Cả Nhà Pháo Hôi Nghe Tiếng Lòng Ăn Dưa - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-03-27 11:28:50
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Viện trưởng Chu giật , nhanh chóng cúp điện thoại. Sau đó gọi ngay báo cảnh sát: “Đồng chí cảnh sát, con gái con rể đầu độc ở nhà, phát hiện qua camera theo dõi. Địa chỉ là…”

Sau khi cúp máy, ông gọi cho đội cấp cứu của bệnh viện.

Làm xong những việc đó, ông vội vàng xuống xe, định cổng khu dân cư để đón xe cảnh sát và xe cứu thương.

Người nhà họ Quý lúc căn bản còn tâm trí thêm gì nữa, cũng theo ông, vội vã chạy về phía cổng lớn.

Trong bốn , chỉ Quý Dư Tích còn nhớ cầm theo máy tính bảng, chạy xem. Chạy gần đến cổng lớn, đột nhiên nhận : 【 Thật cứ lái xe thẳng mà. 】

Ba Quý suýt nữa thì ngã sõng soài, đúng thế nhỉ, đầu óc họ để .

Đến khi tới cổng lớn khu dân cư, xe cảnh sát và xe cứu thương vẫn tới, mấy cúi gập thở hổn hển. Mẹ Quý vẫn còn lo lắng về cốc nước Chu Doanh Đình uống, lẽ nào đó chính là cốc nước mà Tích Bảo Phương Vinh Bác hạ độc? Uống ?

Ba Quý hỏi thẳng: “Lão Chu, Doanh Đình uống cái gì ?”

Viện trưởng Chu giải thích: “Chính là t.h.u.ố.c giảm đau dùng cho sản phụ. Loại t.h.u.ố.c giảm đau nếu sử dụng lâu dài thì vấn đề nhiều. Doanh Đình nửa năm nay hai phát bệnh tim đều liên quan đến cái . Nếu liều lượng lớn, khả năng đột tử.”

Mẹ Quý giật nảy , vội hỏi: “Vậy mà ông cứ để con bé uống như ?”

Viện trưởng Chu vội : “Không , con bé đeo chiếc khăn quàng cổ nhỏ màu đen, cửa cũng tháo , chính là để đổ nước đó.”

Nói , Viện trưởng Chu cũng thở phào nhẹ nhõm, sự sắp xếp thật sự tính là chu lắm, chỉ mong Phương Vinh Bác phát hiện . Nghĩ đến đây, ông bỗng nhiên nhận máy tính bảng còn trong tay, lập tức lo lắng.

Quý Dư Tích vội đưa qua: “Ở đây ạ.”

Viện trưởng Chu tiếng cảm ơn nhận lấy xem, ba Quý và Quý Dư Tích ba cũng ghé cùng xem.

Trong hình ảnh, Chu Doanh Đình giãy giụa sofa một lúc lâu, Phương Vinh Bác đều lặng lẽ ở cách đó xa.

Chu Doanh Đình : “Tim em khó chịu quá, đưa em đến bệnh viện .”

Phương Vinh Bác: “Có ảo giác , em thêm lát nữa , rót cho em cốc nước.”

Chu Doanh Đình như bừng tỉnh: “Cốc nước đưa cho em vấn đề đúng !”

Phương Vinh Bác đột nhiên : “Em cũng ngốc lắm nhỉ. , bởi vì sẽ ly hôn với em.”

Không ly hôn, chỉ góa bụa.

Chu Doanh Đình khó chịu đến mức chảy hai hàng nước mắt sinh lý: “Anh hận em đến thế ?”

Phương Vinh Bác suy nghĩ một lát : “Hận thì đến mức, chỉ là yêu mà thôi. Gia thế em , ngoại hình cũng , thông minh. Người theo đuổi em quá nhiều, ban đầu chắc chắn lắm.”

Ánh mắt Chu Doanh Đình lộ rõ vẻ căm hận: “Cho nên đắc ý đúng .”

Phương Vinh Bác : “Cũng một chút, cần cái bàn đạp . ngờ em và ba em bảo thủ như , chịu giới thiệu đến bệnh viện hơn, ngay cả việc Quý Khang cũng dựa nỗ lực của bản . Bây giờ còn chuẩn làm công chứng di chúc cho em, sự tồn tại của còn ý nghĩa gì?”

Chu Doanh Đình: “Chỉ vì cái g.i.ế.c em ?”

Phương Vinh Bác : “Lý do còn đủ thuyết phục ? Ba em con cái khác, chỉ em c.h.ế.t , với tư cách là con rể của ông , mới thể nhận sự vun đắp lực của ông . Tất cả thứ của em mới thể là của , em yên tâm, sẽ em chăm sóc ông thật .”

Ngoài màn hình, trán Viện trưởng Chu nổi đầy gân xanh vì tức giận.

Ba Quý an ủi vỗ nhẹ lưng ông, duỗi cổ ngoài.

“Đến đến !”

Xe cảnh sát và xe cứu thương cùng lúc tới, Viện trưởng Chu trình bày phận, lên xe dẫn đường đưa đến tòa nhà nơi Chu Doanh Đình ở.

Ba Quý vốn định theo đoàn , nhưng Quý Dư Tích kéo hai , : “Chúng xem camera theo dõi là , chuyện còn cứ giao cho chuyên nghiệp xử lý ạ.”

Ba nhà họ Quý liền bên đường, tiếp tục xem video theo dõi.

Chỉ thấy Chu Doanh Đình chằm chằm Phương Vinh Bác, đột nhiên hỏi : “Cô gái , cũng là vì như ?”

Phương Vinh Bác nhíu mày: “Ai?”

Chu Doanh Đình: “Ở quê , cô gái từng đính hôn với . Anh cũng vì tiền của ba cô mà g.i.ế.c cả hai cha con họ ?”

Đột nhiên thấy đoạn chuyện cũ , Phương Vinh Bác thoáng chút hoảng hốt, ngay đó khẽ: “Khó cho em điều tra đấy, quên mất cô trông như thế nào .”

Lúc đó, cô gái chắc cũng tràn đầy tin tưởng , đợi nghiệp sẽ cưới cô đúng ? Chu Doanh Đình đột nhiên cảm thấy cô gái thật đáng thương, và bản cũng thật đáng thương.

“Anh g.i.ế.c , còn ba vun đắp cho , mơ giữa ban ngày !” Chu Doanh Đình hét lên một tiếng, trút hết nỗi uất nghẹn trong lòng.

Phương Vinh Bác khẽ : “Ai thể chứng minh? Bản em vốn bệnh tim, ngay cả ba em cũng sẽ nghi ngờ.”

“Tôi thể chứng minh!”

Tiếp đó, cửa phòng đột nhiên mở . Viện trưởng Chu là đầu tiên xông , trừng mắt giận dữ , câu chính là ông .

Ngay đó là cảnh sát và đội ngũ y tế tiến .

Phương Vinh Bác kinh ngạc há hốc miệng, phẫn nộ chằm chằm Chu Doanh Đình sofa, dường như , cô dám gài bẫy ?!

Giây tiếp theo, còng tay đưa , từ lúc cảnh sát đến lúc ngoài, thậm chí còn kịp một lời. Sau đó, Chu Doanh Đình cũng xe cấp cứu của bệnh viện đưa .

【 Không ngờ chị Doanh Đình quyết đoán như . 】

Quý Dư Tích theo hướng xe cứu thương rời , đột nhiên cảm khái.

Có video theo dõi, báo cáo kiểm tra các chỉ cơ thể của cô, cặn thuốc, cộng thêm lời thừa nhận của chính Phương Vinh Bác. Chuỗi bằng chứng đầy đủ, Phương Vinh Bác tuyệt đối khả năng lật ngược tình thế.

Nói cách khác, kết cục của Chu Doanh Đình đổi.

Mẹ Quý cũng : “Hy vọng con bé sống , cuộc sống còn dài, về phía nhiều hơn.”

……

Mùng bốn Tết, sáng sớm, Viện trưởng Chu dẫn con gái đến nhà họ Quý thăm hỏi.

Họ mang theo nhiều quà, lúc bấm chuông cửa, Quý Dư Thận làm, ba Quý vẫn còn đang phân vân giữa việc làm . Vừa Viện trưởng Chu đến giải cứu ông, ông dứt khoát vứt bộ vest , một bộ quần áo ở nhà thoải mái, cùng Viện trưởng Chu hàn huyên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ca-nha-phao-hoi-nghe-tieng-long-an-dua/chuong-12.html.]

Chưa vài câu, Viện trưởng Chu nhắc đến Phương Vinh Bác.

Chu Doanh Đình với họ: “Phương Vinh Bác đó bao lâu liền khai nhận hết, hai cha con hộ nuôi heo đều là do g.i.ế.c. Anh thông qua việc điều chế một loại t.h.u.ố.c thử hóa học nào đó thể làm tăng tốc độ lưu thông m.á.u trong tim mạch, dẫn đến cha nuôi heo xuất huyết não t.ử vong. Đối với con gái của hộ nuôi heo thì dùng một loại thảo d.ư.ợ.c độc tính nào đó, với ba rằng loại t.h.u.ố.c đó là để điều hòa cơ thể, ba ngày nào cũng sắc một bát cho cô gái uống, đầy nửa năm thì cô qua đời. Cảnh sát dựa theo lời khai của , chuẩn tiến hành khám nghiệm t.ử thi đối với hai cha con đó.”

Nghe tin tức , hề cảm thấy nhẹ nhõm, ngược thấy sởn tóc gáy. Nếu Quý Dư Tích hành động của , nhà họ Chu cũng gặp kết cục diệt môn .

Quý Dư Tích cũng đang suy nghĩ: 【 Mình thậm chí nghi ngờ kết cục ban đầu, việc Viện trưởng Chu qua đời cũng liên quan đến . 】

Ba Quý gật đầu, tỏ vẻ đồng ý.

Chu Doanh Đình : “Cháu hỏi luật sư , như ít nhất cũng là t.ử hình treo, khả năng cao là t.ử hình. Cháu cũng nộp đơn kiện ly hôn, hy vọng thể ly hôn xong khi tuyên án.”

Ba Quý: “Có cần giúp đỡ gì ?”

Viện trưởng Chu bên cạnh thôi.

Ba Quý liền : “Lão Chu ông chuyện gì cứ thẳng, quan hệ của chúng còn cần ấp úng ?”

Viện trưởng Chu hổ, , mới áy náy : “Tổng giám đốc Quý, từ chức.”

Ba Quý kinh ngạc ông, hỏi: “Tại ?”

Viện trưởng Chu : “Bệnh viện gần đây xảy ít chuyện. Đầu tiên là báo cáo của Tổng giám đốc Thận làm giả, xuất hiện bại hoại y đức như Phương Vinh Bác, còn liên quan đến vấn đề quản lý d.ư.ợ.c phẩm, chức viện trưởng thật sự còn mặt mũi nào để làm nữa.”

Giọng ông chút nghẹn ngào: “Tổng giám đốc Quý đối với gia đình chúng chiếu cố nhiều, để xảy sai sót lớn như , thật sự còn mặt mũi nào gặp ngài.”

Mẹ Quý càng càng thấy , cau mày : “Lão Chu ông cũng quá chí khí , một tên Phương Vinh Bác làm ông mất hết tinh thần . Người vi phạm quy định, tác phong đắn thì nên sa thải cứ sa thải, nên xử lý cứ xử lý, gì là to tát ? Ông nếu quản lý vấn đề thì tự tay, chỉnh đốn khí bệnh viện, xảy vấn đề làm kẻ đào ngũ.”

“Bà đừng bậy.” Ba Quý vội ngăn lời vợ, với Viện trưởng Chu: “Đây đều là vấn đề nhỏ, ông cũng đừng lúc nào cũng ơn nghĩa ơn nghĩa, hai nhà chúng bao nhiêu năm giao tình . Ông vực dậy tinh thần, quản lý bệnh viện cho , chính là sự báo đáp lớn nhất đối với .”

đó, Viện trưởng Chu quản lý bệnh viện mới là nhất. Ban đầu khi Viện trưởng Chu qua đời, viện trưởng mới lên tham nhũng trong y tế điều tra, ảnh hưởng lớn đến tập đoàn Quý thị. 】

Quý Dư Tích thầm lẩm bẩm.

Sau khi ba Quý , càng thêm chân thành nắm lấy tay Viện trưởng Chu, : “Hai em chúng tuổi tác cũng xấp xỉ, cùng chứng kiến tập đoàn Quý thị đến ngày hôm nay, những gian khổ ở giữa thì cần nữa. Tương lai của bệnh viện Quý Khang còn dựa ông đấy, ông cũng cố gắng lên mới .”

Viện trưởng tổng viện sắp về hưu, ba Quý vốn dĩ nhắm Viện trưởng Chu kế nhiệm.

“Tổng giám đốc Quý tin tưởng , tuyệt đối hai lời.” Hốc mắt Viện trưởng Chu đỏ hoe.

Nói xong những điều đó, Viện trưởng Chu thành khẩn : “Doanh Đình thoát một kiếp, còn cảm ơn Tiểu Tích nhiều, nếu Tiểu Tích ngày đó khăng khăng đòi phòng ngủ, đứa con ngốc của còn phát hiện bộ mặt thật của tên cầm thú .”

Quý Dư Tích khiêm tốn : “Không liên quan gì đến cháu ạ, đều là do chị Doanh Đình quyết đoán nhanh chóng, bố trí khéo léo mới kết quả .”

Ba Quý , đáy mắt tràn đầy niềm tự hào. Lần thật sự là nhờ Tích Bảo nhiều, nếu cả nhà lão Chu đều toi .

Chu Doanh Đình : “Tiểu Tích thật sự là nhờ em, cho nên chị chuẩn cho em một món quà nhỏ, hy vọng em sẽ thích.”

đầu ba Quý, bổ sung: “Chú dì cũng ạ, còn cả Dư Thận và Dư Khảng nữa.”

dậy, ôm lấy một hộp quà cao nửa mét từ trong đống quà.

Cả nhà cùng vây xem: “Đây là cho Tích Bảo ?”

Quý Dư Tích vây quanh phía , chút ngại ngùng: “Là cái gì ạ?”

“Là cho em đấy,” Chu Doanh Đình đưa cho một con d.a.o rọc giấy, : “Em mở xem .”

Quý Dư Tích cẩn thận mở hộp quà , thấy bên trong là một chiếc hộp lớn gần bằng cái thùng.

Cậu cẩn thận ôm chiếc hộp khỏi thùng, thấy hộp nhiều tầng ngăn kéo.

Mẹ Quý : “Cái trông giống hộp đựng trang sức của .”

Ba Quý trêu ghẹo : “Doanh Đình tặng Tích Bảo một hộp trang sức đấy chứ?”

“Không ạ, một hộp trang sức cháu còn mua nổi.” Chu Doanh Đình tự giễu, với Quý Dư Tích: “Tiểu Tích em kéo xem .”

Ngón tay Quý Dư Tích vuốt ve chiếc hộp, bên trong là gì .

—— Là một hộp đựng dụng cụ vẽ, mở từng ngăn kéo , bên trong bút vẽ.

Đối với một đứa trẻ yêu vẽ vời, một hộp họa cụ như , quả thực là một niềm vui bất ngờ mà hằng ao ước. Quý Dư Tích cẩn thận kéo từng ngăn kéo , những cây bút vẽ đủ màu sắc liền hiện mắt .

“Cảm ơn chị Doanh Đình, em thích.” Cậu chân thành lời cảm ơn.

Mẹ Quý khen thiết kế tinh xảo một hồi, khen Chu Doanh Đình tâm tư khéo léo, thể nghĩ món quà như .

Lại chuyện phiếm một lúc, Viện trưởng Chu và Chu Doanh Đình liền cáo từ, Quý giữ họ ở ăn cơm trưa cũng giữ .

Chu Doanh Đình giải thích: “Vốn dĩ nên ở ăn cơm, chỉ là cháu mới phẫu thuật xong, cần chăm sóc, cháu và ba cũng tiện ở bên ngoài lâu.”

như , Quý tự nhiên tiện giữ nữa, tiễn hai cha con đến cửa, họ lái xe rời mới .

Kết quả thấy Quý Dư Tích vẫn còn đang nghịch hộp họa cụ của , Quý : “Sinh nhật Tích Bảo cũng sắp đến , ngay đó là Tết Nguyên Đán, sẽ nhiều quà đó nha.”

Đáng tiếc Quý Dư Tích một lòng một với hộp họa cụ, thấy.

Ba Quý đột nhiên : “Nhắc đến sinh nhật Tích Bảo, Thanh Bạch về ?”

“Sao chứ? Hôm qua gọi điện thoại, sáng mai sẽ về, bảo em dọn phòng cho nó, còn gọi một đống món ăn nữa.” Mẹ Quý bất đắc dĩ lắc đầu.

Ba Quý: “Ai bảo bà chiều nó.”

Mẹ Quý : “Nói cứ như ông chiều nó . Lúc em gả về đây nó mới mười tuổi, nuôi từ bé tí đến lúc duyên dáng yêu kiều thế , tình cảm tự nhiên .”

Quý Dư Tích đột nhiên tỉnh ngộ, hỏi: “Ai ạ?”

Mẹ Quý sờ sờ đầu , : “Còn thể là ai nữa, cô út của con chứ ai.”

【 A! Là chu cấp cho em họ cuối cùng để em họ cướp luôn chồng đó ? 】

Quý Dư Tích bừng tỉnh đại ngộ.

Ba Quý thì kinh hãi thất sắc: Cái gì?!!

Loading...