Cả Nhà Pháo Hôi Nghe Tiếng Lòng Ăn Dưa - Chương 114: Phiên ngoại - Tuyến truyện Giả định (4)
Cập nhật lúc: 2026-03-28 15:17:10
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Giấc mơ của Quý Dư Tích kéo dài quá lâu, ít nhất phần cứu hộ tiếp theo mơ thấy. Sau khi cảnh tượng kết thúc, vì cơ thể mệt mỏi nên ngủ lâu vẫn tỉnh.
Sau đó đói đ.á.n.h thức, mở mắt là một giờ chiều.
Mẹ Quý vẫn luôn đợi tỉnh, thấy xuống lầu mới thở phào nhẹ nhõm, : “Mẹ còn đang nghĩ nếu con tỉnh nữa thì sẽ lên gọi con đấy.”
Quý Dư Tích "ừm" một tiếng, chút ủ rũ.
Mẹ Quý lập tức cảm thấy kỳ lạ, rõ ràng khi ngủ còn vui vẻ, ngủ một giấc dậy ỉu xìu thế ? Ba chúng nó rõ ràng cho dừng tàu hàng mà.
"Tích Bảo tâm sự ?" Mẹ Quý cẩn thận dò hỏi.
Quý Dư Tích lắc đầu, nên thế nào. Chẳng lẽ vận mệnh của nhà họ Quý định sẵn như ?
Dì Phương nhanh chóng nấu cho Quý Dư Tích một bát mì trứng, ăn kèm với hai món rau nhỏ. Quý Dư Tích lời cảm ơn cắm cúi ăn. Tay nghề của dì Phương , thể chế biến những nguyên liệu đơn giản đến mức tuyệt hảo. Quý Dư Tích ăn xong một bát thấy đủ, gọi thêm một bát nữa.
Dì Phương với Quý: “Cậu chủ Tích tuổi đúng là đang tuổi ăn tuổi lớn, đói cả buổi sáng, thật tội nghiệp .”
Mẹ Quý đang định chuyện thì thấy ngoài sân gọi: “Mẹ, con nhé!”
Tiếp theo, Nguyên T.ử Tịch đẩy cửa bước .
Thấy cô đến, dì Phương lập tức bưng khay rời . Quý Dư Tích chỉ ngẩng đầu liếc một cái, cũng chủ động chào hỏi.
Mẹ Quý thì , : “T.ử Tịch, con.”
Nguyên T.ử Tịch về phía Quý Dư Tích : “Tiểu Tích tuần nghỉ , chẳng lẽ ngủ một mạch đến tận bây giờ , giờ mới ăn cơm.”
Quý Dư Tích lười cả trả lời. Ngược , Quý giải thích : “Nó đêm qua thức trắng, trời sáng mới ngủ .”
Quý Dư Tích hừ : “Em ở nhà , ngủ đến khi nào thì ngủ đến khi đó, đến lượt khác dạy bảo em .”
Nguyên T.ử Tịch lập tức nghẹn lời. Cô bực bội lườm Quý Dư Tích một cái, với Quý: “Mẹ xem Tiểu Tích kìa, con cũng chỉ là bụng quan tâm nó thôi, cũng gì khác, nó đối xử với con như . T.ử Thần em trai con hơn Tiểu Tích hai tuổi, bao giờ chuyện với con như thế, ở nhà nó kính trọng con lắm.”
Quý Dư Tích lập tức nhạo, “Chị sợ là ngược chứ? Chị kính trọng em trai chị thì còn , nhà chị cái gì cũng đều ưu tiên cho em trai chị ?”
Nguyên T.ử Tịch : “Thế thì chứ? Em trai chị vốn dĩ là con trai duy nhất trong nhà, nó còn kế thừa gia nghiệp, nhà bọn chị cưng chiều nó cũng chẳng gì thể .”
Quý Dư Tích như , “Cưng chiều đến mức chị cũng làm hầu cho ? Mười tuổi còn tắm cho , đến bây giờ còn giặt quần lót, tất và đ.á.n.h giày cho ?”
"Cậu bậy bạ gì đó?" Sắc mặt Nguyên T.ử Tịch đại biến.
Mẹ Quý cũng kinh ngạc, “Tích Bảo, con thật ?”
Quý Dư Tích Nguyên T.ử Tịch, hừ : “Con thật biểu cảm của chị là .”
Cũng may những chi tiết trong mơ ngừng bổ sung, mới khiến "bí mật động trời" của nhà họ Nguyên. Nguyên T.ử Thần thành niên mà buổi tối còn để dỗ ngủ, Nguyên T.ử Tịch thì càng giống như đang nuôi con trai . E rằng Nguyên T.ử Tịch bám cả , nhà họ Nguyên trong lòng mừng như mở cờ đúng ?
Sắc mặt Nguyên T.ử Tịch khó coi. Có những chuyện đóng cửa ai thì cả. đem thì chút mất mặt. Nhà họ cưng chiều em trai cô cũng một hai ngày, một chuyện quả thực hổ.
Quý Dư Tích làm mà ?
Cô lạnh lùng Quý Dư Tích, : “Tôi lời đồn ở , những lời khuyên đừng với khác. Nếu ở bên ngoài, sẽ truy cứu trách nhiệm pháp lý.”
Quý Dư Tích , “Thứ nhất, chị mà dám kiện , sẽ đem chuyện nhà chị rêu rao cho cùng ; thứ hai, chị cũng chắc kiện thắng , tin chị cứ thử xem.”
Nguyên T.ử Tịch đương nhiên chỉ là dọa . Cô còn gả nhà, gây chuyện với em chồng tòa thì còn thể thống gì. Cô tin rằng, nếu cô dám nhắm Quý Dư Tích, thì cuộc hôn nhân cũng đừng hòng thành. Quý Dư Tích bây giờ nhắm cô như , nếu cô gả , còn sống chung với thế nào đây?
Thế là Nguyên T.ử Tịch tỏ vẻ tủi , về phía Quý, mong Quý cho bà một cái thang để bước xuống.
Lúc Quý mày sớm nhíu chặt . Bà tin con trai sẽ bậy, nhưng chuyện cũng quá đáng quá . Em trai của Nguyên T.ử Tịch, Nguyên T.ử Thần, còn lớn hơn Tích Bảo mấy tuổi, kiêng dè chút nào.
Nghĩ đến những điều , lòng Quý liền thấy khó chịu vô cùng. Sau đây là con dâu của bà.
Bà làm còn thể để ý đến mặt mũi của Nguyên T.ử Tịch nữa.
Nguyên T.ử Tịch chặn họng xong, thấy Quý như , tức giận, dậm chân một cái bỏ thẳng.
Cô , Quý mới hỏi Quý Dư Tích: “Tích Bảo, những chuyện con làm mà ? Con với Nguyên T.ử Thần chênh mấy tuổi, con chắc chắn ở trường, con làm mà ?”
Bà tin nhà họ Nguyên chắc chắn sẽ tự rêu rao khắp nơi. Còn giúp việc trong nhà nếu truyền ngoài, lý nào nhà họ Quý qua.
Cho nên bà thật sự tò mò về nguồn tin của Tích Bảo.
Quý Dư Tích nghĩ đến giấc mơ của , khỏi thở dài một . “Mẹ, con cái cho xem.”
Mẹ Quý nhanh chóng chạy lên lầu, nhanh chóng xuống lầu, đó đưa cho bà một cuốn sổ nhật ký.
Mẹ Quý hiểu ý , nhận lấy còn hỏi một câu: “Mẹ xem ?”
Quý Dư Tích : “Được ạ, đây đều là những giấc mơ con mơ gần đây.”
Quý Dư Tích đ.á.n.h dấu ngày tháng cho mỗi giấc mơ. Từ lúc bắt đầu mơ đến bây giờ, đầy hai tháng mà cuốn sổ nhật ký nửa cuốn.
Mẹ Quý xem từ trang đầu tiên, mở đầu về chuyện bà và ba Quý ly hôn. Bà nghi hoặc Quý Dư Tích, Quý Dư Tích gật đầu, : “Đây là giấc mơ đầu tiên của con.”
Mẹ Quý mất nửa tiếng mới xem xong.
Ban đầu bà cho rằng đây chỉ là giấc mơ của Tích Bảo, đến đoạn , bà thiếu chút nữa kinh ngạc nhảy dựng lên.
Gấp sổ , câu đầu tiên bà với Quý Dư Tích là: “Đây là lý do con nhất quyết đòi ba con đổi ngày cho tàu hàng?”
Quý Dư Tích gật đầu, : “ . sáng nay con mơ một giấc mơ khác, mơ thấy tàu hàng vẫn gặp chuyện, là cướp biển.”
Vì khi tỉnh dậy quá đói, giấc mơ còn kịp ghi . Lúc xong với Quý, mới tìm bút, nghiêm túc ghi giấc mơ trang .
Lúc Quý hoảng loạn. Bà trong phòng mấy vòng mới : “Mẹ gọi điện thoại cho ba con, bảo ông về xem .”
Quý Dư Tích : “Ba tin nữa, vì hôm nay chắc bão .”
Nếu bão, ba chắc sớm gọi điện về nhà . Cậu tỉnh dậy ăn cơm xong đến giờ là nửa buổi chiều, ba cũng hề gì về chuyện bão cả.
Quý Dư Tích nghi ngờ một thế lực vô hình nào đó đang nhắm , hoặc là nhắm nhà họ Quý.
"Đừng sợ, ở đây ." Mẹ Quý ôm lấy con trai út, nhẹ nhàng vỗ vai .
Mặc kệ ba Quý tin , Quý tin .
Bởi vì chuyện nhà họ Nguyên, nếu Tích Bảo mơ thấy, thể nào .
Hơn nữa trong mơ của Tích Bảo, chỉ chuyện bà và ba chúng nó ly hôn, mà còn kết cục của con trai cả và con trai thứ hai. Nguyên T.ử Tịch khi con trai cả gặp t.a.i n.ạ.n xe cộ liền bỏ rơi nó, vụ t.a.i n.ạ.n đó hơn phân nửa còn liên quan đến cô . Con trai thứ hai vì tội danh thể là đầu độc mà tù.
So với kết cục của hai con trai, việc bà bại danh liệt ly hôn ngược còn quá quan trọng nữa.
Điều khiến bà lo lắng hơn là, trong tất cả các giấc mơ, đều sự tham gia của con trai út. Cậu như một vô hình, ngoài quan sát những giấc mơ đó xảy . Người nhất lượt gặp chuyện, từng xuất hiện. Điều nghĩa là gì, Quý cũng dám nghĩ sâu xa.
Bà cảm thấy con trai út vẫn ý thức điểm , bà cũng định cho . Chỉ đợi ba chúng nó về mới bàn đến chủ đề . So với hai con trai , con trai út rõ ràng còn nguy hiểm hơn. Kẻ thủ ác rốt cuộc là ai, tại nhắm nhà họ Quý?
Mẹ Quý trầm tư suy nghĩ, tìm thấy bất kỳ manh mối nào.
Nhà họ Quý tuy gia nghiệp lớn, nhưng bao giờ làm chuyện gì thương thiên hại lý. Đối thủ cạnh tranh tuy , nhưng đều là hành vi thương mại, đến mức trả thù cả nhà như . Cho nên rốt cuộc trêu chọc kẻ thù lợi hại như thế nào?
Lúc ba Quý về đến, thấy vợ đang khắp nhà, cả nôn nóng bất an.
"A Thanh, xảy chuyện gì ?" Ba Quý bước nhanh tới, nắm lấy tay vợ.
Mẹ Quý thấy ông về, cũng thở phào nhẹ nhõm, “Ông về đấy , xảy chuyện lớn .”
Bà ngay đó đưa cuốn sổ nhật ký của Quý Dư Tích cho ba Quý.
Ba Quý tên bìa sổ, còn tưởng Quý Dư Tích xảy chuyện gì, “Tích Bảo thế? Bà xem trộm nhật ký của nó nó phát hiện đấy chứ?”
"Ông nghĩ thế?" Mẹ Quý lườm ông một cái, “Tôi là loại đó ? Đây là Tích Bảo tự đưa cho đấy. Ông đừng nhảm nữa, xem kỹ hẵng .”
Thế là ba Quý buồn đồ rửa mặt, ôm cuốn sổ nhật ký của Quý Dư Tích bắt đầu giở xem.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ca-nha-phao-hoi-nghe-tieng-long-an-dua/chuong-114-phien-ngoai-tuyen-truyen-gia-dinh-4.html.]
Một lát , ông xem xong, vợ một lúc hỏi: “Tích Bảo ?”
Mẹ Quý : “Đang làm bài tập lầu đấy.”
Trời sập xuống cũng làm bài tập .
"Bà thấy thế nào?" Ba Quý nhẹ giọng hỏi vợ.
Mẹ Quý sốt ruột, “Ông !”
Trong quá trình , mắt hai đều ẩn chứa vài phần lo lắng, họ đều nghĩ đến vấn đề của Tích Bảo.
"Không ." Ba Quý cũng ôm lấy vai vợ, vỗ nhẹ. Giống như lúc Quý an ủi Quý Dư Tích .
Sau đó họ , cơn bão biển ngày hôm đó quả thực xảy , ngay hải trình của tàu hàng nhà họ. Cơn bão từ lúc hình thành đến lúc tan kéo dài hai mươi phút, trông vẻ sức tàn phá lớn như .
nhà họ Quý , đó chỉ là đối với khác mà .
Nếu là tàu hàng nhà họ Quý gặp , chỉ nước tan thành từng mảnh.
—— Trong vòng một tuần đó, họ dựa các manh mối nhỏ nhặt trong nhật ký để kiểm chứng, phát hiện chỉ cần sự đổi nào lợi cho nhà họ Quý, thì đó tổng thể bù đắp từ một phương diện khác. So sánh hai bên, vẫn là nhà họ Quý chịu thiệt.
Chuyện thật sự thú vị. Họ chỉ đắc tội với lợi hại nào đó, đây căn bản là đắc tội với ông trời .
Thế thì còn chơi thế nào nữa?
chuyện một điểm duy nhất là, Quý Dư Thận thể danh chính ngôn thuận hủy hôn.
Dù yêu Nguyên T.ử Tịch đến mức nào nữa, cũng một vợ khả năng sẽ đ.â.m lưng, còn bỏ rơi .
Đã cách hôn lễ đầy một tuần, Nguyên T.ử Tịch tự nhiên chịu. Sau đó còn dùng dư luận để ép buộc Quý Dư Thận. Lần thái độ của Quý Dư Thận cứng rắn lạ thường. Dù thì bất kể làm thế nào, nhà họ Quý luôn chịu thiệt, làm cho thoải mái một chút.
Sau đó Quý Dư Tích mơ thấy đêm đó Nguyên T.ử Tịch thiết kế hãm hại cả , lúc mới giải vây cho cả.
Việc hủy hôn với Nguyên T.ử Tịch dường như là chuyện vui duy nhất của nhà họ Quý gần đây.
Thế là cả nhà đều chờ đợi sự phản phệ, nhưng chẳng chờ gì cả.
Quý Dư Khảng lạc quan nghĩ: “Có từ giờ khắc trở , vận mệnh nhà chúng đổi ?”
Vì chuyện , Quý Dư Tích và Quý Dư Khảng gần đây đều xin nghỉ dài hạn. Quý Dư Khảng còn dễ , dù cũng là sinh viên đại học, chỉ cần lý do hợp lý, thủ tục đầy đủ, trường học sẽ làm khó . Ngược , việc xin nghỉ của Quý Dư Tích đặc biệt khó khăn. Cậu đang học lớp 10, nhiệm vụ học tập nặng nề nhất. Cô Ngô còn thẳng, nếu nhất quyết xin nghỉ, điểm kiểm tra tháng của sẽ tính là thiếu bài, đợi thì thi từ lớp thường lên.
Mẹ Quý lập tức đồng ý.
Mặt cô Ngô tức giận đỏ bừng, chút oán trách ý tứ phụ đủ trách nhiệm với con cái.
Tuy rằng nhà họ nay cũng coi trọng thành tích, nhưng bây giờ mạng sắp còn, Quý càng dám để Quý Dư Tích một ở trường.
Lần nghỉ bắt buộc xin!
Chỉ là những ngày tháng của Quý Dư Tích cũng dễ chịu gì. Từ lúc xin nghỉ xong về nhà phát hiện hai cũng ở nhà, sắp đối mặt với cái gì. Anh hai , còn nghiêm khắc hơn cả giáo viên.
…
Cứ như qua nửa tháng.
Ngoại trừ đám mây mù bao phủ đầu, những ngày cả nhà đều ở nhà là thời gian hạnh phúc nhất của họ.
Nửa tháng , hai chuyện trong mơ của Quý Dư Tích nghiệm chứng. Sự phản phệ thể xảy do việc hủy hôn, họ vẫn chờ .
Quý Dư Khảng nữa dùng bộ não thông minh của đoán mò, “Hoặc là căn bản kích hoạt từ khóa, nên hành động phản phệ. Hoặc là phản phệ bắt đầu , chỉ là chúng còn thôi.”
Nửa câu còn lạc quan, nửa câu thì trực tiếp nổi nữa.
Họ bây giờ ngay cả đối thủ là ai cũng , thật sự quá thất bại.
Tối hôm nay, lúc Quý Dư Tích ngủ, mơ. Lần khác hẳn khi. Ban đầu cho rằng một cảnh tượng mới, nhưng cảnh tượng vượt qua tưởng tượng của . Ngoài phần thể thấy bằng mắt thường, những nơi khác đều bóng tối bao phủ, dường như giới hạn.
Mà ở những nơi thể thấy, lơ lửng nhiều quả cầu nhỏ.
Quý Dư Tích kinh ngạc vòng quanh những quả cầu nhỏ . Cậu phát hiện chạm chúng, chỉ cần gần một chút, chúng sẽ tự động bật .
Lúc , bỗng nhiên một giọng xuất hiện từ hư .
“Cậu chạm chúng ?”
Quý Dư Tích kinh ngạc xung quanh, nhưng hề thấy ai cả.
"Ông là ai?" Quý Dư Tích cẩn thận hỏi .
…
Giấc mơ ngắn. Lúc Quý Dư Tích tỉnh , trời còn sáng. Cảm giác áp bức trong mơ, dù tỉnh cũng hề thuyên giảm. Cả ướt đẫm, như vớt từ nước lên.
Quý Dư Tích ngẩn một lúc, bật đèn lên, tắm rửa , mới bàn học, định ghi giấc mơ .
cầm bút lên chần chừ. Nội dung giấc mơ , cho nhà .
Cậu tuy tỏ vẻ tin trong mơ, nhưng "" đó sẽ còn tìm đến . Lần nó đến, sẽ trực tiếp mang .
—— Nó hứa hẹn chỉ cần cùng nó, nó sẽ đổi vận mệnh của nhà .
Quý Dư Tích gấp cuốn sổ nhật ký , khóa chặt ngăn kéo.
Cậu lên giường, định ngủ thêm một lát, nhưng làm thế nào cũng ngủ .
Sau đó trời sáng dần, ngôi nhà dần tiếng động. Quý Dư Tích vẫn im động đậy. Khoảng một tiếng , gõ cửa, Quý Dư Tích mới giả vờ tỉnh ngủ mở cửa.
Ngoài cửa là cả . Anh cả vô cùng hưng phấn với Quý Dư Tích: “Tàu hàng tránh cướp biển , nhiều nhất là một tuần nữa là thể đến nơi.”
"Mong là thể bình an đến nơi." Quý Dư Tích thuận miệng .
Quý Dư Thận kéo tay , “Đêm qua em mơ thấy gì?”
Nhắc đến chuyện , Quý Dư Tích lập tức cứng họng. Cậu cả, tỏ vẻ như chuyện gì xảy , : “Tối qua mơ thấy gì cả.”
Thú vui hiện tại của nhà họ Quý chính là mỗi sáng sớm tỉnh dậy quây quần Quý Dư Tích kể về giấc mơ.
Sau đó dựa chi tiết để phân tích, xem đoạn cảnh trong mơ đó xảy khi nào, sắp xếp thứ tự, thực cũng khá thú vị. Ngoại trừ ba Quý ngày càng tiều tụy, ba em họ dường như ảnh hưởng gì nhiều.
Hai em cùng xuống lầu, ba Quý sẵn ở phòng ăn.
Thấy họ, hai nở một nụ hiếm hoi. Mẹ Quý còn : “Hai đứa đến đúng lúc lắm, hôm nay nhà khách đến chơi.”
Khoảng thời gian gần đây, nhà họ đóng cửa tiếp khách.
Ba Quý và Quý Dư Thận một nửa thời gian đều làm việc ở nhà, Quý và hai đứa con còn thì càng khỏi cửa. Bây giờ đột nhiên khách đến chơi, ba còn tỏ vui vẻ, Quý Dư Tích trong lòng vô cùng kỳ lạ.
Quý Dư Thận hỏi: “Ai đến ạ?”
Mẹ Quý : "Hai nhà chúng xem như giao tình từ đời , chỉ là con cháu ít qua nên mới xa cách. Họ từ thành phố C đến, họ Tuân, một nhà ba ." Bà sang hỏi ba Quý, “Đứa bé đó hình như nhỏ hơn Dư Khảng một chút đúng ?”
Ba Quý : “Bà nhớ nhầm , nó lớn hơn Dư Khảng, nhỏ hơn Dư Thận một chút.”
Mẹ Quý , với hai em: “Lát nữa họ đến, các con tuổi tác cũng sàn sàn , nhớ tiếp đãi cho .”
Quý Dư Thận lên tiếng, vẫn còn chút nghi hoặc: “Họ đến làm gì? Nhà tiếp khách ?”
Dựa theo phỏng đoán từ giấc mơ, những gia đình thiết với nhà họ đều khả năng ảnh hưởng. Vừa hôn sự của Quý Dư Thận hủy bỏ, nhà họ nhân cơ hội sống kín đáo hơn, đại bộ phận bạn bè thích đều thể hiểu .
Trong tình huống , việc nhà họ Tuân đến thăm vẻ đặc biệt khác thường.
Ba Quý : “Không chuyện gì quan trọng , chỉ là thăm hỏi bình thường thôi. Tích Bảo gọi hai con xuống, ăn sáng sớm chuẩn một chút.”
Quý Dư Tích lời dậy, tìm Quý Dư Khảng.