Anh cũng một gia đình bình thường.
Anh nhận lấy bộ Lego mà Chu Trạch Xuyên dùng để xin .
Sau đó, khi mợ mời mỗi buổi trưa đều thể đến nhà họ ăn cơm.
Trương Minh Triết vui sướng khôn cùng.
Anh khí của gia đình đó .
Nếu lớn lên trong một gia đình như , liệu bao giờ ngưỡng mộ khác nữa ?
Chu Trạch Xuyên nhằm , cho ngủ giường.
Thế là trải chiếu đất.
Dù nhiễm lạnh đến mức chạy nhà vệ sinh cả ngày, cũng cam lòng.
Dù vẫn hơn là về nhà.
Bố dám đ.á.n.h kế.
Mỗi khi tức giận, ông chỉ coi là nơi để trút giận.
Bị đ.á.n.h chính là đánh.
Đau lắm.
Chẳng ai quen với cái đau cả.
Ngay cả những bộ phận thường xuyên đ.á.n.h cơ thể cũng thể quen .
Mỗi đánh, cơn đau đều khiến tài nào thẳng lưng lên .
Anh từng , đ.á.n.h thể c.h.ế.t .
Anh đ.á.n.h c.h.ế.t.
Mẹ vẫn đang đợi trưởng thành thật .
Chu Trạch Xuyên đột nhiên còn đáng ghét đến thế nữa.
Đó là lúc hai đứa cùng học võ đối kháng.
Bởi vì hai đứa thường xuyên đ.á.n.h , tuy là nghiêm trọng, cũng ai tay tàn độc.
phụ vẫn quá lo lắng.
Dưới sự gợi ý của Chu Trạch Viễn, cả hai đều học võ.
Trong lớp một con trai, quê ở cùng một huyện nhỏ với .
Cậu chuyện của gia đình .
Đôi khi sẽ vô duyên vô cớ nhằm mà mỉa mai vài câu.
"Mày mà cũng học võ á? Sau khi nào cũng giống bố mày, chuyên đ.á.n.h vợ ? Mày về gen tội phạm ? Loại như mày trong xương tủy mang sẵn yếu tố bạo lực , đến lúc đó e là mày còn thích đ.á.n.h hơn cả bố mày đấy. , bố mày còn trai ? Mày trông cũng giống bố mày đấy, hai bố con cùng làm trai bao cũng ."
Trương Minh Triết xong, mặt cắt còn giọt m.á.u vì những lời lẽ đó.
Anh thứ liệu di truyền .
Anh trở nên giống như bố .
Trong nháy mắt, sự căm hận và phẫn nộ đối với bố đều biến thành nỗi sợ hãi về chính bản trong tương lai.
Ngay lúc đang sống trong những ngày tháng lo âu thấp thỏm.
Chu Trạch Xuyên xuất hiện.
Cậu như một quả pháo nổ tung, lao vút ngoài.
Cậu đ.ấ.m cho kẻ mắng một trận nhừ tử, còn c.h.ử.i bới một hồi: "Trương Minh Triết gen tội phạm , nhưng thấy cái gen lưỡi dài nhà đúng là di truyền thật đấy. Loại như đường nhất nên mua cái khóa mà khóa miệng , nếu thì cẩn thận ngày lưỡi cắt mất. Hôm nay dùng tay đ.á.n.h là nể mặt lắm , còn để thấy mắng Trương Minh Triết, sẽ dùng chân đá đấy! Nói cho , chơi bóng đá, chân thối lắm!"
Trên đường về nhà.
Cả hai đều im lặng.
Chu Trạch Xuyên ngượng ngùng gãi đầu gãi tai hồi lâu, mãi đến cổng khu chung cư mới kéo ống tay áo : "Lúc nãy bậy đấy, cố ý dọa thôi. Chân thối ."
Trương Minh Triết đột nhiên bật .
Cái đồ ngốc .
Thối thối.
Ai thèm dí mũi mà ngửi chứ?
càng càng thấy tủi : "Câu đó của để bụng . Tôi chỉ đang nghĩ, lẽ Dương Phàm đúng. Chúng quen lâu như , gần ba năm , hầu như ngày nào cũng đ.á.n.h với , chắc là cũng di truyền gen bạo lực từ bố ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ca-nha-toi-deu-la-nao-yeu-duong/chuong-4.html.]
Chu Trạch Xuyên lập tức đ.ấ.m một cú: "Sao nghĩ thế? Anh đ.á.n.h với là vì ngày nào cũng kiếm chuyện với mà, đ.á.n.h , nếu đ.á.n.h thì chẳng vấn đề ? Anh chỉ làm việc mà một bình thường nên làm thôi, nghĩa là gen bạo lực, nếu như thì cũng gen bạo lực chắc? Hai đứa ngày nào chẳng đ.á.n.h . Không đúng, cái trò mèo của hai đứa giống như tập thể d.ụ.c buổi sáng , gọi là đ.á.n.h ? Lời khác thì đừng để tai, đến lời bố còn chẳng thèm , việc gì ngoài?"
Tôi câu của làm cho nhẹ lòng hẳn.
Đột nhiên cảm thấy Chu Trạch Xuyên trong mắt cũng trở nên thuận mắt hơn.
Những trận đ.á.n.h của chúng chỉ là trò đùa trẻ con.
Chưa một nào để dấu vết.
Tốt quá .
Cả hai chúng đều gen bạo lực.
Năm lớp 11.
Mẹ kế cuối cùng cũng quyết định ly hôn với bố .
Khi bà đến hỏi ý kiến của .
Anh vội vàng với bà: "Con mong chờ ngày từ lâu , mau ly hôn ."
Bà để cho một khoản tiền, đủ cho chi phí học đại học.
Ngoài lời cảm ơn, chẳng thể làm gì khác.
Forgiven
Ngày bà chuyển hành lý , đến giúp một tay.
Lúc tiễn bà, gọi bà một tiếng .
Bà , bởi tiếng gọi bà chờ đợi suốt năm năm.
Sau khi bà , bố ngóng từ về chuyện tiền bạc.
Ông cho học, trói trong nhà treo lên đánh.
Nhất quyết bắt đưa tiền mới thôi.
Anh khăng khăng tiền.
Bởi vì đưa tiền đó cho ruột của .
Anh sớm bố sẽ đối xử với như thế, nên để đường lui.
Biết thực sự tiền, ông mới buông tha cho .
ông hận thù kế thấu xương.
Không cho phép qua với nhà họ Chu nữa.
Anh liền chuyện với Chu Trạch Xuyên nữa.
Cũng chẳng học hành gì nữa.
Tương lai gì đó, cứ để mặc cho nó tự sinh tự diệt là .
Cái thế giới rách nát .
Chưa bao giờ đối xử với cả.
Anh cũng tỏ thái độ t.ử tế với bất cứ ai nữa.
, Chu Trạch Xuyên thường xuyên lén .
Thường xuyên bí mật nhét đồ ăn ngăn bàn của .
Bánh sủi cảo đêm Đông chí.
Sườn kho ngày cuối tuần.
Bánh bao nhân thịt do chính tay dì gói.
Anh lúc nào cũng ăn .
Khóc cho chính , cho tương lai mờ mịt của .
Tuổi 18 của khác luôn rực rỡ sắc màu, nhưng cảm thấy phía chỉ là bóng tối.
Anh chẳng bao giờ làm bài tập về nhà.
chỉ giáo viên toán là phát hiện .
Bởi vì Chu Trạch Xuyên chính là lớp phó môn toán.
Anh nghĩ, thể cứ tiếp tục như .
Anh cũng một gia đình.
Đến mức ngày Chu Trạch Xuyên đến ký túc xá tìm .
Anh cố ý khiêu khích kẻ bướng bỉnh trong phòng, chịu của hai cú đấm.