Bị sếp để mắt tới phải làm sao - Chương 13: Truyền Thuyết Về Ma Cà Rồng
Cập nhật lúc: 2026-01-27 13:44:19
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Anh cũng sai, nền tảng và nội hàm của đàn ông确实 quan trọng,” Hứa Lạc nhịn chen , “nhưng em thấy hết đạt một điều kiện .”
Tăng Tuấn Hoa liếc một cái, dùng giọng bố thí mà :
“Ồ? Điều kiện gì?”
Chỉ là một thằng thực tập sinh ngây ngô mà cũng dám lên tiếng dạy đời , lát nữa nhất định cho nhóc trời cao đất dày một bài học “xã hội”.
Hứa Lạc nghiêm túc đáp:
“Gọn gàng sạch sẽ.”
“Hừ, thằng nhóc ranh —”
Lời còn xong, sắc mặt Tăng Tuấn Hoa biến đổi. Hắn luôn chú trọng hình tượng cá nhân, tự cho rằng từ đầu đến chân đều “tinh xảo sang trọng”, mà thằng nhóc mặt trắng dám sạch sẽ?
“Mày cái gì?” Tăng Tuấn Hoa tức đến méo mặt.
Motchutnganngo
Hứa Lạc chỉ tóc , nhắc nhở chân thành:
“Dầu .”
Tăng Tuấn Hoa tức đến bật . Thằng nhóc thậm chí còn kiểu tóc dầu phong cách tinh , e là chiếc đồng hồ tay , đối phương cũng chẳng là hàng gì!
Bên cạnh, Hứa Gia Hân đến khép miệng.
Mặt Tăng Tuấn Hoa xanh mét, nhưng kéo mặt xuống để giải thích. Rất nhanh, khôi phục vẻ kiêu ngạo thường ngày.
“Cậu là thực tập sinh mới tới đúng ?”
Hứa Lạc thành thật gật đầu.
“Vị trí của tuy trực thuộc phòng marketing do quản lý, nhưng phạm vi công việc liên quan mật thiết, coi như nửa của phòng marketing. Đừng nghĩ là mới thì thể kéo lùi tiến độ. Làm phần việc của …”
Giọng Tăng Tuấn Hoa trở nên cay nghiệt, ánh mắt Hứa Lạc cực kỳ thiện cảm:
“Nếu làm chậm tiến độ công ty, thì cút cho , rõ ?”
Hứa Gia Hân nổi nữa, nhíu mày:
“Tăng Tuấn Hoa, bắt nạt mới thì gì ? Hứa Lạc, ăn tiếp , đừng để ý tới .”
“Vâng.”
Thật Hứa Lạc cũng quá sợ. Dù đây cũng là xã hội pháp trị, đối phương dám làm gì quá đáng. nếu lợi dụng quyền hạn chèn ép một thực tập sinh thì quả thực quá dễ dàng.
Haiz… mấy hôm còn cảm thấy môi trường MissOK , xem kiểu đồng nghiệp khó chịu thế vẫn tồn tại. Vừa ăn nghĩ.
“Hừ.”
Tăng Tuấn Hoa hừ lạnh một tiếng, lay chuyển Hứa Gia Hân, đành xám xịt rời .
Thấy cái tên mặt dầu cuối cùng cũng , Hứa Lạc thở phào.
Cậu nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Cùng mặc vest mà Lan tổng đến mức phản nhân loại, còn cứ … biến thái thế nhỉ?”
“Hắn ?” Hứa Gia Hân khinh thường, “Cho xách giày cho Lan tổng còn là đề cao . Hắn tên Tăng Tuấn Hoa, bác là lãnh đạo cấp cao ở trụ sở chính Tinh Mang, dựa quan hệ đó mà vận xuống làm quản lý marketing của MissOK. Sau gặp thì tránh xa chút, thường xuyên quấy rối nhân viên nữ, âm hiểm so đo, tiếng đồn xa .”
“Vậy công ty đuổi việc ?” Hứa Lạc lo lắng hỏi.
“Không dễ , chốn công sở lúc nào cũng loại như . em đừng lo, công việc của em cũng cần tiếp xúc với nhiều. Mặc kệ là . Sắp mười giờ , mau lên làm việc .” Hứa Gia Hân giờ, thúc giục.
“Vâng, cảm ơn chị Gia Hân!”
Trong lòng Hứa Lạc thầm nhắc nhở bản , nhất định tránh xa tên quản lý Tăng đáng ghét .
Trở chỗ , Tưởng Uyển giao nhiệm vụ trong ngày cho , Hứa Lạc tinh thần phấn chấn đáp ứng.
Còn chuyện lặt vặt ở nhà ăn ban nãy, sớm ném đầu.
Làm việc đến buổi chiều, cho dù Hứa Lạc tự bơm m.á.u gà thế nào, cả ngày màn hình và bàn phím khô khan vẫn khiến buồn ngủ.
lúc phòng cà phê, định qua uống ké một ly.
Trong phòng , ngửi mùi cà phê nóng hổi, Hứa Lạc thỏa mãn nheo mắt.
Công ty lớn đúng là sướng, cái gì cũng !
Cà phê rót nửa cốc, thấy phía tiếng bước chân.
Vững vàng trầm , chắc đồng nghiệp nữ, lẽ là một nam đồng nghiệp nào đó.
Hứa Lạc đang rót cà phê nên đầu, nhưng vẫn nhiệt tình chào hỏi:
“Anh ơi, trùng hợp ghê!”
Trong công ty ai cũng là tiền bối, gọi “” chắc chắn sai.
Người phía đáp. Hứa Lạc khó hiểu.
Xem vị “tiền bối” khá lạnh lùng, hoặc là ngại giao tiếp, cũng để tâm.
Rót xong cà phê, Hứa Lạc , tầm mắt bất ngờ chạm một đôi mắt xanh thẳm.
“Vcl€€€€”
Chữ “vcl” còn kịp thốt , tay run lên, cà phê nóng hổi đổ thẳng lên mu bàn tay.
“Xì——”
Hứa Lạc đau đến nhăn nhó.
Nhiệt độ hơn sáu mươi độ đủ để gây bỏng, nhanh, mu bàn tay đỏ lên một mảng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/bi-sep-de-mat-toi-phai-lam-sao/chuong-13-truyen-thuyet-ve-ma-ca-rong.html.]
Cậu nhịn đau theo phản xạ định cúi đầu chào Lan Thanh, nhưng bả vai một bàn tay mạnh mẽ giữ .
“Đừng động.”
Thế là Hứa Lạc ngơ ngác tổng tài cầm lấy cốc cà phê trong tay , đặt sang quầy bên cạnh, tự nhiên nắm lấy tay , cúi đầu xem vết thương.
Bàn tay Lan Thanh trắng nõn thon dài như một tác phẩm nghệ thuật, xúc cảm mát, với làn da đang bỏng của Hứa Lạc thì vô cùng dễ chịu.
Bàn tay chỉ mà còn lực. Trông thì như hờ hững nắm lấy, nhưng lúc nãy Hứa Lạc vô thức giãy nhẹ, thoát .
Vì chênh lệch chiều cao, thêm Lan Thanh cúi đầu, cách giữa hai gần.
Nhìn gương mặt đối phương ở cự ly gần, Hứa Lạc nhất thời thất thần.
Không gương mặt lai nào cũng , nhưng một khi gen kết hợp hảo thì đúng là cấp bậc “thần nhan”.
Dù Hứa Lạc là kiểu thẩm mỹ thẳng nam, cũng thể thừa nhận, xét về ngoại hình, Lan tổng quả thật điểm nào để chê. Ngũ quan sâu sắc sắc nét, dung hòa nét mềm mại phương Đông, tỷ lệ đều vặn hảo. Hàng mi dày dài, rủ xuống tạo thành bóng mờ nhàn nhạt.
Cho dù là trai thẳng, đối diện với gương mặt mỹ , cũng khó tránh khỏi tim đập nhanh mặt nóng.
Huống chi… đối phương còn đang nắm tay .
“Lan… Lan tổng…”
Không hiểu vì , Hứa Lạc cảm thấy mặt còn nóng hơn cả tay.
Rõ ràng là trai thẳng mà? Vậy tại đối diện với một đàn ông khác như Lan tổng, tim đập thình thịch thế ?
Chắc là vì đối phương quá , khí chất mạnh. Dù nam nữ, ai cũng tâm lý ngưỡng mộ mạnh.
Lan tổng nắm tay lâu thì ? Chỉ là bỏng nhẹ thôi mà…
Hứa Lạc dám chủ động rút tay khỏi tay đại boss, chỉ thể tội nghiệp Lan Thanh.
Lan Thanh thấy thực tập sinh chằm chằm, động mà dám động, đôi mắt đen láy trông vô tội vô cùng, như một chú ch.ó nhỏ đáng thương.
Ánh mắt … giống làm nũng.
Cuối cùng, buông bàn tay nóng hổi của đối phương . Có lẽ vì quá căng thẳng, tay nhóc còn ẩm mồ hôi.
Mỗi gặp đều nhát gan như ch.ó con, mà lưng dám đăng vòng bạn bè trêu chọc ?
“Công ty túi đá và hộp y tế dự phòng, lát nữa hỏi lễ tân.” Lan Thanh dặn dò.
“Vâng… cảm ơn Lan tổng.” Hứa Lạc lúng túng đáp.
“Mỗi thấy phản ứng đều lớn như , là sợ ăn thịt ?” Lan Thanh khẽ nhíu mày.
“Hả?”
Hứa Lạc vội lắc đầu, “Lúc nãy tưởng là đồng nghiệp khác nên chào hỏi thôi, thấy là ngài thì bất ngờ…”
“Chỉ bất ngờ thôi mà làm bỏng cả tay?” Đôi mắt xanh của Lan Thanh thoáng hiện ý trêu ghẹo.
Hứa Lạc đỏ mặt:
“Tôi bình thường như , thật sự là vô ý cầm chắc. Lan tổng, thật đó, ngài tin !”
Xong xong … Lan tổng sẽ nghĩ là kẻ lóng ngóng khả nghi chứ? Cậu ảo não nghĩ, mỗi gặp Lan tổng, biểu hiện của hình như đều … thảm.
Nếu Hứa Lạc biến thành ch.ó con , lúc chắc chắn đang cụp tai rũ đuôi, uể oải đất “ư ử”.
Nhìn dáng vẻ ủ rũ của thực tập sinh, trong mắt Lan Thanh thoáng hiện ý nhàn nhạt:
“Gan đăng vòng bạn bè của , lớn hơn bây giờ nhiều.”
Nói xong, lấy một cốc nước, bỏ mấy viên đá , thong thả lắc nhẹ.
Tiếng đá va thành cốc vang lên lanh canh.
Não của Hứa Lạc bỗng nổ “ầm” một cái. Cậu nhớ — cái bài đăng trong vòng bạn bè của , nơi than phiền con mèo hoang lầu trông giống hệt ông chủ…
Mẹ nó, chẳng lẽ Lan tổng thật sự xem vòng bạn bè của ?!
Sao quên mất chuyện chứ, chặn đối phương từ sớm !
Cậu lắp bắp :
“Lan… Lan tổng, ngài xem vòng bạn bè của …”
Mặt Hứa Lạc nóng bừng dữ dội hơn, đến cả vết bỏng tay cũng gần như còn cảm giác.
Làm bây giờ, làm bây giờ?!
Bị sếp bắt quả tang chuyện lén than phiền lưng, dù cũng Lan tổng gì cho lắm, nhưng một vị tổng tài mặt lạnh khí tràng cao ngất như thế mà ví với mèo… chắc chắn sẽ thấy mất hết uy phong ?
Cậu gần như thể tưởng tượng cảnh đó.
Lan tổng cao quý lạnh lùng với :
“Xin , thấy ở sự kính trọng mà một nhân viên nên đối với tổng giám đốc. Từ giờ trở , mời thu dọn đồ đạc và rời khỏi MissOK.”
“Còn ngây đó làm gì, mau xử lý .”
Giọng nam trầm thấp lạnh vang lên, Hứa Lạc lập tức hồn, “Ơ” một tiếng :
“Cảm… cảm ơn Lan tổng.”
Nói xong mới nhớ vết thương tay, lúc cảm giác rát nóng mới thật sự ập tới. Cậu nhăn nhó rời khỏi phòng nước.
Trong đầu hiện lên khuôn mặt lai mỹ nãy ở cách cực gần, đôi mắt xanh thẳm sâu thấy đáy như bảo thạch hiếm , cảm giác mát lạnh nơi đầu ngón tay Lan tổng chạm da , cùng làn da trắng lạnh của đối phương.
Hứa Lạc bỗng rùng một cái.
Lan tổng… thật sự giống ma cà rồng trong truyền thuyết.