Biếm Như Mặc - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-01-20 14:37:18
Lượt xem: 272
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thư gửi nửa tháng trời mà bặt vô âm tín, như đá chìm đáy bể.
Từ kinh thành đến Giang Nam, ngựa trạm phi nhanh cũng chỉ mất mười ngày đường.
Trong lòng bỗng dâng lên một nỗi bất an lạ kỳ.
Ta đích đến dịch trạm tra hỏi thì mới tin đường trạm đến Giang Nam gần đây thường xuyên chậm trễ.
"Bệ hạ, thần xin chỉ thị đích đến Giang Nam tuần tra học chính."
Ta lập tức tìm , quỳ trong ngự thư phòng khẩn cầu.
"Không chuẩn."
Lý Kha trả lời đầy dứt khoát.
"Vậy thì lấy phận khâm sai để đốc thúc vận tải đường thủy!"
"Trình Mặc!" Hắn đập mạnh xấp tấu chương xuống bàn, "Ngươi bình tĩnh cho trẫm!"
Ta đột ngột lao tới, túm lấy cổ áo :
"Có trưởng xảy chuyện ?"
Hắn nghiêng đầu tránh né ánh mắt của , hành động khiến m.á.u như đông cứng .
Ta hoảng loạn, ghì chặt lấy mà gắt gao chất vấn:
"Ngài rốt cuộc đang giấu chuyện gì!"
"Giang Nam đột ngột xảy thủy nạn, bảy ngày đê vỡ."
Giọng khản đặc.
"Trình Yến trực tiếp chỉ huy cứu trợ tai ương, mất tích đê, đến nay vẫn tin tức gì."
Đầu óc ong ong một hồi.
Đến khi kịp phản ứng , vung tay giáng cho Lý Kha một bạt tai trời giáng:
"Lý Kha! Ngươi dám phong tỏa tin tức về t.h.ả.m họa!"
Hắn mang theo dấu tay đỏ ửng mặt mà khổ, giọng khô khốc:
"Trẫm chỉ sợ ngươi giống như năm đó, tin Trình Yến nhiễm ôn dịch cưỡi ngựa trắng đêm chạy tám trăm dặm, cuối cùng gục ngã vì kiệt sức giữa đường quan."
Trái tim co thắt dữ dội.
Năm đó trưởng giáng chức địa phương thì chính địch hãm hại dẫn đến nhiễm bệnh.
Đó cũng là lúc lâm trọng bệnh suýt c.h.ế.t, Lý Kha vì mà dám đ.á.n.h cắp cả Truyền quốc Ngọc tỷ.
dù gì nữa, vẫn là trưởng của .
"Chuẩn ngựa!"
Ta bất chấp tất cả lao ngoài, cổ tay liền một bàn tay như kìm sắt khóa chặt .
Hắn từ phía ôm trọn lấy , run rẩy ôm siết, thở nóng rực lẫn trong tiếng nghẹn ngào phả cổ :
"Cái năm ngươi sốt cao hôn mê ba ngày ròng rã, trẫm ôm lấy ngươi, đem cả ngọc tỷ nhét lòng ngươi, chẳng lẽ ngươi vẫn hiểu tâm ý đó ? So với cái ngai vàng , ngươi quan trọng hơn nhiều. Vì ngươi, trẫm làm hoàng đế nữa thì ."
Ta vùng vẫy kịch liệt, dây thắt lưng quan bào kéo đến xộc xệch.
" trưởng là ca ca của ! Ta cầu xin ngài giữ kinh sư nhưng ngài nhất quyết cho, nếu chuyện ngày hôm nay! Những chuyện đó quản nữa, dù ngài bù đắp uy h.i.ế.p cũng , chỉ cần ngài để , làm gì cũng nguyện ý!"
Sức lực của Lý Kha bỗng chốc yếu .
Hắn đột nhiên xoay , đôi mắt đỏ ngầu chằm chằm:
"Lời thật ? Trẫm cản nổi ngươi, ngươi cứ , nhưng một điều, nếu bình an trở về... làm hoàng hậu của trẫm ?"
"Sắp c.h.ế.t tới nơi mà còn khùng điên?"
Ta chỉ nghĩ đang đùa giỡn nên gạt phắt tay .
"Trẫm là nghiêm túc đấy!"
Hắn đột nhiên gầm lên.
"Từ lúc ngươi mười lăm tuổi dám đè trẫm xuống ở ngự hoa viên để cướp bánh đường..."
"Đừng nữa! Để dành mấy lời điên khùng đó chờ về tiếp!"
Ta hiểu , hiểu .
lúc , bận tâm đến nó.
Hiện tại, chỉ cứu trưởng của .
Ta dẫn theo đoàn xe chở lương thảo và d.ư.ợ.c phẩm dài dằng dặc tiến về phía Nam.
Hai bên đường quan là dân tị nạn.
Đám dân đói tranh đoạt bao gạo, làm xé rách cả ống tay áo của .
Lâu lâu còn gặp lũ cướp đường.
Chưa tới Giang Nam mà cảnh tượng kinh hoàng thế .
Trong lòng bắt đầu chuẩn sẵn tinh thần để đón nhận một ngôi mộ gió của trưởng.
Cho đến khi thấy bóng dáng gầy gò trong bộ y phục xám tro nơi khúc đê vỡ.
Forgiven
Huynh trưởng vẫn còn sống.
Huynh trưởng quỳ trong bùn lầy, dùng đầu gối kê chân cho một thương binh gãy xương, vạt áo quan xé thành dải để băng bó vết thương đang rỉ máu.
"Trình Yến."
Ta cất tiếng gọi.
Trình Yến ngẩng đầu, ánh mắt chuyển từ mơ hồ sang sửng sốt.
Ta lảo đảo lao tới túm lấy cổ áo trưởng, đầu ngón tay chạm những dẻ xương sườn gầy guộc, lời mắng nhiếc đều nghẹn đắng nơi cổ họng.
Không nỡ mắng, một chút cũng nỡ.
Ta lao lòng trưởng, rống lên t.h.ả.m thiết.
Bàn tay bám đầy bùn đất của trưởng vỗ nhẹ lên lưng , giống như thuở nhỏ vẫn trấn an khỏi những cơn ác mộng.
Chúng bắt đầu cùng cứu trợ thiên tai.
Bước chân qua từng đống đổ nát, trưởng giữa dòng nước xiết để đo mực nước, thành trì để phát cháo phát lương; thấm nước sông phương án trị thủy, ánh đêm đối chiếu sổ sách.
Cuối cùng, thiên tai cũng khống chế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/biem-nhu-mac/chuong-6.html.]
Cũng chính lúc , một đạo thánh chỉ gửi tới.
"Trình Yến tự ý hành quyết cựu thần, áp giải về kinh chờ xét xử."
Cuộn thánh chỉ màu vàng rực như một lưỡi đao c.h.é.m xuống, khiến cổ họng trào dâng vị tanh ngọt.
"Trình Yến tự ý hành quyết cựu thần, áp giải về kinh chờ xét xử—"
Ta gào thét, cho tất cả tên hoàng quốc thích đó hống hách , khi thiên tai ập đến đầu cơ tích trữ lương thảo thế nào và khóa chặt kho lương giữa lúc nước dâng ngập trời để phát tài xương m.á.u đồng bào .
Thượng phương bảo kiếm trong tay trưởng vung lên, chính là để trừng trị lũ sâu dân mọt nước — những kẻ còn gieo rắc tai ương đáng sợ hơn cả thiên tai lũ lụt.
vị quan truyền chỉ chỉ lạnh lùng lặp một cách máy móc:
"Vụ án cần tam ty hội thẩm."
Ta quá hiểu rõ những bàn tay nhúng trong bóng tối .
Những quyền quý năm xưa trưởng dâng sớ bãi quan, những kẻ trác táng từng trưởng trừng trị, sớm dệt sẵn một tấm lưới rình rập tại kinh thành.
Ta theo xe tù cùng về hướng Bắc.
Ta xông ngự thư phòng, Lý Kha đang phê duyệt tấu chương.
"Bệ hạ."
Ta quỳ bậc thềm, quỳ mãi dậy.
"Thần chỉ còn một trưởng thôi. Nếu trưởng c.h.ế.t, thế gian sẽ chẳng còn ai nhớ rằng thần sợ tiếng sấm. Huynh trường là công thần, thể c.h.ế.t oan ức như , cầu xin ngài."
Lý Kha phản ứng gì.
Ta dậy bước tới, quỳ thẳng xuống chân , cố gượng một nụ :
"Bệ hạ chẳng thần làm hoàng hậu ? Ta đồng ý."
Vẻ lạnh lùng mà cố gượng ép rốt cuộc cũng vỡ tan tành.
Lý Kha xoay , dùng ngón cái miết mạnh qua khóe mắt , thở dài:
"Ngươi và trưởng đều sống sót trở về , chẳng là chuyện ? Đừng nữa, ngoan nào."
Ngài cúi xuống, ấn đầu lòng n.g.ự.c .
"Trình Mặc, đừng nữa. Trẫm ngươi là ngươi mỉm đội phượng quan, chứ lóc cầu xin tha thứ! Trẫm chỉ ngươi mãi mãi thuộc về trẫm. Trẫm sẽ cân nhắc, ngươi về phủ chậm rãi chờ đợi, ?"
Đêm đó, ở trong phủ bồn chồn tới lui như thú dữ nhốt trong lồng, đầu ngón tay bấm sâu lòng bàn tay đến rướm máu.
Nếu Lý Kha thực sự g.i.ế.c trưởng , sẽ cướp thiên lao, cưỡi thuyền vận tải xuôi dòng xuống phía nam.
Đi tới Nam Dương, tới những nơi luật pháp của hoàng đế.
Khi ánh ban mai hé rạng, chuông cung bỗng vang rền.
Giọng the thé của thái giám xuyên qua chín tầng cung khuyết:
"Bệ hạ hạ —— Tội Kỷ Chiếu!"
Hắn thừa nhận sai lầm vì dung túng cho tín của tiên hoàng, thừa nhận những tệ nạn tích tụ lâu ngày quan trường Giang Nam.
"Trình Yến g.i.ế.c lũ sâu mọt, chính là trời hành đạo."
Chỉ một câu khẳng định tất cả công lao của trưởng .
Ta kích động khôn cùng, khi tan triều liền lao thẳng thư phòng của để tạ ơn.
"Huynh trưởng khi nào mới thể khỏi thiên lao?"
Lý Kha đang dùng bữa sáng.
"Ngay hôm nay sẽ thả. Có điều, trẫm giáng chức về quê nhà."
"Ngài dứt khoát giáng luôn cả thần cho xong!"
Ta lao tới cướp lấy đôi đũa của .
Lý Kha dễ dàng khống chế cổ tay , đột nhiên ghé sát :
"Vẫn là câu đó, ngươi làm hoàng hậu, về kinh thể làm quốc cữu."
Trước mắt tối sầm :
"Cái gì đây? Mua một tặng một ? Không chứ, ngài nghiêm túc đấy !"
"Nếu thì ?"
Ta: "..."
Ngoại truyện:
Cuối cùng thì cũng giành mất vị trí của hoàng hậu.
Cũng may là hoàng hậu nương nương sảng khoái, bằng lòng cùng làm tỷ .
Bởi vì, nàng và Bùi Lan là hảo tỷ , bọn họ thích "đẩy thuyền" cho hai chúng .
Đôi nến hỉ long phụng đang cháy rực, bò tấm chăn gấm trải đầy táo đỏ lạc rang, đá đá Lý Kha đang thong thả tháo kim quan bên cạnh:
"Nặng c.h.ế.t , mau tháo cái thứ cho . Làm phụ nữ đúng là vất vả thật."
Hắn cúi xuống gỡ móc cài phượng quan, chợt bật khẽ:
"Ồ đúng , nếu ngươi là hoàng hậu của trẫm, trẫm sẽ cho ngươi một chuyện, cuốn 【Cấm Cung Phong Vũ Lục】 ..."
"Ngài cũng ? Viết dở tệ đúng !"
Ta hừ lạnh: "Chắc chắn là do gã tú tài nghèo nào đó từng nếm mùi phong nguyệt bừa ."
"Là trẫm ."
Ta bật dậy như lò xo, trang sức đầu kêu leng keng loạn xạ:
"Cái gì cơ! Lý Kha! Quả nhiên ngài chính nhân quân t.ử gì mà, đám đại thần ngài phê tấu chương đến canh ba, chắc chắn là đang diễm bản!"
Hắn thuận thế ôm chặt lấy , đáy mắt sóng sánh ánh nến ngọt ngào:
"Thì chứ, trẫm bắt đầu từ đêm ngươi làm lễ nhược quán đến giờ, tích mười hai rương đấy."
Đầu ngón tay lướt qua yết hầu đang khẽ rung của .
"Mỗi ngươi chọc giận đến mức mất ngủ, trẫm thêm một chương."
Ta đột nhiên túm lấy vạt áo thêu rồng vàng n.g.ự.c , lật đè lên: "Thế thì ngài cứ tiếp tục !"
Rượu hợp cẩn đổ tràn nệm trầm hương, trong làn hương ngọt ngào vây quanh, c.ắ.n môi của , lầm bầm :
"Cuốn sách , ngài cứ cả đời ."