Bố Tôi Nuôi Cho Anh Trai Tôi Một "Chồng Nhí" - Chương 7

Cập nhật lúc: 2025-08-16 02:03:18
Lượt xem: 591

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe lén.

Định bụng hễ thấy lời gì kích thích trai thì lập tức đánh cho một trận.

Ai ngờ đúng là kích thích thật!

Sau một hồi giằng co, thế giới yên tĩnh .

Tôi qua khe cửa đóng chặt.

Chỉ thấy tay trai Du Bạch giữ chặt phía , dáng vẻ đó sống y như tiểu thụ nợ vài trăm tỷ trong truyện tranh Hàn Quốc .

"Chiếm lấy phận của mà hưởng thụ bao nhiêu năm, đây là nợ !"

Du Bạch cúi xuống hôn trai một cái, thẳng dậy :

"Đùa giỡn tình cảm của đá , đây cũng là nợ !"

Anh hôn thêm một cái, ánh mắt trở nên nguy hiểm, ngữ khí chút tủi .

"Cậu rõ ràng nợ nhiều như , lấy chính mà trả cũng sai nhỉ, hơn nữa cũng trưởng thành ."

Anh trai gầm lên: "Tôi thật sự đồng tính !"

"Cậu ?"

Ánh mắt Du Bạch chút mơ hồ:

"Vậy tại ảo tưởng về trong cuốn sổ ghi chép? Rồi tại …"

"Lại phản ứng với ?"

Dơ bẩn!

Quá dơ bẩn !

Tôi nỡ thẳng.

Tuy fanfic để đăng, nhưng thấy thực hành bao giờ mà!

Xem tối nay trai sẽ kích thích nữa .

Tôi mặt đỏ bừng, khẽ đóng cửa phòng cho hai đó, nhanh chóng chạy về phòng .

Ngày hôm , khi xuống lầu thì thấy một hộp quà trong thùng rác ở góc.

Có chút quen mắt.

Nhìn một lúc lâu, phát hiện đó là cái hộp Lê Nguyên cầm tay khi đến muộn ngày hôm qua.

Chạy nửa vòng Trái Đất, đồ mua về cứ thế vứt chỏng chơ trong góc.

Tôi nhịn tò mò, mở xem.

Là chiếc đồng hồ mà trai chỉ tiện miệng nhắc đến.

Mẫu đồng hồ lượng hạn cầu, còn ngừng sản xuất, Lê Nguyên tốn bao nhiêu công sức mới nó.

Tôi tặc lưỡi, vứt , đúng là phung phí của trời!

Ai ngờ ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của Du Bạch.

Tôi sững một thoáng: "Anh trai ?"

Anh mỉm nhàn nhạt: "Chưa dậy."

Chưa dậy? Chưa dậy…

Đồ cầm thú!

còn đợi cảm thán xong, ánh mắt Du Bạch dừng tay : "Em thích cái ?"

Tôi sững sờ, lúc gật đầu cũng mà lắc đầu cũng .

"Cũng tạm ."

"Ồ."

Du Bạch đáp một tiếng, gì nữa.

Sự ngượng ngùng lúc khiến nghẹt thở.

tới phá vỡ sự im lặng, đơn giản là cứu mạng chó của .

Tôi vội vàng kéo dì Trần, lôi kéo bếp.

Sau khi ăn qua loa một bữa, nghĩ đến trai thể vận động quá sức.

Liền bảo dì Trần làm thêm một phần nữa.

Khi mở cửa, trai vẫn đang ngủ, cổ tay và mu bàn tay lộ những vết đỏ li ti.

Trên ngón tay trắng ngần như ngọc đeo một chiếc nhẫn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/bo-toi-nuoi-cho-anh-trai-toi-mot-chong-nhi/chuong-7.html.]

Trên tủ đầu giường một phần cơm.

Tôi bĩu môi, nhẫn ít kim cương thật.

đợi kỹ hơn, thấy bát cơm còn ấm nóng đang đè một tờ giấy chuyển nhượng cổ phần ký tên.

chuyển nhượng tất cả cổ phần gốc mà bố  cho sang cho trai .

Cố gia với tư cách là hào môn đỉnh cấp, 1% cổ phần thôi cũng đủ cho bình thường sống vô tư vài đời như hoàng đế .

Huống hồ đây là cổ phần bố cho với tư cách thừa kế?

Cho cái , Du Bạch dù là con ruột thì cũng chẳng dùng gì, phút mốt thành thằng trắng tay thôi mà!

Tôi bất bình chụp một tấm ảnh mang tìm bố.

Tôi một cước đạp tung cửa phòng bố gầm lên: "Bố! Phần bố định cho con, cũng cho ?"

Bố đang làm việc giật , thấy là thì tức đến trừng mắt, cầm tờ giấy bàn ném sang.

Tôi ủy khuất tột độ, làm loạn: "Bố trọng nam khinh nữ! Con c.h.ế.t đây, con c.h.ế.t ngay bây giờ, con tìm con, với là bố thương con, bảo đừng đến trong mơ của bố nữa!"

Lăn lộn, lăn lộn khắp sàn!

"Tờ giấy đó là phần của con…"

Tôi lập tức với vẻ mặt thanh lịch vuốt vuốt tóc, mặt mày hồng hào, nhặt tờ giấy lên xem kỹ.

"Cảm ơn bố!"

Vì phần của Du Bạch cho trai , trai cổ phần gấp đôi, chiếm tỷ lệ lớn.

Trong chốc lát, càng ai dám nhắc đến chuyện trai con ruột nữa.

Bởi vì ngoài cho rằng , sở hữu cổ phần lớn như , vẫn bố coi trọng.

Thế nhưng đương sự căn bản nghĩ .

Sau ngày hôm đó, dường như Du Bạch tẩy não bởi chuỗi từ "nợ nợ nợ" .

Thế là đền bù cho Du Bạch.

tất cả những gì đang đều là do Cố gia ban cho.

Thế nên , cái đồ ngốc nghếch đó, tranh thủ kỳ nghỉ hè làm thêm.

Anh thực sự làm thế nào để giả vờ nghèo làm thêm.

Ngồi Bentley giao đồ ăn, Phantom phát tờ rơi, lái Maybach chạy Grab.

Một thời gian trôi qua, tiền thì chẳng kiếm mấy đồng, phía thêm một loạt theo đuổi.

Khiến Du Bạch mặt mày khó coi mấy ngày liền.

những lời khuyên của , trai căn bản .

Tôi nghiêm trọng nghi ngờ trai vẫn còn não, nếu thì tại dùng chuyện "nợ Du Bạch" để trả lời chứ.

Khiến Du Bạch nghẹn họng nên lời.

khi Du Bạch đôi mắt chân thành của , thể lời từ chối.

Thế là thấy, khi trai chạy Grab, ghế phụ như một "thần giữ cửa", gắt gao chằm chằm từng vị khách.

Sau khi nhận một đánh giá tệ, trai nổi giận, trực tiếp mắng Du Bạch một trận.

Khiến Du Bạch tức đến chịu nổi.

Bị đuổi khỏi xe liền gọi điện cho .

Tôi xong chuyện thì ngả nghiêng.

Du Bạch: "Tìm cách , bảo xin , nếu sẽ tha thứ cho ."

Tôi: "…"

Lại là ư?

Tôi cúp điện thoại cái rụp.

Ai mà ngờ hai thật sự bắt đầu chiến tranh lạnh.

Còn thì thường xuyên Du Bạch quấy rầy:

"Cậu bao giờ mới xin đây? Tôi chuyện với !

"Hôm nay định xin ? Một giữa đêm lạnh lẽo quá.

"Nếu bảo xin , sẽ xin đấy!

"Hửm? Nói ! Em c.h.ế.t ?"

Tôi trợn trắng mắt: "Anh trai Lê Nguyên hẹn ngoài , hình như là …"

Một tiếng "cạch", điện thoại cúp.

Loading...