Bình Luận Nói Tổng Tài Sẽ Cưỡng Ép Yêu Tôi - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-04-06 12:07:07
Lượt xem: 46

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bây giờ là xã hội pháp trị, làm chuyện phạm pháp thì thể nào cũng công an bế thôi.

Ninh Hách Lan kiểu gì cũng là học thức. Anh thể làm chuyện ép buộc hành chứ.

Tôi xuống giường, duỗi một cái loanh quanh trong phòng .

lúc , bên ngoài vang lên một tiếng nổ lớn.

Tôi sợ hết hồn, vội chạy ngoài.

Đập mắt là chiếc lò vi sóng nổ tung.

Cùng với Ninh Hách Lan đang ở cửa bếp, bối rối thấy rõ.

“Ninh Hách Lan, chứ?”

Tôi cuống quýt kiểm tra một lượt, may mà thương.

Rút điện của lò vi sóng xong, , bất lực buồn .

Ai ngờ bày vẻ tội nghiệp, giọng điệu sa sút: “A Diệc, tại cả. Ngay cả hâm nóng món ăn thôi mà cũng làm hỏng...”

Tôi đang định là tổng giám đốc, mấy thứ cũng là chuyện bình thường, cần tự trách.

Mấy dòng bình luận hiện đúng lúc.

[Tới tới , tổng tài xanh cuối cùng cũng chính thức lên sóng !]

[Ha ha ha, một ông tổng tài đầu óc siêu cấp, nghiên cứu nấu nướng lâu như dùng lò vi sóng ? Cứ diễn tiếp tổng tài, đáng đời vợ lắm!]

3

Ồ hô.

Tôi nhướng mày, khóe miệng chẳng hiểu cứ cong lên mãi, ép cũng xuống .

Nói thật thì kiểu tính cách cũng cuốn thật đấy.

[Ơ kìa, vợ lén luôn !]

[Cốt truyện hình như lệch mất , thiết lập của vợ vẻ cũng chệch khỏi nguyên tác luôn thì ...]

[ mà, mấy thấy vợ đang cố ý câu dẫn tổng tài ...]

[Oa, thế thấy đúng thật!]

[Hí hí, phòng bếp, một Alpha một Omega ở riêng với . Đủ điều kiện , xào lúc thì còn đợi tới bao giờ!]

[Vợ mồi chài với tổng tài xanh bệnh kiều, bảo xem mà rung động . Không hô một câu quá hợp thì phí quá!]

[Quá hợp nhân một vạn lẻ tám mươi sáu!]

...

Nếu bọn họ , thì chính cũng thấy khá kích thích đấy.

Tôi ngăn nghĩ lung tung, ho khan một tiếng làm bộ bình tĩnh: “Được , dọn đống hỗn độn , mấy việc khác .”

Ninh Hách Lan nhất quyết cho giúp.

Mặt lập tức nóng bừng, bực bội lườm một cái.

Mi mắt cong cong, tươi bước tới hôn một cái.

Tôi nén ngượng, đẩy : “Mau dọn . Lát nữa em còn tính sổ với !”

“Nếu thì cho nợ thêm một khoản nữa...”

Nói xong, cúi đầu hôn sâu xuống.

Tôi vùng vẫy thoát, dần dần chìm trong sự càn quét của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/binh-luan-noi-tong-tai-se-cuong-ep-yeu-toi/chuong-3.html.]

Thế nhưng cứ cảm giác quên mất chuyện gì đó.

lúc , điện thoại của reo lên.

Là nhạc chuông riêng của ba .

Tôi lập tức vùng khỏi lòng Ninh Hách Lan, định chạy máy.

Ai ngờ chuông chỉ vang lên hai tiếng tắt.

Xong , ba giận thật .

Tôi giờ, ngó ngoài cửa sổ, trời tối đen.

“C.h.ế.t , c.h.ế.t . Em xem mắt, còn về muộn thế , ba em đ.á.n.h c.h.ế.t em mất!”

Tôi cuống cuồng gom đồ, mặc quần áo t.ử tế lao ngoài cửa.

Ai ngờ Ninh Hách Lan chắn ngay mặt.

“Ninh Hách Lan, đừng quậy nữa, mau tránh !”

cũng mặc quần áo xong xuôi, rõ ràng là định cùng .

“Anh về với em. Tiện thể tới chào hỏi hai bác luôn.”

[Ơ, cốt truyện chạy nhanh thế , mới đó gặp phụ ?]

[Thế còn bệnh kiều ? Bệnh kiều của ? Bay mất ?]

Tôi cố làm ngơ mấy dòng bình luận , xác nhận xem nhầm .

Rồi nhớ tới kỳ mẫn cảm của , từ chối ngay.

“Ban nãy chẳng bảo khó chịu ? Anh ở nhà nghỉ ngơi cho đàng hoàng , mai em sang thăm , ?”

Anh siết c.h.ặ.t t.a.y , bám lấy như một chú ch.ó con đáng thương.

A Diệc mà rời thì còn khó chịu hơn. Chỉ cần nghĩ tới chuyện A Diệc xem mắt với khác là khó chịu đến mức ...”

Anh thật sâu. Phần còn , nhưng hiểu ngay.

Chỉ là bây giờ lúc.

kỳ mẫn cảm của thì ngoài thế nào ?”

Lỡ gây hỗn loạn thì .

Với , về Ninh Hách Lan lúc kỳ mẫn cảm chỉ để một thấy thôi.

Anh ngẩn : “Không , vẫn tới lúc.”

“Thật hả? Thế ban nãy kêu khó chịu, pheromone còn tràn ngoài nữa.”

Anh mặt , cả vành tai đỏ bừng, mắt cũng cụp xuống: “Lúc đó A Diệc định xem mắt nên buồn quá. Sau đó ngửi thấy pheromone của A Diệc, thành kiềm chế nổi...”

Ninh Hách Lan vẫn tiếp tục năn nỉ dẫn về nhà.

Cái vẻ như ch.ó con đáng thương đúng là chọc trúng chỗ mềm lòng của .

Tim đập loạn lên, cuối cùng mềm lòng thật, nỡ từ chối nữa.

“Anh gặp phụ thế , nhanh quá ?”

Tôi lẩm bẩm: “Bọn còn mà.”

[Pheromone của hai tương thích tới chín mươi tám phần trăm, mau cưới luôn tại chỗ !]

[Á, còn đang chờ cái xích chân to bằng cánh tay cơ, là hết ?]

[Trời ạ, vợ xem mắt nữa, cảnh kinh điển cũng bay mất . , xem cảnh bọn họ khi cưới. Chỉ sống mũi cao của tổng tài thôi là !]

Loading...