Bị Tướng Quân Bắt Đi Lúc Sau - Chương 149: Mưa Dữ Thăm Vương Đình, Họa Kép Chờ Phía Trước

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-19 13:40:07
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hung Nô đại khái chia làm ba bộ phận, Thiền Vu ở trung tâm, Tả Hiền Vương quản hạt khu vực phía Đông của Hung Nô, còn Hữu Hiền Vương quản hạt khu vực phía Tây. Trong đó, Tả Hiền Vương cũng là thừa kế đời tiếp theo của Hung Nô, địa vị tương tự như Thái tử.

Tả Hiền Vương và Hữu Hiền Vương đều do con cháu của Thiền Vu đảm nhiệm, Tả Hiền Vương và Hữu Hiền Vương hiện giờ chính là hai con trai của Hô Diên Hồn Đồ.

Sở Hạ Triều từng cho y về mối quan hệ của các vương công quý tộc trong vương đình Hung Nô, y vẫn nhớ rõ rành mạch.

Tả Hiền Vương là con trai thứ hai của Hô Diên Hồn Đồ, là con của Hô Diên Hồn Đồ và con gái của hữu đại tướng, xuất cao. Còn Hữu Hiền Vương là con trai trưởng của Hô Diên Hồn Đồ, vì xuất bằng nên mới Tả Hiền Vương.

Hữu Hiền Vương hề ghen ghét , cũng sợ hãi Hô Diên Hồn Đồ. Vì phụ quá bận rộn, từ nhỏ quản giáo , điều tạo nên tính cách yếu đuối của Hữu Hiền Vương.

Sau khi phong làm Hữu Hiền Vương, còn vui vẻ dẫn cả nhà về phía Tây một cách thành thật.

Hô Diên Hồn Đồ ghi nhớ khuyết điểm của cha là thiên vị con cái, cho nên cũng thiên vị bất kỳ con nào. Đặc biệt khi con trưởng và con thứ lượt trở thành Hữu Hiền Vương và Tả Hiền Vương, đối xử với hai con còn khắc nghiệt hơn những con khác, cũng càng thêm phòng . Hô Diên Hồn Đồ thậm chí hạ lệnh cho Tả Hiền Vương và Hữu Hiền Vương việc gì thì đến gần vương đình nửa bước, để phòng bọn họ cấu kết với các thế lực trong vương đình mà nhòm ngó ngôi vị Thiền Vu.

Cha ruột hạ lệnh như , Tả Hiền Vương và Hữu Hiền Vương tự nhiên sẽ tuân thủ. Tả Hiền Vương lẽ sẽ cam lòng, nhưng Hữu Hiền Vương khi rời khỏi vương đình vui đến quên trời đất, trốn ở phía Tây sống cuộc sống an , trừ phi lệnh của Hô Diên Hồn Đồ, nếu cũng trở vương đình.

Trong lúc nguy cấp thế , khi kỵ binh Hung Nô đối diện là của ai, y lấy danh hiệu của Hữu Hiền Vương là an nhất, bởi vì bọn họ thể sẽ đụng của Hữu Hiền Vương, mà Hung Nô đối diện cũng thể từng thấy qua của Hữu Hiền Vương.

Mưa to tầm tã, che lấp nhiều âm thanh, cũng che giấu hình của đám Nguyên Lí.

Người dẫn đường sự bình tĩnh của y lây nhiễm, lấy hết can đảm hô lên những lời .

Kỵ binh Hung Nô dừng bước, hỏi một câu.

Người dẫn đường vội vàng : “Hắn đang hỏi Hữu Hiền Vương phái chúng tới đây làm gì.”

Nguyên Lí sớm nghĩ kỹ lý do: “Nói với bọn họ: Hữu Hiền Vương gần đây thảo nguyên tranh chấp, cho nên phái chúng tới vương đình dò hỏi.”

Người dẫn đường thuật nguyên văn. Tên cầm đầu kỵ binh Hung Nô đối diện đầu vài câu với bên cạnh, dường như đang suy nghĩ xem lời bọn họ đúng .

Tim Tưởng Sài như nhảy khỏi lồng ngực, thình thịch, cả tay phân biệt là nước mưa mồ hôi.

Một lát , đối phương hô một câu, xoay tiếp tục tuần tra.

Người dẫn đường như rút cạn sức lực, mềm nhũn ngã xuống ngựa: “Hắn bảo chúng đừng ở đây lâu.”

Nguyên Lí thở một nóng: “Đi thôi.”

Sau đó, bọn họ càng thêm cẩn thận. Ngày mưa tiện vẽ bản đồ địa hình, để thăm dò địa hình một cách tỉ mỉ, bọn họ tốn nhiều thời gian hơn.

Không mặt trời, cũng phân biệt bây giờ là lúc nào, nhưng Nguyên Lí dựa thời gian do hệ thống cung cấp mà bọn họ ba canh giờ.

Trong lúc đó, vì mưa to cản trở, Man tộc cũng dẫn sai đường vài . Phơi mưa to trong thời gian dài, y chỉ cảm thấy cả càng lúc càng lạnh, nhiệt lượng bắt đầu tiêu tán, y hiểu rõ trong lòng, nếu cứ tiếp tục dầm mưa, cơ thể bọn họ sẽ chịu nổi, ngựa cũng chịu nổi.

E là khi trở về, khả năng còn sốt cao một trận.

Y thầm thở dài, đột nhiên cảm thấy thật sự chút quá nóng vội. Ngay lúc tâm trạng chìm xuống đáy cốc, Man tộc đột nhiên vui mừng : “Kia chính là, chính là Thiền Vu đình!”

Mọi chấn động tinh thần, đội mưa về phía .

Xung quanh một mảnh tối tăm, nước mưa cũng táp mặt khiến mắt mở nổi. Nguyên Lí đưa tay lên che mắt để cản mưa về phía , một lúc lâu mới từ một tháp canh nhọn hoắt mà nhận đó là vương đình Hung Nô.

Nơi cách vương đình Hung Nô vẫn còn một xa, chỉ thể thấy một mảng đen kịt. Tưởng Sài nuốt nước bọt, hỏi: “Đại nhân còn tiếp ?”

Hắn thật tán thành việc tiếp, về phía quá nguy hiểm, thể nhân lúc mưa to mà trộm một cái là giới hạn .

“Không ,” Nguyên Lí nhanh chóng quyết định, đầu hỏi của Lương Liêu Viện: “Đã nhớ kỹ vị trí vương đình Hung Nô ?”

Người của Lương Liêu Viện vội vàng gật đầu: “Đã nhớ kỹ.”

“Vậy thôi,” Nguyên Lí lập tức đầu ngựa : “Trước tiên rời khỏi vương đình Hung Nô, đó tìm một nơi hẻo lánh nghỉ ngơi ba mươi phút, để và ngựa bổ sung thể lực.”

Mọi hai bên đồng ý, vội vàng rời khỏi nơi .

Lúc đến vì nhận đường, nên tốc độ nhanh. lúc rời thì cần lo lắng những điều đó, bọn họ phi với tốc độ nhanh nhất thể trong mưa to, đường gặp hai tốp kỵ binh Hung Nô đội mưa tuần tra, đều y dùng 5 giây hiệu ứng AR đặc biệt dẫn .

Nếu vạn bất đắc dĩ, y thật sự sử dụng phần thưởng mà hệ thống cho .

Hệ thống rõ lai lịch, cũng khi nào sẽ rời . Nếu y hình thành sự ỷ hệ thống, cuối cùng chỉ hại hại .

Y thật vẫn luôn cảnh giác với sức mạnh của hệ thống, chỉ là hiện tại rõ ràng lúc để so đo chuyện .

Lại chạy suốt hai canh giờ, bọn họ mới xem như rời xa đoạn đường canh phòng nghiêm ngặt nhất. Mọi kiệt sức, cố gắng chống đỡ tìm một khu rừng xuống nghỉ ngơi tại chỗ.

Mưa to rừng cây che bớt nhiều, may mà bây giờ là mùa mưa bão, nếu y cũng dám để nghỉ ngơi ở đây.

Các tướng sĩ xuống ngựa là còn sức lực, ngựa cũng . Có một vài con ngựa còn trực tiếp ngã quỵ xuống đất, nghiêng đầu ngấu nghiến ăn cỏ.

Nguyên Lí liền , ba mươi phút chắc chắn đủ để hồi phục. Y dứt khoát quyết định nghỉ ngơi ở đây đến nửa đêm.

Đến ban đêm, mưa to chuyển thành mưa nhỏ, nhiệt độ cũng theo đó giảm xuống. Nếu bệnh, thì vận động để sưởi ấm.

Ngựa hồi phục, lên đường trở về trong đêm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/bi-tuong-quan-bat-di-luc-sau/chuong-149-mua-du-tham-vuong-dinh-hoa-kep-cho-phia-truoc.html.]

Đi đêm là một việc nguy hiểm, đặc biệt là trong đêm mưa thể đốt đuốc. May mà kẻ địch và dã thú ăn thịt giảm nhiều, bọn họ hữu kinh vô hiểm vượt qua cả một đêm.

Trưa ngày hôm , là một trận mưa rào tầm tã. cơn mưa, nắng gắt cuối cùng cũng xuyên qua mây đen, chiếu rọi lên mảnh thảo nguyên .

Nguyên Lí cũng đến bộ lạc của Man tộc dẫn đường.

Y cũng lo lắng cho Giả Thanh. Bởi vì khi Giả Thanh dụ kỵ binh Hung Nô , y cũng dùng một vài thủ đoạn nhỏ ở phía , y cũng dùng hiệu ứng AR đặc biệt để tạo hình ảnh đoàn của Giả Thanh chạy trốn về hướng khác, từ đó đ.á.n.h lừa tầm mắt của kỵ binh Hung Nô.

Tuy rằng hiệu ứng AR đặc biệt cũng vì thế mà chỉ còn 20 giây, nhưng y cảm thấy đáng giá.

điều y ngờ tới là, chờ trong bộ lạc ngoài đoàn của Giả Thanh còn cả đoàn của Dương Trung Phát.

Nhìn thấy y bình an trở về, hai đều thở phào nhẹ nhõm. Dương Trung Phát nhịn mà sa sầm mặt mắng y một trận: “Nguyên đại nhân, ngài thật sự quá mạo hiểm!”

Tưởng tượng những gì Nguyên Lí làm, Dương Trung Phát đều kinh hồn bạt vía, cho dù mắng cũng nhận, nghiêm giọng : “An nguy của ngài quan trọng hơn vị trí của vương đình Hung Nô nhiều! U Châu và Tịnh Châu thể ngài, hữu và thuộc hạ của ngài cũng thể ngài, đại tướng quân cũng thể ngài! Nếu ngài thật sự xảy chuyện gì, thì cục diện đó ai thể gánh nổi!”

Y tức giận, ngược còn chút chột : “Ta .”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Nơi nên ở lâu, Dương Trung Phát còn gì đó, cuối cùng vẫn thở dài một , nhưng vẫn kiên trì : “Tướng quân phái tới bảo vệ an nguy của ngài, làm việc của , đáng phạt. Sau khi trở về sẽ báo cáo bộ sự việc cho tướng quân, Nguyên đại nhân đừng trách.”

Nguyên Lí sờ sờ mũi, thể tưởng tượng dáng vẻ của Sở Hạ Triều khi chuyện y làm. Y trong lòng phiền muộn gật đầu, thì , dù chuyện cũng thể giấu Sở Hạ Triều.

Mọi nhiều, một nữa lên ngựa rời .

Trên đường , y cũng tại Dương Trung Phát cùng Giả Thanh. Hóa là binh lính do Dương Trung Phát phái đưa tin liên tục mấy ngày nhận tin tức từ phía y, Dương Trung Phát lo lắng y gặp bất trắc, liền trực tiếp đuổi tới.

10 ngày , bọn họ cuối cùng cũng khỏi thảo nguyên.

Cả cả về, một tháng trôi qua.

Vừa thấy bức tường thành cao lớn liên miên và đám Hà Lang nghênh đón, lòng y liền thả lỏng.

Hơi thở thả lỏng dường như là thở cuối cùng đè nén sự khó chịu, doanh địa, y liền cảm thấy mệt mỏi và thương tích trong cơ thể đều giải phóng. Y càng bước chân càng nặng, đầu óc choáng váng sưng tấy, cả càng lúc càng lạnh.

“Nguyên đại nhân, lão Dương, mấy ngày các ngài sâu thảo nguyên đến , kỵ binh tìm thấy bóng dáng các ngài, tin tức cũng truyền ,” Hà Lang thở dài : “Nguyên đại nhân, của ngài truyền tin đến, Ô Hoàn e là sắp dị động.”

Đầu óc đang mơ màng của y lập tức tỉnh táo , hai mắt y đột nhiên ngước lên chằm chằm Hà Lang: “Ngươi cái gì?”

“Người Hung Nô từ khi nào liên thủ với Ô Hoàn,” Hà Lang cũng phiền muộn: “Người Hung Nô nhiều xâm phạm biên cương, cũng là để thu hút sự chú ý của chúng . Cùng lúc đó, Ô Hoàn ở U Châu cũng bắt đầu rục rịch, bọn họ hai bên nội ứng ngoại hợp, là âm mưu từ .”

Nguyên Lí xoa xoa thái dương, lẩm bẩm: “Thì là thế.”

Người Ô Hoàn sống ở trong U Châu, tập trung ở năm quận là Thượng Cốc, Ngư Dương, Hữu Bắc Bình, Liêu Tây, và Liêu Đông, nếu bọn họ giở trò trong U Châu, thường sẽ khiến khó lòng phòng .

Bởi , y vẫn luôn chú ý phòng thủ Ô Hoàn. Mấy năm gần đây, của Lương Liêu Viện thâm nhập năm quận , thể kịp thời truyền tin tức của Ô Hoàn cho y.

Tin tức hẳn cũng là do Lương Liêu Viện truyền đến, tin tức của Lương Liêu Viện sẽ sớm hơn các kênh tin tức khác nhiều, Ô Hoàn hiện tại hẳn là vẫn đang trong giai đoạn rục rịch, hành động thực sự.

Lại là Hung Nô, là Ô Hoàn, thật là chuyện xong, chuyện khác tới. Y cố gắng chống đỡ để xử lý chuyện , nhưng đầu óc ngược càng thêm đau.

Y thậm chí nhịn ho khan mấy tiếng, lúc chuyện giọng khàn : “Tin tức đưa tới khi nào?”

“5 ngày ,” Hà Lang lo lắng y: “Đại nhân, ngài ? Ta gọi tật y!”

Nguyên Lí thở hổn hển mấy , : “Ngươi gọi tật y đến phòng , lặng lẽ đến, đừng để lộ ngoài. Lại gọi đưa tin đến gặp , hẳn là vẫn còn ở Bắc Cương .”

Hà Lang đỡ lấy y: “Đừng những chuyện nữa, Nguyên đại nhân, ngài mau về nghỉ ngơi !”

Sao thể những chuyện ?

Nguyên Lí khổ: “Ta rời khỏi Kế Huyện, may mà Viên Tùng Vân và phụ tá của ở đó, hậu phương tạm thời hẳn là chuyện gì. lúc , còn chỗ cho nghỉ ngơi, Hà đại nhân, vất vả cho ngươi, mau . Chúng nghĩ cách ngăn cản Ô Hoàn khi bọn họ bắt đầu động thái lớn.”

Nguyên Lí bắt đầu suy nghĩ làm thế nào.

Thảo nguyên tranh chấp, Hô Diên Hồn Đồ hẳn là thời gian để quấy nhiễu biên cương nữa. Người Ô Hoàn nếu tập hợp , cũng hai mươi vạn binh lực, bọn họ hiện tại đ.á.n.h .

may mắn là, trong năm quận của Ô Hoàn, tất cả các đại nhân Ô Hoàn đều trung thành với Cốt Lực Xích. Chỉ cần nghĩ cách châm ngòi ly gián trong đó, khiến bọn họ thể thống nhất mặt trận, là thể cơ hội phá cục.

Nếu để Ô Hoàn đồng minh của họ là Hung Nô còn sức để kiềm chế quân lực Bắc Cương từ bên ngoài, lẽ thể khiến Ô Hoàn ném chuột sợ vỡ đồ…

Đầu óc y xoay chuyển càng lúc càng chậm chạp, hơn nửa trọng lượng cơ thể đều đè lên Hà Lang.

Hà Lang kinh hãi thất sắc, vội vàng : “Đại nhân đừng vội, ngài chữa bệnh mới quan trọng! Mọi việc còn đại tướng quân chống đỡ, đại tướng quân trở về !”

Đầu óc y trống rỗng, chút phản ứng kịp, miệng buột hỏi theo bản năng: “Ai?”

“Đại tướng quân, đại tướng quân suất binh trở về !” Hà Lang : “Từ Ký Châu trở về, sắp đến Kế Huyện !”

Sở Hạ Triều trở về?

Nguyên Lí đột nhiên thở phào nhẹ nhõm, mắt tối sầm, mất ý thức.

--------------------

Loading...