Nồi niêu xoong chảo Lâm Hằng chuẩn sẵn, chỉ việc trông nom thằng con trai đáng gh/ét của một năm, qua quýt cho xong chuyện.
Tôi làm món khoai tây xào ớt xanh, đậu phụ nghiền trộn hành. Một món ng/uội một món nóng, thế là đủ.
"Đây, mời cả xuống ăn cơm."
Tôi bưng thức ăn lên bàn, nào ngờ Lâm Úc liếc qua ngoảnh mặt làm ngơ.
"Tôi thèm!"
"Toàn đồ chay, sư ông! Ít cũng mười mấy món mới đủ dinh dưỡng chứ!"
"Tôi ăn tiệc Mãn Hán!"
Tôi lạnh lùng khẩy: "Nhìn giống tiệc Mãn Hán ?"
"Hay là sở thú bắt gấu trúc về nấu thịt cho ?"
"Tiền sinh hoạt của hai chỉ 1.500 một tháng, hết tiền thì dắt rừng hoang sinh tồn, tự liệu ."
Nghe con 1.500, Lâm Úc như sét đ/á/nh ngang tai, đầu óc ù .
"Bao nhiêu cơ?!"
Cậu ôm ch/ặt eo , mặt dí sát hông nuốt nước bọt:
"Anh Diễn Minh... thật ..."
"Nhà phá sản đúng ?"
"Cho nên bố mới..."
Tôi bịt miệng : "Đủ , nữa là bố lôi roj vọt đấy."
"Yên tâm , nhà vẫn giàu sụ. Dù phá sản cũng chẳng ai b/án cho ."
Lâm Úc cúi đầu lẩm bẩm: "Cũng ... dù cũng thương lắm. Bố tuy miệng lưỡi đ/ộc địa nhưng..."
Tôi chêm : "Vì m/ua."
Ánh mắt le lói của nhóc lập tức tắt ngấm.
Làm ấm cưng chiều hết mực bấy lâu nay, đầu chê bai, hậm hực vô cùng. Đáng đời dám hậm hực.
Cậu cả phùng má trợn mắt ngốn cơm ngon lành. Thằng nhóc kỳ cục thế?
"Không ăn thật ?"
"Không ăn!"
"Ừ, thế rửa nồi giùm . Nãy nấu xong cọ."
Chân ghế kêu rít sàn. Lâm Úc phắt dậy, hai tay chống bàn, lông mày nhíu thành vòng cung:
"Khương Diễn Minh! Tôi đụng đũa mà bắt rửa nồi?!"
Tôi nuốt miếng khoai tây mềm ngọt, ngẩng mặt lên vẻ ngây thơ:
"Sao nào?"
Cậu cả tức gi/ận thở : "Bố bảo chăm sóc , chăm kiểu ?!"
"Bố dặn thế nào?"
"Ông bảo ngoài rèn luyện, trải nghiệm cuộc sống, nhờ chăm sóc chu đáo. Sao? Anh định ăn quỵt ?"
Trong đầu tính toán liên hồi: "Lúc đó ở đấy ?"
Lâm Úc ngây ngô gật đầu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/bi-con-trai-cua-anh-em-tot-de-xuong-duoi/chuong-2.html.]
"Có, ?"
Ha, thằng nhóc bố ruột lừa .
Tôi cầm đũa vụt qua mặt hai cái:
"Bố với là: đ/á/nh thì đ/á/nh, đ/á thì đ/á, uốn cho thẳng cái ch.ó má ."
Lâm Úc: "......"
Người là sắt, cơm là thép, một bữa nhịn đói là cồn cào ruột gan.
Lúc rạng sáng, Lâm Úc khẽ khàng trườn dậy khỏi giường, liếc bên cạnh ngủ say thở phào nhẹ nhõm, dáng vẻ còn chẳng dám thở mạnh.
Cậu đói đến mức chịu nổi.
Lén bếp định ki/ếm chút cơm thừa canh cặn, đây là đầu tiên cảm thấy nh/ục nh/ã đến thế. Ngón tay thon thả khẽ chạm rãnh cửa tủ lạnh, dùng sức kéo nhẹ.
Khoang lạnh tối om, trống trơn.
Tôi rút phích cắm tủ lạnh để tiết kiệm điện từ lâu, đằng nào cũng chẳng tiền m/ua đồ dự trữ. Lâm Úc nghiến ch/ặt hàm, hít sâu sang bếp, chỉ thấy hai chiếc đĩa trống , ngay cả nước canh cũng chẳng còn giọt, như bầy chuột đói quét sạch.
Anh là heo hả?!
Sao mà ăn khỏe thế!
Lâm Úc nhịn nhục bỏ qua thể diện, lén lút ăn đêm như kẻ tr/ộm sợ gây tiếng động, kết cục chẳng mùi vị gì. Trong lòng gầm gừ: là đồ ch*t đói đầu th/ai!
Quay về giường, trèo lên kẻ khiến nghiến răng nghiến lợi, giơ nắm đ/ấm doạ dẫm vài cái buông xuôi. Chỉ dám lẩm bẩm: "Kiểu gì cũng b/éo khác gì con heo."
Sáng sớm thức dậy vươn vai ngáp dài, đột nhiên cảm thấy gì đó . Từ ng/ực trở xuống, một bắp đùi nặng trịch đang đ/è lên vùng eo của .
Điều kinh khủng hơn là đang phản ứng sinh lý bình thường của đàn ông buổi sáng.
Lâm Úc ngủ ngửa duỗi thẳng cẳng, chân vắt ngang hông , đúng chỗ nh.ạy cả.m. Ống quần xắn lên đến tận khoeo chân một đêm vật lộn. Tôi nhíu mày cánh tay g/ầy guộc và đôi chân mảnh khảnh của mà lòng đầy ưu tư.
"Chậc chậc..." Tay chân lèo khèo như thế , bảo bố lo lắng. Là cũng phát /ên lên . Cứ như thể đ/ấm một cái là thể thét lên .
Thở dài, định gỡ chân khỏi . Tay chạm đùi thì Lâm Úc mở mắt tỉnh giấc. Đôi mắt màu nâu đậm lấp lánh vệt dọc ánh mai, chăm chăm xuống chỗ nh.ạy cả.m . Hai gò má ửng hồng, phần tai như lớp m/áu mỏng nổi lên da.
Tôi phá vỡ bầu khí gượng gạo: "Đừng suy diễn lung tung. Là do vắt chân lên từ sáng sớm, chỉ định gỡ xuống thôi. Còn cái ... là phản ứng sinh lý tự nhiên buổi sáng, đừng hiểu sai."
Lâm Úc hiếm hoi ngoan ngoãn gật đầu: "Tôi ."
Tôi định khen thì nhoẻn miệng: " tin."
Tôi: "..."
Bưu kiện Lâm Hằng gửi bao giờ mới tới? Tôi đang dạy dỗ thằng con trai lắm đây.
Cố nuốt gi/ận, dù cũng hơn nó nhiều tuổi, tranh cãi với trẻ con thật mất mặt. Chân Lâm Úc vẫn vắt ngang hông của . Thằng nhóc thấy khó chịu, chứ thì đ/è nặng quá !