Bị sếp để mắt tới phải làm sao - Chương 26
Cập nhật lúc: 2026-01-27 14:34:29
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Meo~”
Đến khu chung cư nơi Hứa Lạc ở, Lan Thanh chậm rãi tấp xe lề.
“Cảm ơn Lan tổng, hôm nay thật sự làm phiền , tạm biệt ạ!”
Hứa Lạc cúi đầu cảm ơn, xuống xe, khẽ khép cửa. Nghĩ đến hai ngày gặp con mèo cam , sờ sờ túi thể thao — bên trong vẫn còn một gói ức gà.
Cậu cúi tìm trong bồn hoa, quả nhiên thấy con mèo cam đang cuộn tròn ở đó. Thấy Hứa Lạc, nó dậy, lắc m.ô.n.g nhỏ bước .
“Meo~”
Motchutnganngo
Mèo cam kêu nũng nịu.
Hứa Lạc xổm xuống, xoa đầu mèo mấy cái, xé gói ức gà cho nó ăn.
“Rầm” một tiếng, phía vang lên tiếng đóng cửa xe. Hứa Lạc ngạc nhiên đầu, thấy Lan Thanh rời mà còn xuống xe, bước về phía .
Cậu nhất thời sững , gói ức gà trong tay rơi xuống đất, khiến mèo cam bất mãn “meo ngao” một tiếng, đành cúi xuống nhặt tiếp tục cho ăn.
“Lan tổng, ?”
“Xuống xem con mèo .”
Lan Thanh cách xa, một một mèo mặt, “Em từng nó giống mà.”
Vì đang xổm, Hứa Lạc trông ngoan, dáng vẻ nghiêm túc cho mèo ăn giống hệt một khung cảnh trong truyện tranh, ấm áp mắt.
“À… , ha ha ha…”
Hứa Lạc gượng, cố gắng cho qua.
“Trong vòng bạn bè.”
Lan Thanh thực tập sinh chột sờ mũi, cúi đầu như đà điểu, để lộ cái m.ô.n.g ngoài, “Cần nhắc nguyên văn ?”
Không lừa , Hứa Lạc khổ sở trong lòng than thở, Lan tổng đúng là trí nhớ quá !
“Được Lan tổng, sai , ngài đại nhân đại lượng chắc chắn sẽ chấp nhặt với một nhân viên nhỏ bé như , đúng ạ?”
Hứa Lạc nắm hai chân của mèo cam, xoay để mèo đối diện với Lan Thanh xổm xuống, điều khiển hai chân mèo làm động tác “bái托 bái托”, còn đồng thanh với mèo kêu một tiếng “meo~”, đó chớp chớp đôi mắt đen láy Lan Thanh.
Lừa xong, dứt khoát dùng luôn tuyệt chiêu “bán manh”. Tất cả đều là da mặt dày luyện từ hồi livestream, dù thì cũng nỡ đ.á.n.h kẻ mà!
Hứa Lạc vốn trai kiểu sạch sẽ sáng sủa, lúc cố ý làm nũng thế hề ngấy, trái còn tràn đầy khí chất thiếu niên, trẻ trung đáng yêu.
Đôi mắt xanh lam thẫm của Lan Thanh tối đôi chút. Nhờ màn đêm che giấu, biến hóa biểu cảm nhỏ dễ nhận , nhưng quả thật khựng trong chốc lát.
“Woaa, phối hợp với ghê , mèo chiêu tài của giỏi quá trời luôn!”
Hứa Lạc vui vẻ xoa mèo mấy cái liền, ánh mắt sáng long lanh. Dù tăng ca đến tối, nhưng lúc trông mệt mỏi chút nào.
“Meo ngao~”
Mèo cam lạnh lùng chẳng buồn để ý Hứa Lạc, giãy khỏi “ma trảo” của , tiếp tục cúi đầu ăn ức gà.
Hứa Lạc tít mắt vuốt mèo, sang với Lan Thanh:
“Lan tổng, thấy nó siêu siêu đáng yêu ?”
Lan Thanh rũ mắt xuống:
“Ừ, đáng yêu. Em thích thú cưng ?”
Hứa Lạc gật đầu:
“Từ nhỏ tới lớn dễ với mèo chó. Mèo con ch.ó con thật sự đáng yêu, thôi là tâm trạng lên . Ở nhà cũng nuôi một con ch.ó nhỏ, còn chụp cho nó nhiều ảnh làm sticker nữa đó, hì hì. À, chính là con ch.ó mà gửi cho WeChat đó.”
Lan Thanh nhớ , thực tập sinh quả thật thường xuyên gửi cho sticker cùng một con chó.
“Ở nhà bên Nga cũng nuôi một con thú cưng.”
“Hả? Anh cũng nuôi thú cưng ? Vậy chắc nó cũng dễ thương lắm nhỉ?”
Hứa Lạc kinh ngạc mở to mắt.
Cậu thật sự , Lan tổng ngoài đời là nuôi thú cưng. Không là mèo chó, phong cách đáng yêu oai phong? nếu Lan tổng nuôi mèo ch.ó dễ thương thì đúng là cảm giác tương phản thú vị.
“Đáng yêu ?”
Lan Thanh nghĩ một chút, “Hồi nhỏ thì đúng là đáng yêu.”
Hứa Lạc vuốt mèo tò mò hỏi:
“Vậy tức là hồi nhỏ đáng yêu, lớn lên thì kiểu uy phong lẫm liệt đó hả?”
“Gần như . Nó ở bên nhiều năm, từ khi tám tuổi thì nhà nuôi .”
Hứa Lạc xuýt xoa:
“Vậy giờ nó cũng gần hai mươi tuổi còn gì? là sống thọ thật.”
“Ừ, gần như thế.”
Bản Hứa Lạc mới 21 tuổi, thú cưng của Lan tổng mà gần bằng tuổi . Xem con mèo con ch.ó đó đúng là trường thọ.
“Vậy đưa nó sang Trung Quốc nuôi? Như thế ngày nào cũng gặp nó.”
Hứa Lạc tự nhiên, nhất thời quên mất xưng hô kính ngữ.
Lan Thanh lắc đầu:
“Nó quá lớn, thích hợp nuôi ở Trung Quốc.”
Hứa Lạc “” một tiếng, cũng thấy tiếc cho thú cưng của Lan tổng. Cậu trong nước cho nuôi ch.ó dữ, con thú Lan tổng nuôi chắc là ch.ó dữ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/bi-sep-de-mat-toi-phai-lam-sao/chuong-26.html.]
Không hổ danh chiến đấu dân tộc, thú cưng nuôi cũng phong cách hầm hố!
“Vậy thì tiếc thật.”
Cậu phụ họa .
Thấy Lan Thanh yên động, ánh mắt về phía , Hứa Lạc tưởng sờ mèo nhưng ngại bộ vest chỉnh tề tiện xổm.
Cậu bèn bế mèo cam lên, cẩn thận đưa tới mặt Lan Thanh:
“Lan tổng, sờ thử ? Nó khá ngoan đó, chỉ là sợ lạ thôi.”
Lan Thanh liếc Hứa Lạc một cái. Trên mặt thực tập sinh là vẻ mong chờ, con mèo trong lòng thỉnh thoảng thò đầu ngó nghiêng, nhưng ngoan ngoãn yên trong vòng tay , còn “meo” một tiếng với Lan Thanh.
Một một mèo, biểu cảm đúng là khá đồng bộ, đều tròn mắt .
Một lúc , Lan Thanh vươn tay , nhẹ nhàng vuốt lên đầu mèo.
“Meo~”
Mèo cam kêu một tiếng làm nũng, mà còn thè lưỡi l.i.ế.m nhẹ ngón tay thon dài trắng trẻo của Lan Thanh, chủ động cọ đầu tay .
“Trời ơi! là đồ vô lương tâm! Tôi cho mày ăn bao nhiêu mới chịu cho sờ vài cái, Lan tổng mới sờ đầu mà mày kẹp làm nũng !”
Hứa Lạc thấy mất cân bằng trong lòng. Trên tay bây giờ vẫn còn dấu móng mèo cào đây !
Lan Thanh thu tay về:
“Tôi thấy nó khá giống em.”
“Hả?”
Hứa Lạc ngơ ngác ngẩng đầu, cùng với mèo cam trong lòng đồng bộ một cách kỳ lạ, cùng ngước lên Lan Thanh, “Giống chỗ nào ạ?”
“Meo~”
Mèo cũng kêu một tiếng phụ họa.
Lan Thanh cuối cùng nhịn bật một tiếng, thu nụ , nghiêm túc :
“Chỗ nào cũng giống.”
Đặc biệt là dáng vẻ ngây ngốc , giống như đúc.
Hứa Lạc: “……?”
Lan tổng những , mà còn… đùa với ?
Đây thật sự là Lan tổng mà từng ? Không còn luôn mặt lạnh chuyện, mà trở nên tùy hòa, dễ gần hơn hẳn. Khoảng cách từng như vực sâu giữa hai , cũng dường như rút ngắn nhiều.
Tóm , Lan tổng còn giống một máy mỹ lạnh băng thần đàn nữa, thậm chí còn khiến Hứa Lạc nảy sinh một ảo giác — lẽ trong đời tư, và Lan tổng cũng thể trở thành bạn bè khá .
Dĩ nhiên, tổng tài vẫn là tổng tài, Hứa Lạc dám thật sự coi đối phương là bạn.
Cậu nhẹ nhàng đặt mèo xuống, mèo lắc m.ô.n.g về bồn hoa, sang với Lan Thanh:
“Lan tổng, muộn , về nghỉ sớm ạ. Tối nay thật sự cảm ơn đưa về!”
Lan Thanh “ừm” một tiếng:
“Em cũng nghỉ ngơi cho .”
Đang định tiễn thì thấy Lan Thanh vẫn yên, Hứa Lạc vội hỏi:
“Lan tổng, còn dặn dò gì nữa ạ?”
“Dạo sẽ nước ngoài công tác vài ngày. Em làm việc cho ở công ty, vấn đề gì giải quyết thì tìm Lucy bọn họ, hoặc…”
Lan Thanh dừng một chút tiếp,
“Em cũng thể trực tiếp nhắn riêng cho . Bị ấm ức thì cần giấu.”
Hứa Lạc kinh ngạc vô cùng, trong lòng dâng lên một luồng ấm áp, cảm động :
“Tôi… , cảm ơn Lan tổng!”
Lan Thanh thấy thực tập sinh vẻ mặt sủng ái sợ hãi, đối phương chắc vẫn dám tìm , dứt khoát vươn tay gõ nhẹ lên trán .
“Ai da!”
Hứa Lạc theo phản xạ né một chút nhưng cũng dám né hẳn, ủy khuất Lan Thanh.
Lực tay của Lan Thanh nhẹ, tuy đau lắm nhưng khiến thấy hổ. Cậu còn là học sinh tiểu học, còn gõ đầu chứ!
“Biết đau thì nhớ kỹ lời , qua loa.”
Hứa Lạc xoa xoa trán, nhỏ giọng:
“Tôi … bình thường gì hiểu đều tìm chị Tưởng Uyển họ bàn bạc mà.”
“Không câu đó, câu .”
“Hả? Câu …”
Thấy Hứa Lạc mặt mày mơ hồ, Lan Thanh buồn , khẽ búng nhẹ lên trán một cái, lực nhẹ.
“WeChat của để trưng cho , hiểu ?”
---
Lời tác giả:
Đoán xem Lan tổng nuôi con gì nào hahaha, dễ đoán lắm đó hihi~
Công chúa ơi nhớ bình luận với vote biển nha, cái quan trọng với tui đó, moa moa!
---