Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 89
Cập nhật lúc: 2026-04-22 10:45:14
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tình hình tiếng Anh của Thương Viễn Chu chút khác biệt so với những học kém tiếng Anh thông thường.
Tiếng Anh của tệ, ngược , trong các kỳ thi còn thể đạt điểm cao, chỉ là phát âm của chút vấn đề.
Mà trường trung học Bách Lâm là trường quốc tế, về phương diện phát âm tiếng Anh, Quý Dư quả thực hơn Thương Viễn Chu nhiều, kể còn kinh nghiệm giao lưu ở nước ngoài.
Việc bổ túc phát âm cho thực sự vấn đề gì.
Tiếng Anh.
Là một môn ngôn ngữ học.
Cách quan trọng nhất để nắm vững nó chính là nhiều, thành tiếng mới nhớ nhanh.
Đây gần như là điều mà giáo viên tiếng Anh đều sẽ . Nhắc đến phát âm tiếng Anh, Quý Dư chỉ thể nghĩ đến điều .
Tuy nhiên, rõ ràng là Thương Viễn Chu cách hiểu riêng của về phương pháp học bổ túc phát âm tiếng Anh.
Quý Dư thể ở đây hai ngày, mỗi ngày trong hai ngày đó hai tiếng học bù phát âm tiếng Anh.
Hai tiếng đầu tiên của ngày đầu tiên, địa điểm học bổ túc chọn là phòng tự học.
Mỗi vị trí trong phòng tự học tự phục vụ đều là gian ngăn cách bằng vách ngăn, nhưng chỉ cần thêm một chút tiền là thể đổi lấy một phòng nhỏ riêng biệt.
Quý Dư nghiêm mặt : “Thật phát âm tiếng Anh của ở các trường khác đều vấn đề gì, nhưng ở trường trung học Bách Lâm thì đạt yêu cầu.”
“Không phát âm của tệ, mà là yêu cầu về tiếng Anh của Bách Lâm cao.”
“Cứ coi như là chuẩn cho việc chuyển trường .”
“Nếu chuẩn xong, chúng bắt đầu nhé?”
Thương Viễn Chu nhịn , hứng thú Quý Dư: “Ra dáng giáo viên lắm đấy, vợ yêu.”
Quý Dư ho khan hai tiếng, khóe mắt cong cong, rõ ràng đang nhưng vẫn cố nghiêm mặt: “Lúc học bổ túc nghiêm túc.”
Thương Viễn Chu để lộ cảm xúc, khẽ nuốt nước bọt: “Được.”
C.h.ế.t tiệt, đáng yêu c.h.ế.t.
Hai tiếng học bổ túc kết thúc, lúc ngang qua tiệm bánh, Thương Viễn Chu gọi Quý Dư : “Mua một cái bánh kem nhỏ .”
Quý Dư dừng bước, đầu Thương Viễn Chu: “Anh ăn ?”
Thương Viễn Chu tự nhiên nắm lấy tay , dắt tiệm bánh ngọt: “Mua cho em.”
Có lẽ là trực giác, lẽ là dù mất trí nhớ nhưng những điều tiềm thức sẽ đổi, cảm thấy Quý Dư chắc hẳn thích ăn đồ ngọt.
Trong tiệm bánh còn những khác, đa phần là trẻ tuổi. Quý Dư tự nhiên rút tay đang nắm , nhưng Thương Viễn Chu nắm chặt.
Quý Dư da mặt mỏng, nhanh chóng chọn một chiếc bánh mousse rời khỏi tiệm bánh.
Bánh mousse vị việt quất. Quý Dư thích đồ ngọt vị việt quất, lúc mở hộp cũng quên béng đoạn nhạc đệm nhỏ ở tiệm bánh.
Cậu dùng thìa múc một miếng ở phần chóp bánh mousse, chuẩn đưa miệng thì do dự một chút, đưa đến bên miệng Thương Viễn Chu.
Thương Viễn Chu nhướng mày, cúi đầu ăn.
Quý Dư múc một muỗng nữa đút miệng . Đến muỗng tiếp theo, Thương Viễn Chu nắm lấy cổ tay Quý Dư ăn.
Thương Viễn Chu: “Rất ngọt.”
Anh chỉ ăn hai miếng đó ăn nữa, mà cúi hôn lên khóe môi Quý Dư: “Em ăn , ngoài mua chút đồ.”
Quý Dư c.ắ.n thìa, chút nghi hoặc: “Mua gì , lúc nãy về mua ?”
Thương Viễn Chu “chậc” một tiếng, đầy ẩn ý: “Ngày mai vợ yêu sẽ .”
“Mua thiết dạy học cho em.”
Nói xong Thương Viễn Chu liền đẩy cửa ngoài, để Quý Dư ngơ ngác hiểu gì.
Người dạy bổ túc tiếng Anh là ? Sao Thương Viễn Chu mua thiết dạy học cho , làm dùng thiết dạy học gì?
Thời gian học bổ túc ngày hôm đến nhanh, Quý Dư cũng nhanh thứ gọi là “thiết dạy học ” đó là gì.
Hôm nay đến phòng tự học để bổ túc, mà là ở tầng hầm.
“Thầy giáo” đội chiếc tai thỏ dài, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi, đang ánh đèn của tầng hầm.
Quý Dư tự nhiên lắc đầu, đôi tai thỏ dài rũ xuống cũng theo đó mà lay động. Một tay giữ lấy tai, một tay kéo kéo chiếc áo sơ mi .
Cậu cố gắng kéo áo sơ mi xuống một chút, kéo dài hơn một chút, nhưng độ dài của quần áo hạn, vẫn che đôi chân thon dài, thẳng tắp.
Huống chi.
Chiếc áo sơ mi gần như trong suốt , dù kéo dài đến cũng tác dụng che đậy bao nhiêu, ngược còn thấp thoáng ẩn hiện, tăng thêm vài phần quyến rũ.
Gương mặt trắng nõn của Quý Dư ửng hồng, như hoa đào nghiền nát, nước cốt vương mặt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-89.html.]
Tự nhận còn là học sinh trung học thực sự mà là một đàn ông trưởng thành, mặc đồ như , Quý Dư hổ c.h.ế.t: “Là học bổ túc phát âm tiếng Anh, tại … mặc như thế .”
Thương Viễn Chu ở mép giường, ánh mắt nóng rực mặt, một cách hùng hồn: “Phát âm tiếng Anh chỉ cần tiếng Anh là ?”
Anh l.i.ế.m môi, động tác vô thức mang theo dáng vẻ của khi mất trí nhớ, một cách phóng túng: “Học bổ túc quá nghiêm túc khiến hứng thú , thầy Tiểu Ngư .”
“Hứng thú mới là thầy nhất, là thử phương pháp giáo d.ụ.c thông qua hứng thú xem .”
Quý Dư hổ đến mức c.ắ.n môi tạo thành một vết lõm nhàn nhạt, bối rối kéo vạt áo mặt Thương Viễn Chu, giọng cũng chút lắp bắp: “Vậy… chúng bắt đầu ngay bây giờ .”
“Tiếp tục từ bài khóa hôm qua.”
Thương Viễn Chu gọi : “Anh học cách phát âm chuẩn của các từ vựng chỉ bộ phận cơ thể bằng tiếng Anh.”
“Thầy Tiểu Ngư dạy ?”
Thương Viễn Chu nắm lấy cổ tay Quý Dư đang bối rối, dẫn dắt, kéo tay Quý Dư đặt lên tóc: “Dạy đến từ vựng nào, tay thầy Tiểu Ngư cũng đặt ở đó, đúng .”
Quý Dư c.ắ.n môi, chút bỏ chạy giữa chừng: “Không … Không , Thương Viễn Chu.”
Hình ảnh đó, chỉ nghĩ thôi hổ c.h.ế.t .
Ánh mắt Thương Viễn Chu tối , dụ dỗ: “Tiểu Ngư cũng bù đắp sự tiếc nuối khi từ chối lúc đó mà, dừng giữa chừng thì .”
“Chúng bắt đầu từ đầu nhé, tóc trong tiếng Anh phát âm chuẩn như thế nào?”
Những ngón tay thon dài trắng nõn của Quý Dư đặt lên phần tóc mái trán, đầu ngón tay cũng đang run rẩy.
Đầu ngón tay run, giọng cũng run: “Hair…”
Thương Viễn Chu thả lỏng tay, giọng càng thêm khàn khàn: “Được , bây giờ tự làm nhé.”
Đầu ngón tay Quý Dư từ từ di chuyển, từ trán đến mi mắt, từ mắt đến chóp mũi, môi, cằm, lướt qua chiếc cổ thon dài, càng xuống , đầu ngón tay càng run rẩy dữ dội hơn.
Cậu chỉ những bộ phận đó, tên tiếng Anh của chúng.
Thương Viễn Chu vẻ nghiêm túc theo, nhưng ánh mắt gần như si mê Quý Dư.
Chiếc áo sơ mi mỏng manh như hiệu ứng ướt át, hành động của Quý Dư trong đó giống như một kiểu tự ve vuốt. Lông mi rung động dữ dội, c.ắ.n môi, mỗi mở miệng đều mang theo vẻ ngượng ngùng đẫm nước xuân.
Phía , là khung cảnh chật chội, tối tăm của tầng hầm, đầu là bóng đèn mờ ảo treo lơ lửng, mặt Thương Viễn Chu, giọng vấp váp, run rẩy, động tác trúc trắc.
Giống như ánh trăng kéo vũng bùn, giống như chú cá nhỏ xinh dần chìm đầm lầy, sa đọa, rơi xuống, mang theo vẻ suy tàn của cái c.h.ế.t, một cảm giác quyến rũ c.h.ế.t .
Giờ khắc , Thương Viễn Chu ở mép giường tất cả những điều , giống như kẻ xa kéo ánh trăng sa ngã, kéo chú cá nhỏ chiếc đuôi xinh chìm vũng bùn.
Dù Thương Viễn Chu bao giờ ý định kéo ánh trăng vũng bùn, cũng cảm nhận một sự thỏa mãn bệnh hoạn trong khoảnh khắc .
Có lẽ trong góc tối nhất của lòng cũng những thứ dơ bẩn, chịu nổi .
Anh kéo ánh trăng vũng bùn, nhưng cũng thể chịu đựng cách với ánh trăng.
Nếu , cũng sẽ nhân cớ thể để đám ở quán bar tìm đến gây phiền phức cho Quý Dư, mà theo đến tận nhà nghỉ, khi còn gì cả.
Cũng sẽ khi đưa Quý Dư rời nhà nghỉ đến khách sạn thuê phòng, thầm ghi nhớ điện thoại của Quý Dư.
Bảo cút, thích, phiền, đều chỉ là mạnh miệng.
Anh chỉ bộ đồng phục Quý Dư, cách giữa hai , nhưng cũng hề ý định thực sự buông tay.
Khi đó Thương Viễn Chu còn mất trí nhớ, và Quý Dư vốn là yêu, cũng chuẩn sẵn sàng cho một ngày nào đó tìm .
Mạnh miệng cuối cùng vẫn là mạnh miệng.
Lần đầu tiên thấy Quý Dư ở cửa tầng hầm, cút , nhưng trong mắt là đôi môi hé mở của Quý Dư.
Muốn hôn lên, hôn c.h.ế.t.
Đầu ngón tay Quý Dư dừng n.g.ự.c , tai nóng bừng, cầu xin về phía Thương Viễn Chu.
Thương Viễn Chu thấy ánh mắt đáng thương của , ánh mắt di chuyển theo động tác của Quý Dư, tràn ngập sự si mê mang tính xâm lược.
Xinh .
Thật sự xinh .
Yết hầu trượt xuống, như mê hoặc mà nắm lấy cổ tay Quý Dư, lòng bàn tay vuốt ve phần xương cổ tay nhô lên, từng chút một xoa nắn, lúc nhẹ lúc nặng.
Quý Dư quá hiểu ánh mắt và hành động kiểu của Thương Viễn Chu, bất chấp sự hổ, đột nhiên cảnh giác: “Không , khi nghiệp trung học tuyệt đối .”
Thương Viễn Chu gì, nghiến chặt răng, lực mạnh đến mức Quý Dư gần như thể thấy tiếng răng nghiến ken két.
Một lát , hung hăng c.h.ử.i thầm một tiếng, vội vàng đè Quý Dư xuống giường, giọng khàn khàn : “Không làm, chỉ hôn một chút thôi.”
C.h.ế.t tiệt.
Khi nào mới thể nghiệp cái trường ngu ngốc .
Nhảy lớp , nó chứ.