi gọi là vưu vật trời sinh, chỉ cần chạm nhẹ là nước nôi tràn trề. Ta mới ngủ với một như thế mà đến giờ vẫn quên . Đó mới gọi là tiêu hồn thực cốt."
Gã còn nhạo : "Ha ha, cái đồ ngốc như ngươi, chắc cả đời chẳng diễm phúc ."
Lúc đó chẳng thèm để tâm. Giờ thì tin .
Phưởng ca nhi chính là tiểu vưu vật của .
Hắn nghĩ thầm. Tiêu Minh Bàn mân mê cơ thể nhỏ bé đang ướt đẫm mồ hôi. Cuối cùng, vùng bụng trắng nõn mềm mại của y cũng run lên bần bật.
Hắn hôn lên dái tai hồng hào non nớt của y, dỗ dành: "Bảo bối, cho một nhé?"