CÁ CHÉP ĐỎ - CHƯƠNG 9

Cập nhật lúc: 2025-02-22 02:40:38
Lượt xem: 1,145

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta hỏi: “Không tìm thấy t.h.i t.h.ể sao?”

Trương Nguyên lắc đầu.

Cổ họng ta như bị nghẹn lại, rất lâu sau, mới hỏi tiếp: “Không biết mẹ của Trương Chi…”

“Sinh ra Trương Chi xong liền qua đời.”

Trương Nguyên thở dài một hơi, hai mắt đỏ hoe, “Trước khi chec nàng ấy dặn ta, trị thủy quá khổ, cái khổ này một mình ta chịu là đủ rồi, ngàn vạn lần đừng để Trương Chi phải chịu.

“Ta có lỗi với nàng ấy, không chăm sóc tốt cho Trương Chi.”

Ta không hiểu: “Nếu trị thủy khổ như vậy, sao không xin điều chuyển?”

Nạo vét lòng sông, đắp đê, đắp đập, đổi dòng, năm này qua năm khác ăn gió nằm sương, tại sao có người cam tâm tình nguyện chịu khổ, còn bỏ cả mạng mình vào đó.

“Có những việc, luôn cần có người đi làm.”

Trương Nguyên nói, “Ta trị thủy là giúp dân chúng, không phải hoàng thất, càng không phải đám quan lại kia.

“Khương cô nương, bất kể là thời thịnh thế hay loạn thế, dân chúng luôn vô tội, bọn họ không có lỗi.”

Ta yên lặng suy nghĩ những lời này.

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

Trương Nguyên nói đến đây thì dừng lại.

“Đi thôi, ta dẫn ngươi đi gặp Hoàng Đại Tiên.”

15

Hoàng Đại Tiên rất thảm.

Bộ lông màu vàng óng ả bị sét đánh đến cháy đen rách nát, m..áu thịt be bét.

Nó bị Trương Nguyên nhốt trong lồng sắt, hấp hối, sắp chec đến nơi rồi.

Trương Nguyên nói: “Ta đi tuần tra gần Chu Hà, thấy nó nằm dưới nước, bèn mang nó về.”

Ta ngồi xổm xuống nhìn nó.

“Chuột chec, ngươi đây là bị thiên kiếp đánh sao?”

Hoàng Đại Tiên hé mí mắt, kinh ngạc đánh giá ta.

Ta sung sướng cười lớn: “Đều là tu vi lừa gạt mà có, cũng vọng tưởng độ thiên kiếp thành thần, ngươi cho rằng thiên đạo mù sao?

“Đáng đời bị sét đánh, ha ha ha.”

Hoàng Đại Tiên bỗng nhiên trợn to mắt.

“Trên người ngươi sao lại có thần lực của Nhan Hồng? Nàng ta là hương hỏa thành thần, thần cách chỉ có thể sau khi chec truyền lại cho đời sau.

“Nhan Hồng chec rồi?! Ngươi là con gái của nàng ta?!”

Kinh ngạc qua đi, Hoàng Đại Tiên trong nháy mắt biến sắc, ánh mắt oán độc.

“Nàng ta đã có thể cùng loại người ti tiện sinh con dưỡng cái, dựa vào cái gì lúc trước cự tuyệt lão phu?

“Mẹ ngươi là tiện nhân, ngươi là tiện chủng!”

Ta cười lạnh một tiếng, năm ngón tay như đao, hung hăng đ.â.m vào n.g.ự.c nó.

“Vậy ngươi còn tới Chu Hà làm gì? Không phải là muốn cầu mẹ ta cứu ngươi, con chuột chec này sao?”

Ta ác độc khuấy động ngón tay.

“Tiếc là, ta không giống mẹ ta lòng dạ thiện lương, gặp một con kiến cũng không nỡ giẫm.

“Ta lòng dạ đầy ác độc, ngươi đụng phải ta, thật sự là đá phải thiết bản rồi.”

Hoàng Đại Tiên đau đớn đến mức ngũ quan co rút, gào khóc thảm thiết.

Ta cười híp mắt cắt đứt tứ chi của nó, đập nát từng khúc xương của nó.

Cảm ơn thần chú của mẹ, không hạn chế ta không được giec yêu.

Nếu không ta sẽ không thể nghe thấy tiếng kêu thảm thiết mỹ diệu như vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ca-chep-do/chuong-9.html.]

Nó càng kêu thảm thiết.

Ta càng vui vẻ.

“Yên tâm, ta sẽ không giec chec ngươi nhanh như vậy.”

Ta lấy nửa khối Hà Lệnh làm môi giới, ép buộc Hoàng Đại Tiên nhận ta làm chủ, thu nó làm yêu nô.

“Ta sẽ từ từ, từ từ, tra tấn ngươi đến chec.”

16

Cho đến khi ta tra tấn Hoàng Đại Tiên đến ngất đi, Trương Nguyên vẫn là một bộ dáng mất hồn.

Ta không nhịn được đẩy ông ta tỉnh lại, hỏi: “Trương đại nhân, ngài chẳng lẽ cùng mẹ ta có một đoạn tình cảm?”

Không biết có phải ảo giác của ta hay không, ta nhìn thấy khuôn mặt đen của Trương Nguyên đỏ lên.

“Nàng ấy là yêu… không, là thần, nhân thần khác đường, ta sao dám cùng nàng ấy có tình cảm.”

Trương Nguyên vội vàng phủ nhận, “Huống chi, khi đó ta đã có hôn ước.”

Ta “ồ” một tiếng.

Nhịn hồi lâu, Trương Nguyên rốt cuộc vẫn không nhịn được hỏi.

“Nhan Hồng nàng ấy rốt cuộc là chec như thế nào?”

“Chuyện này còn có chút quan hệ với ngài.”

Ta nhét một miếng bánh vào miệng.

Khó nuốt quá, đây là lương thực cứu tế sao?

Sao còn kém hơn cả đồ ta ăn ở Khương phủ.

Trương Nguyên ngây người: “Ta, ta sao?”

Ta kể lại chuyện của mẹ một cách đơn giản.

“Lúc trước ở trên xe ngựa ta đối với ngài thái độ không tốt, chính là bởi vì ta hoài nghi ngài cũng là đồng mưu.”

Ta áy náy cười cười, “Sau đó mới phát hiện là ta hiểu lầm, ngài đừng để ý.”

Trương Nguyên không nghe lọt tai lời xin lỗi của ta, ông ta lại khóc.

Còn khóc rất dữ dội, nước mũi, nước mắt giàn giụa.

“Là ta có lỗi với Nhan Hồng…”

Ta khoát tay.

“Là Khương An hại, mẹ chưa từng trút giận lên ngài, ngài không cần áy náy.

“Huống chi, mẹ cũng có lỗi. Bà ấy thật sự quá ngu ngốc.”

Ta tự giễu cười một tiếng.

“Nghe ý của chuột chec, nó vẫn luôn cho rằng mẹ đã sớm thoát khỏi Khương An, trở lại Chu Hà.

“Nói rõ dù trở thành bảo gia tiên, mẹ cũng có bản lĩnh trốn thoát. Chỉ là, bà ấy không trốn.”

Trương Nguyên khựng lại.

Ông ta không hỏi ra câu tại sao kia.

Bởi vì ông ta và ta đều hiểu rõ.

Ha, đúng là ngu ngốc.

Ngu ngốc ở chỗ bà ấy mềm lòng thiện lương, không giec chec Khương An và Vương Thế Liên.

Cũng không bỏ rơi ta không có sức tự vệ mà rời đi.

 

Loading...