Các cảnh sát trong phòng đều nghiêm túc cúi đầu đọc tài liệu về vụ án. Người cảnh sát luôn dán mắt vào màn hình laptop bất ngờ lên tiếng:
-Đội trưởng, tôi đã thử hack trang web này, nhưng lại gặp phải một chuyện rất kỳ lạ. Mỗi lần sắp thành công là trang web liền biến mất, sau đó nháy mắt lại xuất hiện trở lại, địa chỉ IP cũng hoàn toàn thay đổi. Bên kia rất có thể có một cao thủ giở trò.
-Vậy đừng hack nữa. Đào Lăng, cậu có thể tìm danh sách những người đã truy cập vào trang web không? - Một nữ cảnh sát hỏi.
-Cái này thì đơn giản, chờ tôi một chút.
Năm phút sau, Đào Lăng đã có được một bản danh sách những người đã truy cập vào trang web.
-Danh sách này vẫn chưa phải là toàn bộ. Có một số người sử dụng mạng lưới công cộng hoặc vào quán net nên chưa thể xác định rõ được, cần phải điều tra thêm. - Đào Lăng thở dài nói.
Danh sách rất dài, nhưng trong phòng không ai phàn nàn một lời. Chu Chí Bằng nhìn danh sách, mau chóng phân công công việc cho từng người.
-Đào Lăng, Hạ Tuyết, hai người ở đây cùng tôi kiểm tra xem trong số những người truy cập trang web có ai liên quan đến ba nạn nhân không.
-Từ Thanh Thanh, cô sang chỗ pháp y và pháp chứng hỏi xem đã có báo cáo khám nghiệm tử thi và báo cáo pháp chứng của hai nạn nhân mới chưa. Có thì cầm về đây giúp tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/buom-quy/chuong-2.html.]
-Hoàng Nguyên Khải, Lý Tấn, Cao Tử Khiêm, ba người chia nhau ra điều tra thêm thông tin xung quanh ba nạn nhân. Chú ý điều tra những người có thù với nạn nhân. Giả sử trang web này nói là thật, các nạn nhân c.h.ế.t do bị báo thù thì chắc chắn họ đã gây thù chuốc oán ở đâu đó. Tám giờ tối này chúng ta sẽ họp lại lần nữa, nhớ về đúng giờ.
Lệnh của đội trưởng đã đưa xuống, các đội viên lập tức chấp hành nhiệm vụ. Chu Chí Bằng cùng Đào Lăng và Hạ Tuyết cẩn thận thẩm tra đối chiếu tin tức của từng cái tên trong danh sách. Ba người làm được một lúc thì Từ Thanh Thanh đem báo cáo khám nghiệm tử thi và báo cáo pháp chứng về. Chu Chí Bằng nhận lấy hai bản báo cáo ngồi nghiên cứu, còn Từ Thanh Thanh thì thế chỗ của anh tiếp tục điều tra.
Đọc lướt qua báo cáo một lần, Chu Chí Bằng như nhận ra gì đó, vội lật ra hồ sơ của nạn nhân thứ nhất để so sánh với hồ sơ của nạn nhân thứ hai và thứ ba. Rất nhanh anh đã phát hiện những điểm giống nhau ở ba vụ án.
Đầu tiên, hình xăm trên người ba nạn nhân. Bên pháp chứng đã xác nhận ba hình xăm này giống hệt nhau đến từng li. Mực dùng để xăm hình tuy vẫn chưa thể phân tích rõ thành phần để tìm ra nguồn gốc, nhưng ít nhất cũng biết được mực xăm ở ba nạn nhân là giống nhau.
Thứ hai, cả ba nạn nhân đều không có dấu vết kháng cự. Điều này chỉ có hai khả năng, một là nạn nhân quen biết hung thủ, hai là nạn nhân bị sát hại khi thần trí không còn tỉnh táo. Nhưng bọn họ lại không tìm được dấu vết thuốc mê trong người nạn nhân.
Cuối cùng, cả ba nạn nhân đều c.h.ế.t trong tình trạng không một không gian kín, đồng thời không phát hiện bất kỳ dấu vết nào của người thứ hai ở hiện trường. Đây cũng là điểm khiến họ phải đau đầu.
Hiện trường đầu tiên là một căn nhà hoang không có cửa sổ, chỉ có một cửa ra vào bị khóa kín. Trong phòng trừ một cái ghế mà nạn nhân ngồi ra thì không còn bất kỳ thứ gì khác. Về phần chìa khóa căn phòng, đã được pháp y tìm thấy trong dạ dày của nạn nhân.
Hiện trường thứ hai là phòng riêng của nạn nhân, cả cửa sổ, cửa phòng ngủ và cửa chính bên ngoài đều bị khóa, chìa khóa được treo trên thắt lưng nạn nhân. Một điều đáng nói là trên con d.a.o hung khí chỉ có dấu vân tay của nạn nhân cùng người con gái. Nhưng người con gái đang học ở rất xa, có chứng cứ ngoại phạm rõ ràng nên chắc chắn không phải là cô ta.
Hiện trường thứ ba là sân thượng trường học. Học sinh bị cấm leo lên nơi này, cánh cửa dẫn đến sân thượng cũng bị khóa chặt. Lúc cảnh sát đến cánh cửa vẫn còn bị khóa. Chìa khóa vốn do giáo viên thể dục giữ, nhưng ông ta lại bảo vào ngày nạn nhân bị sát hại đột nhiên không thấy đâu. Và giờ nó được pháp y tìm thấy trong dạ dày của nạn nhân, giống như vụ án đầu tiên.