Bí mật của chàng thư ký - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-01-02 15:01:47
Lượt xem: 405

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Vậy nếu , buộc mang theo nó sống cả đời thì ?"

"Bản báo cáo cho thấy chính là liên quan đến kết quả đúng ?"

Anh gật đầu.

"Vốn dĩ lúc còn nhỏ thì thể làm phẫu thuật, nhưng bây giờ còn cách nào nữa ."

"Thế thì , Từ Ánh Từ, hãy thử đón nhận chính xem. Anh ưu tú, xinh , kiên cường, dã tâm, năng lực, xứng đáng với tất cả những điều nhất thế giới , thứ của sẽ vì việc thêm một bộ phận mà phủ nhận."

Gương mặt thoáng hiện lên vẻ xúc động

"Cảm ơn ."

Em trai của Từ Ánh Từ là một kẻ thất học, nhưng gia đình vẫn chọn tiêu hết tiền tiết kiệm để đưa khỏi vùng núi nghèo khó đó.

Sau khi đến thành phố, ham của bắt đầu phình to vô hạn. Khi năng lực theo kịp d.ụ.c vọng, chọn cách sa ngã.

Cờ bạc, cướp bóc, thậm chí dính líu đến cả những việc pháp luật cho phép.

Tôi dễ dàng nắm giữ bằng chứng và tống tù.

Sau khi làm xong việc , hẹn gặp bố của Từ Ánh Từ.

"Con trai ông bà trong đó . Tôi hy vọng hai quản lý cái miệng của cho , và đừng bao giờ xuất hiện mặt Từ Ánh Từ nữa. Nếu , cách để nó mục xương ở trong đó cả đời."

Sắc mặt bọn họ trắng bệch, hình run rẩy vững, cuối cùng đành chọn cách thỏa hiệp.

Xử lý xong xuôi chuyện, thể chờ đợi thêm mà tìm Từ Ánh Từ để tranh công.

Vừa là cuối tuần, đang nghỉ ngơi ở nhà.

Tôi hăng hái đẩy cửa phòng ngủ của , nhưng cảnh tượng mắt khiến cả hình tại chỗ.

Bốn chi cứng đờ đến mức tê dại.

Sơ mi của Từ Ánh Từ xộc xệch, nụ hồng nơi lồng n.g.ự.c ẩn hiện.

Anh chút che chắn mà mở rộng đôi chân trắng nõn thon dài, những đầu ngón tay thanh mảnh khuấy động, mang theo những sợi tơ tình mập mờ.

Trong suốt long lanh.

Khối ngọc mỡ dê tròn trịa căng mẩy run rẩy kịch liệt, cuối cùng giống như chịu nổi khoái lạc đau đớn mà đổ sụp xuống tấm nệm trắng tinh.

Ánh mắt thu hút bởi đóa hoa hải đường đỏ mọng ướt át.

Tôi thấy những cánh hoa non nớt sương sớm làm ướt đẫm, run rẩy yếu ớt.

Tiếng rên rỉ bật từ cổ họng khác hẳn với vẻ lạnh lùng thường ngày.

Giống như một chiếc lông vũ mềm mại gãi lòng khiến cổ họng ngứa ngáy.

Tôi kìm lòng mà chậm rãi tiến gần .

Tôi cách giường một mét, vẫn phát hiện .

Cho đến khi thở nóng rực của phả lên , mới giật mở to đôi mắt đầy kinh hãi.

Chỉ là quá muộn.

Cuối cùng vẫn đắc ý ngậm lấy đóa hải đường mong manh .

Vò nát.

Bẻ cành.

Anh dường như rằng những lời từ chối lúc chỉ càng khiến tai như lời trợ hứng cho cuộc tình.

mím chặt môi, thốt tiếng nào.

luôn những phương pháp dày vò khác.

Cuối cùng cũng khiến bật tiếng nấc nghẹn.

Suối nhỏ róc rách, mưa dập hoa tàn.

Tôi mãn nguyện hưởng dụng một bữa tiệc no nê.

Liếm l.i.ế.m khóe môi còn sợi chỉ bạc, nở nụ ranh mãnh

"Cảm ơn vì chiêu đãi."

Anh vẫn nhắm nghiền mắt , nhưng vành tai ửng đỏ và đôi chân run rẩy tố cáo sự bình tĩnh trong lòng .

Tôi dùng chăn quấn chặt lấy , hôn lên tai một cái.

Giọng điệu dịu dàng dỗ dành:

"Anh nghỉ ngơi một lát , làm cơm tối. Tôi mua bánh kem , vị dâu tây thích nhất đấy, lát nữa mang cho . , tối nay ăn sườn xào chua ngọt ?"

Anh im lặng dùng chăn che kín mặt, chỉ lộ vài sợi tóc.

Tôi thấy cái đầu trong chăn khẽ gật gật.

Sau đó âm thầm thò một bàn tay xua xua thật nhanh, hiệu bảo mau .

Đáng yêu đến c.h.ế.t mất.

Tôi làm cơm xong gọi , vẫn vùi trong chăn nhúc nhích.

Cứ như thể giả c.h.ế.t thì thể trốn tránh thực tại mãi mãi .

cái bánh kem dâu tây tủ đầu giường quét sạch sành sanh từ lâu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/bi-mat-cua-chang-thu-ky/chuong-7.html.]

Tôi cố ý thò tay trong nặn nặn cằm .

"Không chịu dậy là để đút cho ăn ?"

Anh kéo kéo chăn, giọng nghẹn ngào.

"... Cậu ngoài ."

Tôi bếp xới cơm cho , đợi thêm một lúc nữa mới chậm chạp bước .

cố sức che giấu nhưng trông vẫn chút lúng túng.

Thậm chí đỉnh đầu còn một sợi tóc vểnh lên trông ngố.

Tôi nhịn mà cong khóe môi.

"Qua ăn cơm , món thích cả đấy."

Ăn xong chuyện với .

"Anh..."

"Cậu..."

Cả hai chúng cùng mở lời một lúc.

Anh ngẩn :

"Cậu ."

Tôi nghiêm túc thẳng mắt :

"Tuy rằng thực sự xảy bước cuối cùng, nhưng chỉ cần một chút hành động kháng cự nào là sẽ dừng ngay lập tức. Anh , thể coi là thực chất cũng chút thiện cảm với ?"

Từ Ánh Từ gật đầu.

Nhịp tim của ngày càng nhanh, căng thẳng hưng phấn.

"Vậy ... sẵn lòng thử hẹn hò với ?"

"Ừm."

Nghe thấy câu trả lời , vui đến mức hận thể thông báo cho cả thế giới , nhảy dựng lên hôn mạnh mặt một cái:

"Tôi vợ !"

Tôi bám lấy , gọi một tiếng "bà xã bảo bối", hai tiếng "tâm can yêu dấu", dừng .

Anh đùi , thở dài để mặc cho quậy phá.

Chờ nghịch đủ mới đẩy :

"Cậu đợi một chút."

Anh về phòng lấy một bức thư.

"Đây là thư bố để cho , đây vẫn tìm cơ hội thích hợp để đưa cho ."

Có lẽ vì vợ nên mấy phần oán hận của đối với Phó Việt cũng gần như tan thành mây khói.

Tôi bình thản mở tờ giấy thư .

[Tiểu Xuyên, khi con thấy bức thư , chắc hẳn bầu bạn với con . Bà cô đơn quá lâu .]

[Dạo con sống thế nào? Đã theo đuổi Tiểu Từ ? Chắc con đang thắc mắc con thích nó đúng , hừ, cái tâm tư đó của con chỉ thiếu điều thẳng lên mặt thôi.Lần nào Tiểu Từ mắt cũng lồi ngoài . Rõ ràng là ghét , nhưng vẫn nhịn mà đến dò hỏi về chuyện của nó. Trước khi , sẽ để Tiểu Từ dọn ở chung để chăm sóc con một thời gian, con nắm bắt cơ hội đấy!]

[Tiểu Từ là một đứa trẻ ngoan, nó cũng chịu nhiều khổ cực. Bất kể con theo đuổi thì cũng đối xử với nó một chút. nghĩ con ít nhiều cũng thừa hưởng mấy cái gen ưu tú của cha con, việc theo đuổi vợ chắc khó nhỉ?]

[Ta làm tròn trách nhiệm của một cha. Ta thường tự trach bản nên quan tâm đến con nhiều hơn, nhưng mỗi khi thấy khuôn mặt giống hệt con của con, thể chịu đựng nổi nỗi đau trong lòng.]

[Lúc con còn nhỏ, mỗi khi ánh mắt đầy mong đợi chút dè dặt của con, cuối cùng vẫn chọn cách né tránh, coi như thấy. Sau con tìm ít dần , sự mong đợi biến thành thất vọng, sự thất vọng đó hóa thành lạnh nhạt.]

[Tiểu Xuyên, xin con.]

[Ta quá nhớ bà , còn sống bao lâu nữa. Ta mong cầu con thể tha thứ cho , chỉ hy vọng những ngày tháng tương lai của con và Tiểu Từ đều bình an.]

Đọc xong bức thư , nội tâm quá nhiều xúc động, những tình cảm cha còn thiếu hụt đó chỉ vài câu thể bù đắp .

Phó Việt , hận ông.

Thậm chí còn cảm ơn ông.

Cảm ơn ông để Từ Ánh Từ xuất hiện trong cuộc đời .

Còn nữa, ông đ.á.n.h giá thấp , theo đuổi vợ giỏi hơn ông nhiều.

Ngày tháng trôi qua, tình cảm giữa và Từ Ánh Từ cũng ngày một vững vàng.

Ban ngày chúng phối hợp với trong công việc vô cùng ăn ý. Buổi tối thỉnh thoảng chúng nhà hàng, nhưng đa thời gian sẽ chọn mua thức ăn về nấu.

Tôi thừa nhận việc nấu ăn là chút tư tâm.

Tôi thể dỗ dành Từ Ánh Từ để cho "ăn no nê" một trận .

Cuối tuần thích ở lì trong nhà, thường sẽ ở bên cạnh bầu bạn với .

Càng ở chung càng phát hiện Từ Ánh Từ thực sự đáng yêu vô cùng.

Anh hứng thú với đủ loại chuyện mới mẻ, từ ngắm chim, chọi dế, xướng khúc, cho đến đ.á.n.h cờ với mấy ông lão nghỉ hưu lầu.

Thứ Ba nhất định sẽ mặc sơ mi xám, khoai tây nhất định cắt thành sợi, còn thích sưu tập đủ loại kẹp cà vạt.

Trước đây luôn cảm thấy cuộc sống thật vô vị, nhưng bây giờ cứ nghĩ đến sẽ cùng suốt quãng đời còn là Từ Ánh Từ, cuộc sống dường như ngày càng trở nên thú vị hơn.

Loading...