7
Đêm đó về nhà, trải qua mộng tinh đầu tiên trong đời.
Vì nhiều năm uống thuốc, d.ụ.c vọng của thấp.
Thậm chí thể đối với chuyện nam nữ, mù tịt.
trong giấc mộng kiều diễm đêm qua, mỗi một khung hình đều là gương mặt đỏ hồng của ca ca, đôi môi mỏng vốn luôn nhạt màu nay cũng nhuốm sắc đỏ, từng chút từng chút hôn lên mắt, lên mũi, lên miệng .
Ta điên .
Ta bệnh .
Ta xong đời thật .
Ta mà nảy sinh tâm tư đại nghịch bất đạo với chính ca ca ruột của .
Thật dơ bẩn.
Sao thể loại tâm tư cơ chứ.
Ca ca là đích trưởng t.ử của phủ Tướng quân.
Là Trạng nguyên lang.
Là lang quân như ý mà bao tiểu thư khuê các trong kinh thành khao khát gả cho.
Huynh cưới danh môn khuê tú, sinh con đẻ cái, làm rạng danh tổ tông.
Huynh đối với là vì là của ——
Là đứa bệnh tật ốm yếu, kém cỏi mà bảo vệ từ nhỏ đến lớn.
Không là thứ gì khác.
Chỉ thể là tình .
Còn thì ? Ta sinh tâm tư như thế đối với . Đây là loạn luân, là trái với luân thường đạo lý, là đại nghịch bất đạo.
Nếu chuyện , danh tiếng của ca ca sẽ hủy hoại . Một thanh bạch như sẽ kéo xuống vũng bùn.
Cho nên, trốn tránh .
Trốn thật xa, trốn cho đến khi chính tự tay nuốt trọn thứ tâm tư dơ bẩn lòng, để nó mục nát trong bụng mới thôi.
8
Thế nhưng, ca ca chẳng để cho cơ hội trốn tránh.
Sau mấy ngày bận rộn, nào đến tìm cũng gặp, ngay cả việc đến thư viện đón, cũng lén bỏ về từ sớm.
Cố Vân Nhạc còn mắng là kẻ .
“Ca ca ngươi đối xử với ngươi như , thế mà ngươi gặp ! Ca ca đến một sắc mặt còn chẳng buồn cho, ngày nào cũng chỉ mắng thôi!”
Sau vài cứ mải miết ngoài chơi mà chịu về nhà, ca ca là đang cố ý lánh mặt .
Vì ngày hôm , khi trời vẫn còn lác đác những hạt mưa nhỏ, lén lút định chuồn cửa để tìm Cố Vân Nhạc, cùng trốn tiết của phu t.ử để chơi.
Vừa mới đẩy khẽ cánh cửa, thì một bàn tay khác dứt khoát kéo toạc nó .
Ta ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt của ca ca.
Huynh cầm ô trong mưa, vẫn còn mặc quan phục màu đỏ thẫm, gấu áo dính vài vệt bùn. Hiển nhiên là từ trong cung gấp gáp trở về.
Gương mặt chút biểu cảm, nhưng đôi mắt ...
Đôi mắt sâu thẳm như hai mặt hồ tĩnh lặng, u tối và nặng nề, đến mức khiến thấy tê dại cả da đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ca-ca-luon-nuong-chieu-ta-tu-be-hoa-ra-la-hoang-de-tuong-lai/chuong-3.html.]
“Niên Niên, gần đây chơi vui ?”
Giọng của ca ca vẫn êm tai như thế.
một chút cảm xúc khác lạ ẩn chứa bên trong.
“Không... .” Ta lắp bắp.
“Cũng chẳng vui vẻ gì lắm nhỉ.”
Ca ca tiến lên một bước, đưa chiếc ô qua che cho , ngăn những hạt mưa đỉnh đầu. Một nửa bờ vai của lộ ngoài, chẳng mấy chốc thấm ướt một mảng lớn.
“Niên Niên.” Huynh gọi , giọng thấp hẳn xuống, “Ra ngoài chơi đến mức ngay cả ca ca cũng gặp nữa ?”
Ta mắt , thấy hình bóng phản chiếu trong đó —— thật chật vật, và hoảng loạn.
Ta gì đây?
Nói rằng: "Ca, mơ thấy hôn ?"
Nói rằng: "Ca, nảy sinh tâm tư đó với ?"
Hay : "Ca, bệnh , đừng quan tâm nữa?"
Ta tài nào thốt nên lời.
9
Ta chỉ cúi đầu, chằm chằm mũi giày , lý nhí : “Ca, mười bảy tuổi .”
“Ừm.”
“Đệ còn là trẻ con nữa.”
“Ừm.”
“Huynh... đừng quản mỗi ngày như thế nữa.”
Huynh gì.
Tiếng mưa đập tán ô lạch cạch, lạch cạch.
Ta cứ dán mắt những vết bùn mũi giày, thầm nghĩ vẫn chịu .
Huynh thì mấy.
Đi thể tiếp tục ngoài chơi.
Cứ trốn tránh ngày nào ngày nấy, trốn cho đến khi tâm tư tan biến mới thôi.
.
Ngược , còn tiến sát hơn một bước.
Vành ô chạm nhẹ trán , ngẩng đầu lên, nhận chỉ cách đầy một thước.
Gần đến mức thấy rõ làn sương mờ đọng lông mi , gần đến mức ngửi thấy mùi hương mực nhàn nhạt .
“Niên Niên.” Huynh hỏi, “Có phong phanh chuyện gì ?”
“Hả?”
Nhìn ánh mắt mờ mịt của , ca ca sững một chút, hầu kết khẽ chuyển động, dường như thở phào nhẹ nhõm.
“Không gì.”
Huynh đưa tay, gạt những sợi tóc mái ướt bết trán : “Lên xe ngựa , dầm mưa sẽ ốm đấy.”
Sau khi đưa lên xe, liền rời .
Ta từ ô cửa sổ nhỏ của xe ngựa, thấy ca ca cầm ô bước trong mưa, bóng lưng thẳng tắp nhưng mang vẻ cô độc khiến thấy xót xa. Lòng bỗng rối bời thành một đống hỗn độn.