Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 91
Cập nhật lúc: 2026-04-22 10:45:18
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bây giờ chúng nên tìm cách về ?”
Trong khu trò chơi, Quý Dư vắt vẻo ghế đua xe, tay cầm que kem, chân khẽ đung đưa, sang Thương Viễn Chu hỏi.
Đây là trò đua xe dành cho hai , xung quanh vách ngăn, hơn nữa khu trò chơi ồn ào náo nhiệt, Quý Dư cũng sợ khác thấy nên hỏi thẳng Thương Viễn Chu.
Thương Viễn Chu nhai nát que kem trong ba hai miếng, tay chỉ còn chiếc que gỗ, nghiêng dựa ghế đua xe, đối mặt với Quý Dư, liền : “Bây giờ ? Tại chứ?”
Khác với cách ăn kem thô bạo của , Quý Dư mút kem từng chút một. Giữa mùa hè, que kem mát lạnh thực sự thể xua tan cái nóng nực, lạnh buốt. Một que kem mà Quý Dư ăn chậm, một phần vì giữ sự tao nhã, phần khác cũng là lạnh lưu lâu hơn một chút.
Nghe Thương Viễn Chu , Quý Dư theo bản năng tròn mắt: “Anh nghĩ đến hết .”
“Chúng tìm cách về, ở đây làm gì chứ?”
Cậu mút kem suy nghĩ của : “Chúng đến đây thể liên quan đến từ trường gì đó.”
“Em nhớ chuyện xảy lúc đó, em đang điều chỉnh máy ảnh sông băng, đúng khoảnh khắc nhấn nút chụp thì biến mất.”
“Vấn đề bây giờ là cụ thể đến đây như thế nào? Anh còn ấn tượng gì ?”
Quý Dư hỏi xong liền ngừng ăn kem, về phía Thương Viễn Chu. Ánh mắt hai giao , nhưng Thương Viễn Chu chậm chạp trả lời.
Ánh mắt Thương Viễn Chu rõ ràng là hề lọt tai, còn lơ đễnh trong một chuyện quan trọng như .
Quý Dư huơ tay mặt Thương Viễn Chu: “Đang nghĩ gì thế? Có đấy?”
Thương Viễn Chu: “Đang .”
Anh dừng một chút: “Em gì cơ?”
Quý Dư: …
Rõ ràng là hề .
Cậu kiên nhẫn nhắc một nữa: “Anh còn nhớ đến đây như thế nào ? Có quá trình cụ thể nào ?”
Thương Viễn Chu thực mấy để tâm Quý Dư đang gì. Anh Quý Dư, nhưng ánh mắt chính xác hơn là dừng đôi môi mềm mại của .
Đôi môi mút que kem nhiều trở nên căng mọng, ươn ướt một lớp nước đường trong suốt. Bờ môi vốn hồng nhuận que kem lạnh buốt làm cho càng thêm đỏ thắm.
Như thể ai đó hôn ngấu nghiến, như những quả mọng đỏ chín tới đầu cành sắp sửa nứt vỏ, quyến rũ đến hái.
Ánh mắt Thương Viễn Chu tối , sự si mê trong mắt càng lúc càng mãnh liệt.
Lại một nữa nhận câu trả lời, Quý Dư chút chịu thua. Mình lớn tướng thế đối diện chuyện mà vẫn lơ đễnh hết đến khác.
Quý Dư dí que kem đang cầm tay miệng Thương Viễn Chu, làm đối phương lạnh buốt một cái mới rành rọt.
“Em một quá trình đến đây, chính là lúc đang chụp ảnh sông băng, khoảnh khắc bức ảnh ghi , em liền đến nơi .”
“Trước khi đến đây đang làm gì?”
Thương Viễn Chu đôi môi căng mọng hé mở mắt, tay đột nhiên vòng gáy Quý Dư, cúi hôn lên.
Khoảnh khắc miệng chặn , Quý Dư lập tức tròn mắt.
Mặc dù họ đang ở trong một gian tương đối kín đáo, nhưng đây vẫn là khu trò chơi, xung quanh ồn ào vô cùng, cũng là .
Quý Dư còn thể rõ tiếng ồn ào của một đám con trai đang chơi ném bóng rổ ở máy chơi game gần đây, tiếng bóng đập vành rổ thình thịch.
Hơn nữa, diễn biến chút quá đột ngột, hiểu thành thế .
Không đang bàn bạc nên về như thế nào ?
Quý Dư ngây , vô cùng kinh ngạc, kịp phản ứng ngay. Đôi môi hé mở ngược Thương Viễn Chu nắm lấy cơ hội luồn .
Chiếc lưỡi mềm mại ngơ ngác trêu chọc nhiều , Quý Dư mới chút phản ứng .
Cậu đẩy đẩy Thương Viễn Chu nhưng . Tiếng ném bóng rổ của đám con trai xung quanh ngừng , tiếng chuyện ồn ào càng lúc càng gần hơn. Nghe tiếng bước chân và giọng chuyện ngày một rõ, dường như họ đang tiến về phía .
Vách ngăn của ghế đua xe hai chỉ che hai bên, phía vẫn thể thấy hành động của họ.
Quý Dư luống cuống, dùng tay chống mạnh vai Thương Viễn Chu, ngừng đẩy đối phương .
Tiếng bước chân càng lúc càng gần, trong khoang miệng, môi lưỡi của vẫn ngừng đòi hỏi. Mặt lưỡi Quý Dư l.i.ế.m qua, phát tiếng nước khe khẽ.
Quý Dư hoảng sợ vô cùng, cơ thể cũng vì lo lắng mà nóng bừng lên. Vì căng thẳng và kinh sợ, run rẩy kiểm soát .
Trong cơn kinh hoảng, còn chút hổ.
Nếu chuyện thấy, cả đời sẽ bao giờ bước chân khu trò chơi nữa, vĩnh viễn .
Tiếng bước chân ngày một gần hơn. Dưới sự kinh hãi tột độ, Quý Dư quyết tâm, c.ắ.n một phát đầu lưỡi Thương Viễn Chu.
Thương Viễn Chu hít một ngụm khí lạnh, nhưng lùi ngay mà ngược còn quấn lấy gốc lưỡi Quý Dư mút mạnh hai cái mới buông .
Đồng thời lúc lùi , đầu trong đám con trai cũng lướt qua vách ngăn.
Thời điểm khớp đến hảo, khi họ tách , ai thấy.
Đám con trai phía lướt qua họ đến một máy chơi game khác, hề phát hiện sự bất thường của hai .
Tim đập thình thịch trong lồng ngực, Quý Dư tự nhiên nghiêng , lưng về phía những đó, cơ thể cứng đờ.
Mãi đến khi họ xa, vách ngăn che khuất, mới từ từ thở phào nhẹ nhõm.
Đợi những đó xa, Quý Dư mới về phía thủ phạm, dù hạ giọng nhưng vẫn sự tức giận và kinh hoảng của : “Anh làm gì ?!”
Thương Viễn Chu: “Muốn hôn em.”
Anh thẳng thắn, trong ánh mắt là d.ụ.c vọng si mê trần trụi.
Thậm chí chỉ thẳng thắn, còn l.i.ế.m môi vẻ thỏa mãn.
Đồng thời đưa tay, lòng bàn tay dừng môi Quý Dư, khẽ cọ xát khóe môi, lau vệt nước trong suốt ở đó.
Quý Dư càng thêm tức giận, còn chút hổ, nghiến răng lùi về phía né tránh tay Thương Viễn Chu.
Cậu đang vắt vẻo ghế, cú lùi suýt chút nữa vững, ngã ngửa .
Vẻ mặt Thương Viễn Chu đột nhiên đổi, nhanh như cắt tóm lấy cổ tay , kéo thẳng .
“Em yên! Lùi cái gì mà lùi.”
Anh khoảnh khắc đó dọa cho thất sắc, mày nhíu chặt, sa sầm mặt mày, giữa trán trông đầy vẻ hung dữ, giọng điệu cũng hung hăng.
Quý Dư chút sợ hãi, xị mặt cam chịu yếu thế hét : “Anh quát cái gì.”
“Xin .”
Tay Thương Viễn Chu đặt lên vai Quý Dư, xác nhận vững, suy nghĩ một chút vòng tay qua eo bế xuống.
Lúc sắc mặt mới dịu , véo nhẹ lên má mềm của Quý Dư: “Không quát em.”
“Là cú ngã đó của em làm sợ.”
Cả hai đều giữa hai chiếc ghế đua xe, gian lớn, cách dán sát , vai chạm vai, chân chạm chân.
“Anh mới làm em sợ đấy.”
Quý Dư cảnh giác Thương Viễn Chu, lặng lẽ vòng , ghế dựa.
Giữa hai một chiếc ghế đua xe ngăn cách, lúc mới yên tâm lớn tiếng chuyện: “Vừa làm gì?”
Đuôi mày Thương Viễn Chu nhếch lên, ý thoáng qua trong đáy mắt: “Em như , miệng mềm mại, khó nhịn .”
Quý Dư: …
Vẻ mặt đầy khó hiểu: “Em thế nào?”
Thương Viễn Chu vóc cao, tay cũng dài, dù cách một chiếc ghế đua xe cũng thể dễ dàng chạm đuôi mắt Quý Dư: “Giống như bây giờ, chuyên chú , ánh mắt hôn lên.”
Quý Dư: “… Em .”
Thương Viễn Chu cong môi khẽ, thản nhiên : “Vậy , lẽ là nhầm.”
Quý Dư cảm giác như đ.ấ.m bịch bông, chút bất lực và ấm ức.
Người làm những chuyện thì mặt mày thản nhiên, ngược đỏ mặt tim đập loạn xạ như làm sai chuyện gì chính là , hại.
Cậu dây dưa chuyện nữa mà chủ đề chính: “Được .”
“Bây giờ chúng nên nghĩ cách về như thế nào? Trước khi đến đây đang làm gì? Có nơi nào bất thường cảm giác điều gì ?”
Thương Viễn Chu dường như một cái, khóe môi nhếch lên, nhưng trong mắt mấy ý .
Ánh đèn trong khu trò chơi quá mờ, vách ngăn ở khu đua xe che khuất một phần ánh sáng, Quý Dư thể rõ cảm xúc trong đáy mắt , chỉ thể thấy ý bên môi .
Rồi thấy Thương Viễn Chu : “Không gì bất thường, chỉ là đột nhiên xảy , khi em biến mất thì đột nhiên đến đây.”
thực tế, xuất hiện ở đây đồng thời lúc Quý Dư biến mất.
Trước khi đến thế giới bên , điều đầu tiên Thương Viễn Chu chính là tin Quý Dư biến mất.
Quý Dư biến mất, một sống sờ sờ như bỗng dưng biến mất thế giới .
Không bất kỳ manh mối nào, bất kỳ dấu vết nào.
Tựa như một câu đố lớn lời giải, làm thế nào cũng tìm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-91.html.]
Những trong phòng làm việc nhiếp ảnh của Aidan đều rõ xảy chuyện gì, thông tin truyền cho Thương Viễn Chu chỉ là đột nhiên thấy nữa.
Anh hết đến khác hỏi những đó, từng chữ một xác nhận.
Câu trả lời lặp lặp cho , chỉ một câu ——
Không xảy chuyện gì, Quý Dư đột nhiên biến mất.
Sau khi tin tức Quý Dư biến mất truyền về, Thương Viễn Chu liền cử tìm. Những cử tìm Quý Dư mang về bất kỳ một tia hy vọng nào.
Người dường như biến mất, tìm thấy bất kỳ dấu vết rời nào của , cũng ai .
Lần nữa bước chân lên dải sông băng rộng lớn xinh , Thương Viễn Chu hai ngày hai đêm ngủ.
Gió lạnh cuốn theo vụn băng, hình thành một lớp sương băng mờ ảo mặt băng.
Anh cho những khác đến gần đây, mà tự từng chút một mặt băng.
Nơi lớn, trống trải và hoang vắng.
Trên sông băng yên tĩnh và tiêu điều, ngoài tiếng gió gào thét và tiếng băng kêu răng rắc chân Thương Viễn Chu, cả thế giới dường như còn âm thanh nào khác.
Con cá voi xanh khổng lồ sừng sững giữa sông băng, xung quanh trống trải một màu, gì che khuất tầm mắt.
Sự trống trải một vật cản khiến Thương Viễn Chu thể thấy rõ ràng nơi một ai.
Anh thấy những khác, cũng thấy Quý Dư của , chỉ con cá voi xanh khổng lồ ở phía xa trầm mặc, sừng sững qua ngàn vạn năm.
Trước khi Quý Dư rời khỏi trong nước để xuất phát, Thương Viễn Chu còn nhận tin nhắn của . Giọng điệu tràn đầy phấn khích, rằng dải sông băng họ sắp đến , mộng ảo, lẽ thể phát hiện một vài dấu vết sinh hoạt của động vật thưa thớt ở quanh đây.
Đây là thứ hai Thương Viễn Chu bước lên dải sông băng . Lần đầu tiên là vài giờ khi Quý Dư biến mất, thứ hai là hiện tại, hai ngày hai đêm nhận bất kỳ tin tức nào.
Nơi quả thực như Quý Dư .
Đẹp đẽ nhưng lạnh lùng vô tình.
Lạnh lùng đến mức bước đây cảm giác như cả thế giới chỉ còn một .
Vô tình đến mức âm thầm nuốt chửng quan trọng nhất của thế giới .
Người mà linh hồn gắn bó, quyến luyến.
Thương Viễn Chu đến vị trí mà Aidan Quý Dư biến mất khi chụp ảnh, khối băng hình dạng giống một con cá voi xanh khổng lồ đang lao lên khỏi mặt nước.
Anh mặc mỏng, gió lạnh cuốn theo vụn băng gần như làm đông cứng .
Hơi thở của Thương Viễn Chu tạo thành từng lớp sương mù trong gian .
Mỗi một thở hít đều là một mảng khí lạnh, khí lạnh buốt giá dường như còn lẫn cả những vụn băng li ti.
Có lẽ là quá lạnh, Thương Viễn Chu cảm thấy lồng n.g.ự.c bắt đầu đau nhói từng cơn.
Nơi quá lạnh, thật sự quá lạnh. Không khí hít trong cơ thể mang theo cái lạnh thấu xương, từng chút một hóa thành những lưỡi d.a.o băng, đau như cắt da cắt thịt trong cơ thể.
Chúng theo m.á.u chảy đến nơi trong cơ thể, những lưỡi d.a.o băng đó đ.â.m thủng mạch máu, xâm nhập các cơ quan nội tạng.
Đau như d.a.o cắt xẻo ngũ tạng lục phủ, đau đớn vô cùng.
Bóng cao lớn đơn độc dải sông băng xanh mênh mông, chấn động và lạnh lẽo lặng lẽ từ từ khom xuống.
Thương Viễn Chu ôm lấy ngực, từng chút một cuộn ngã xuống. Anh vẫn thở, nhưng khí thể hít phổi ngày càng loãng .
Anh thở hổn hển từng ngụm, đó là bản năng cầu sinh của cơ thể, nhưng khuôn mặt Thương Viễn Chu từ từ vặn vẹo.
Răng nanh vì dùng sức mà đ.â.m thủng thành trong khoang miệng, m.á.u từng chút một rỉ từ khóe môi.
Bàn tay Thương Viễn Chu chống sông băng, hung hăng siết chặt .
Lần nó cắt qua bề mặt sông băng, kéo theo một trận vụn băng li ti, m.á.u từ từ rỉ từ kẽ ngón tay.
Trên Thương Viễn Chu dấu ấn tạo bằng m.á.u của Quý Dư. Anh ở nơi Quý Dư biến mất, bản năng Alpha dường như cũng cảm nhận điều gì đó, xuất hiện trạng thái cực kỳ yếu ớt và nhạy cảm.
Cơ thể bắt đầu thở gấp, rõ ràng vấn đề gì, nhưng cảm thấy thể kiểm soát cơ thể , thở hổn hển từng ngụm, mà khí hít càng lúc càng ít.
Lồng n.g.ự.c đau nhói, phổi vì thiếu oxy mà quặn đau, bỏng rát từng cơn.
Anh dậy, Tiểu Ngư của vẫn tìm thấy, vẫn còn hy vọng, thể vì khó thở mà ngã xuống nơi .
Nếu ngã xuống đây, thế giới sẽ bao giờ còn ai dùng hết sức lực tìm Tiểu Ngư nữa.
Thương Viễn Chu dùng sức chống mặt băng dậy. Anh loạng choạng lên, cơ thể lảo đảo ngã xuống, móng tay cào qua mặt băng, vụn băng tung lên, kẽ ngón tay một mảng m.á.u thịt bê bết.
Anh còn kịp dậy nữa thì gáy đột ngột bắt đầu đau nhói.
Tuyến thể gáy chỉ đau đớn mà còn quặn thắt từng cơn.
Tựa như cầm một con d.a.o cong đ.â.m tuyến thể của , khoét tuyến thể của .
Tinh thể đ.á.n.h dấu cấy đó rung động, như cảm nhận điều gì, như đang giãy giụa thoát khỏi m.á.u thịt của .
Không thể.
Tuyệt đối thể.
Thương Viễn Chu một tay đè chặt gáy , móng tay cắm sâu da thịt.
Tinh thể đ.á.n.h dấu cấy bên trong gáy rung động ngày càng dữ dội, đau đớn cũng ngày càng kịch liệt, loại đau khó thể diễn tả bằng lời.
Nó đau nhói xuyên tim giữa tuyến thể, truyền khắp cơ thể.
Như thể mỗi bộ phận cơ thể đều một con dao, cắm , rút , ngừng ngoáy sâu, khoét xương xẻo thịt.
Vì đau đớn, cơ thể Thương Viễn Chu run rẩy kịch liệt, nhưng bàn tay ấn tuyến thể vẫn hề buông . Anh gần như cuộn tròn , m.á.u ở khóe miệng chảy ngày càng nhiều.
Trên dải sông băng xanh mênh mông, đột ngột xuất hiện một vũng m.á.u đỏ. Con cá voi xanh trong mắt Thương Viễn Chu chao đảo.
Cơ thể Thương Viễn Chu ngã gục sông băng. Vết m.á.u thực nhiều, đều là do cố nén đau đớn mà c.ắ.n rách khoang miệng chảy từ khóe môi, nhưng trông như sắp c.h.ế.t.
Khuôn mặt vặn vẹo cơn đau tột cùng lúc điên cuồng nở nụ .
Thương Viễn Chu một dự cảm, sẽ vì dấu ấn mà đến bên cạnh Tiểu Ngư của .
Anh một nữa bắt Tiểu Ngư của .
Thương Viễn Chu thể nào buông tay, dù c.h.ế.t ở đây cũng cả.
Có c.h.ế.t ngừng, lời đối với Thương Viễn Chu mà là sai .
Dù c.h.ế.t, linh hồn của cũng sẽ giãy giụa bám lấy Quý Dư, cần suy nghĩ, điều đối với trở thành bản năng.
Những trải nghiệm đau đớn, quằn quại đó, khi đối mặt với câu hỏi của Quý Dư, trở thành một câu nhẹ bẫng của Thương Viễn Chu: “Không gì đặc biệt, khi em biến mất, liền đến cùng em.”
Anh xoa nhẹ tóc Quý Dư, như tùy ý: “Em ở , liền ở đó.”
Quý Dư hề nghi ngờ, mà tự suy tính: “Vậy bây giờ cách nhất của chúng là dải sông băng đó, thử chụp một nữa.”
Thương Viễn Chu đưa một câu trả lời mà Quý Dư ngờ tới: “Nếu đến bên , cũng cần vội vàng về như .”
Quý Dư ngạc nhiên: “Tại ? Ở đây thì thế giới bên mặc kệ ?”
“Nếu ở đó, thời gian cũng dừng , công ty sẽ rối tung lên ?”
Cậu dừng một chút : “Hơn nữa quen ? Sự đổi phận .”
Thân phận của Quý Dư gần như đổi, vẫn luôn là bình thường. Dù ở bên Thương Viễn Chu, cũng gần gũi hơn với cuộc sống bình thường, giản dị, nhiều nhất là ăn mặc phần hơn một chút.
Cậu sẽ thực địa chụp ảnh, cũng sẽ trở thành nhân viên cửa hàng sữa khách hàng làm khó dễ.
Khi làm khó dễ, khi công việc ý, sẽ trốn trong lòng Thương Viễn Chu buồn bã vui, bây giờ đó cũng ở bên cạnh .
Cho nên Quý Dư thật sự cả.
sự đổi phận của Thương Viễn Chu quả thực lớn.
Lập tức từ đầu Thương thị một tay che trời trở về, một nữa trở thành đứa con riêng… hai bàn tay trắng.
Sự chênh lệch phận lớn lao dễ khiến thể chấp nhận.
Hơn nữa, Quý Dư từng chú Vu kể, Thương Viễn Chu sống khó khăn đến mức nào, những năm đầu khi nhà họ Thương tìm về cuộc sống càng thêm dày vò.
Quý Dư thực khéo léo, trong lời đều là sự lo lắng.
Thương Viễn Chu thản nhiên : “Những chuyện đều quan trọng.”
Anh đưa tay về phía Quý Dư: “Sắp lên lớp mười hai , sẽ chuyển trường đến Bách Lâm.”
Quý Dư ngạc nhiên , liên tục hỏi: “Tại ? Người nhà họ Thương tìm ? Khi nào, em ?”
Thương Viễn Chu cong môi, chuyên chú Quý Dư: “Chuyện nhà họ Thương em cần lo lắng, kinh nghiệm một , sẽ xử lý những việc .”
“Tiểu Ngư chỉ cần ở trường cấp ba Bách Lâm đợi đến.”
Những điều thể làm , những khao khát thời cấp ba thể đạt , đều sẽ hóa thành bàn tay vươn về phía Quý Dư ở trường cấp ba Bách Lâm.
Cùng với câu thể thốt lúc đó.
___
Anh thích em.