14
Khu là khu cũ.
Không thang máy.
Rất gần trường của Trì Hằng.
Ba tháng khi ở bên Trì Hằng.
Tôi thuê ở đây một căn hai phòng nhỏ tầng ba.
Chuyển từ ký túc xá của tiệm .
Bắt đầu sống chung với Trì Hằng.
Chỗ đỗ xe thể thấy tòa nhà thuê.
Đèn trong nhà bật sáng.
Trì Hằng ở nhà.
Điện thoại vẫn ting ting vang lên.
Tôi xem.
Châm một điếu thuốc.
Chuẩn để bản bình tĩnh .
Dù thế nào.
Chuyện cũng giải quyết.
Lúc .
Đèn cầu thang tòa nhà bật sáng.
Một bóng quen thuộc xách một túi lớn.
Chậm rãi đến thùng rác.
“Bịch” một tiếng.
Trì Hằng phủi tay.
Rồi lên.
Hai phút .
Tôi hút nốt t.h.u.ố.c cuối cùng.
Mở cửa xe chuẩn lên lầu.
Khi ngang thùng rác.
Tôi như ma xui quỷ khiến trong.
Thứ Trì Hằng vứt hình như là túi đóng gói đồ ăn.
Tôi mở điện thoại tìm kiếm.
Là một nhà hàng tư nhân.
Cùng lúc đó.
Tin nhắn của Trì Hằng bật lên.
“Anh, cơm tối hôm nay em làm xong , còn về.”
Kèm ảnh là bốn món một canh.
Nhìn ngon.
Tôi ảnh trong điện thoại.
Lại tờ hóa đơn dán bên túi đóng gói.
Tôi ít khi để Trì Hằng bếp.
Lần đầu nấu cơm cho .
Là một tăng ca đến khuya.
Về đến nhà.
Thấy bàn vẫn còn đồ ăn nóng hổi.
Lòng ấm lên.
Trì Hằng giơ tay vì nấu bữa mà bỏng.
Làm xót chịu .
Bây giờ nghĩ .
Tất cả đều là giả.
Ngay cả cơm cũng là gọi ngoài.
Chỉ như thằng ngốc.
Tin hết.
Con giận đến mức nhất định.
Thật sự sẽ bật .
15
Chìa khóa tra ổ.
Cửa mở từ bên trong.
“Anh, về ?”
Trì Hằng mặc đồ ngủ kẻ.
Giọng đầy vui mừng.
Những lời chuẩn lầu.
Trong khoảnh khắc tan thành mây khói.
Trì Hằng bước tới khoác tay .
“Anh, hôm nay vất vả , em làm đồ ngon lắm.”
“Mùi t.h.u.ố.c lá nặng quá, chẳng là cai từ từ ?”
Giống như vợ đợi chồng về nhà thật lâu.
Thấy chồng về muộn liền lải nhải.
Mấy câu đó.
Làm chút giận trong lòng tan sạch.
Thôi .
Cậu còn trẻ.
Có lẽ chỉ thấy chơi vui.
Dù nửa năm ở bên cũng giả.
Hay là hỏi cho rõ ràng .
Tôi thẳng .
Nắm c.h.ặ.t t.a.y Trì Hằng.
Nói.
“Hôm nay thấy .”
16
“Nhìn thấy gì?”
Trì Hằng khó hiểu.
“Ăn cơm , để nguội thì ngon.”
Có những lời.
Một khi .
Tiếp tục sẽ dễ hơn nhiều.
“Hôm nay gặp em ở tiệm độ xe phía tây thành phố.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/bi-dai-thieu-gia-gia-ngheo-lua-gat/3.html.]
“Trì Hằng, con trai của Trì Ngọc Hành – phú hào một thành phố S, đúng ?”
Trong nháy mắt.
Khí tức của Trì Hằng đổi.
Cậu buông tay.
Ánh mắt dần trở nên lạnh lùng.
Nhìn như .
Tôi vẫn nhịn hỏi thêm.
“Trì Hằng, tại em lừa ?”
Không ngờ.
Câu trả lời tiếp theo của khiến c.h.ế.t lặng.
“Anh Trình, làm là .”
Tôi tin nổi.
“Em cái gì?”
“Chúng mấy ngày nay chẳng sống ?”
“Tại vạch trần?”
“Anh làm cứu tinh của .”
“Em diễn tiểu bạch hoa của em.”
“Ít nhất cả hai chúng đều sướng, chẳng ?”
Giọng Trì Hằng nhàn nhạt.
Không hề chút hổ vì vạch trần.
Ngược .
Như thể đang vô lý gây chuyện.
“Hơn nữa chỉ là chuyện nhỏ thôi…”
Một luồng tức giận xông thẳng lên đỉnh đầu .
Đi nó tiểu bạch hoa.
Không để hết.
Tôi trực tiếp túm lấy tóc Trì Hằng.
“Không ?”
“Bố mày tháo răng mày thì ?”
“Mày coi ông đây là thằng ngu ?”
“Bị mày lừa xoay vòng vòng còn gọi là chuyện nhỏ?”
Giấc mơ lớn nhất đời .
Là một mái nhà.
Có thể cùng yêu sống cho t.ử tế.
Cuộc sống bình thường.
Ấm áp.
Bây giờ .
Tất cả hạnh phúc đều là giả.
Dáng vẻ dính đáng yêu thường ngày của Trì Hằng.
Cũng đều là giả.
Cậu chỉ là một con ch.ó con diễn xuất quá giỏi!
Tôi cần một tình yêu.
Mà từ đầu đến cuối đều là dối trá.
Trì Hằng kéo đau da đầu.
“Sức thể thu chút ?”
“Trên giường thì thôi…”
“Á!!!”
Tôi lạnh buông tay.
Ném cả nắm tóc trong tay thùng rác.
“Cút.”
Tôi trầm giọng .
Sắc mặt Trì Hằng kỳ quái.
“Anh làm thật ?”
“Hay là để tự tay động thủ?”
Trì Hằng im lặng.
Cậu tại chỗ lâu.
Tôi thèm thêm một cái.
Cho đến khi đổ hết mấy món ăn nguội bàn thùng rác.
Trì Hằng mới nghiến răng .
“Được, thì , đừng hối hận!”
Nói xong.
Trì Hằng phòng ngủ.
Thu dọn đồ của thành một túi nhỏ.
Giận dữ bước ngoài.
Đến cửa.
Tôi chặn .
Trì Hằng cố kìm khóe môi đang cong lên.
“Sao? Luyến tiếc ?”
Tôi nén ý định đ.ấ.m .
Giơ tay .
“Trả thẻ ngân hàng cho .”
Khóe miệng Trì Hằng sụp xuống.
“Cái đó là của , đưa cho .”
“Đó là tiền đưa cho định sống cùng cả đời.”
“Trả .”
Trì Hằng ôm chặt túi.
Không chịu nhúc nhích.
Tôi lạnh.
“Sao?”
“Thiếu gia Trì còn thiếu năm mươi vạn ?”
Câu khiến mặt Trì Hằng đỏ bừng.
“Trả thì trả!”
Cậu lập tức móc ví.
Từ ngăn trong cùng lấy tấm thẻ quen thuộc.
Đập mạnh lòng bàn tay .
Rồi đầu bỏ ngoảnh .