Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 87
Cập nhật lúc: 2026-04-22 10:45:11
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cốc cốc ——”
Ủy viên thể d.ụ.c đang cúi đầu trộm truyện tranh giật b.ắ.n khi thấy hai tiếng gõ ngắn ngủi mặt bàn, vội vàng nhét cuốn truyện trong hộc bàn.
Ngẩng đầu lên mới phát hiện Thương Viễn Chu đang bàn , một đôi tay với những khớp xương rõ ràng, đốt ngón tay đang đặt mặt bàn.
Ủy viên thể d.ụ.c vỗ vỗ ngực: “Anh Chu, làm giật cả .”
Thương Viễn Chu: “Hỏi chuyện , danh sách đại hội thể thao báo lên ?”
Ủy viên thể d.ụ.c lôi một xấp giấy từ trong ngăn kéo: “Vẫn , sắp đây, chuyện gì ?”
Thương Viễn Chu sờ sờ mũi: “Trận bóng rổ còn thiếu ? Báo tên lên .”
Ủy viên thể d.ụ.c liền vui mừng, chút kinh ngạc: “Thật ? Vậy còn chạy bền nữa , là để thằng Mập nhé, nó tham gia cho lệ, lớp chúng là .”
“Anh hứng thú với trận bóng rổ làm tim tan nát luôn đó Chu, may mà đổi ý.”
Thương Viễn Chu “chậc” một tiếng: “Chạy bền , cần sửa.”
Ủy viên thể d.ụ.c vẫn từ bỏ ý định: “Hay là vẫn để thằng Mập , chạy bền với thi đấu bóng rổ cùng một ngày, 3000 mét đó, thật sự vấn đề gì .”
“Theo thấy thì trận bóng với lớp Bốn quan trọng hơn, đám khốn lớp Bốn đó, dạy dỗ tụi nó thì tụi nó ai là ông nội của tụi nó .”
Đuôi mày Thương Viễn Chu nhướng lên: “Không vấn đề gì lớn.”
“Cậu cũng là 3000 mét, để thằng Mập chạy, lấy mạng nó ?”
Ủy viên thể d.ụ.c hì hì: “Thì chẳng để nó giảm béo , đổi nhé? Tất cả nhờ Chu đó.”
Thương Viễn Chu “ừm” một tiếng đầu khỏi lớp học.
Sau khi , Thạch Trọng Lỗi nãy giờ vẫn im lặng lén ở phía liền mon men gần. Ủy viên thể d.ụ.c đầu thấy một bên cạnh từ lúc nào : “Trời đất, làm gì ?”
Thạch Trọng Lỗi buồn bã : “Tôi cảm thấy Chu sắp ‘xòe đuôi’ .”
Ủy viên thể dục: “Cái gì cơ?”
Giọng Thạch Trọng Lỗi lớn lắm, nhưng còn lớn hơn giọng của ủy viên thể dục, hai bàn gần như đồng thời đầu .
“Tôi cũng thấy Chu như sắp ‘xòe đuôi’.”
Một khác tin lắm: “Không thể nào, thấy các nghĩ nhiều , khi chỉ là bạn bè thôi.”
Thạch Trọng Lỗi vẻ thâm trầm lắc đầu: “Bạn bè? Cậu thấy Chu đối xử với bạn bè nào như bao giờ ?”
“Chẳng chỉ là khoác vai bá cổ thôi , giữa con trai với chuyện đó bình thường mà, hơn nữa Thương Viễn Chu từng hứng thú với con trai.”
Ủy viên thể dục, một thẳng nam chính hiệu, ngơ ngác một bên: “Cái gì mà ‘xòe đuôi’, cái gì mà bạn bè, các đang gì ?”
Một nữ sinh tham gia chủ đề liếc bằng ánh mắt thương hại cho chỉ IQ: “‘Xòe đuôi’ , khổng tước xòe đuôi là cái gì.”
Ủy viên thể d.ụ.c bao nhiêu nhịp mới phản ứng , nhanh chóng tham gia cuộc thảo luận.
Hơn nữa còn hùng hồn lý lẽ tỏ vẻ: “Không thể nào, thể nào, khả năng như các .”
“Lần cái cô xinh cực kỳ, sẽ phân hóa thành Omega ở trường bên cạnh đến tìm Chu, Chu một câu ‘ hứng thú’ đuổi thẳng cổ. Cậu thì chỉ thanh tú thôi, càng thể nào.”
Ủy viên thể d.ụ.c vỗ n.g.ự.c đ.á.n.h cược với họ, dứt khoát : “Tôi cược họ chỉ là bạn bè thiết hơn một chút thôi.”
Vào ngày diễn đại hội thể thao, khi xong bài phát biểu động viên dài dòng, chút nhiệt huyết của lãnh đạo đài, khí trường trong tiếng nhạc sôi động vang vọng từ loa lớn ở sân thể d.ụ.c lên đến đỉnh điểm.
Các hạng mục thi đấu lượt bắt đầu. Khi loa thông báo các vận động viên nam tham gia chạy 3000 mét, ủy viên thể d.ụ.c và mấy đ.á.n.h cược với Thạch Trọng Lỗi chạy tới bên cạnh bắt đầu vây xem.
“Ai ai ai, hình như bạn đến xem kìa.”
Ủy viên thể d.ụ.c càng thêm tin tưởng mười phần: “Chuyện bình thường , các nghĩ nhiều mà.”
“ mà Chu cũng ở đây, sắp bắt đầu đó.”
Thạch Trọng Lỗi bĩu môi, mắt liếc ngang liếc dọc: “Kìa, khán đài .”
Mặc dù bây giờ mới là 10 giờ sáng, nhưng đang là mùa hè, thời điểm mặt trời vẫn rực rỡ dùng nóng để thể hiện sức sống. Hàng ghế của khán đài sân thể dục, nơi bóng râm của tòa nhà, chật kín .
Trong đó, hai một một ở hàng ghế đầu tiên là đáng chú ý nhất.
Phần lớn ánh mắt đều đổ dồn đang , nhưng ánh mắt đ.á.n.h giá hướng về đang .
Thương Viễn Chu xoa nhẹ tóc Quý Dư: “Em cứ đây, đợi chạy xong sẽ đến tìm em.”
“Không cần đợi ở vạch đích , nắng lắm.”
Quý Dư gật đầu, thúc giục : “Anh mau , loa đang gọi tên kìa.”
“Cố lên.”
Khóe môi Thương Viễn Chu cong lên, giây tiếp theo xoay , tay chống lên lan can khán đài nhảy xuống. Vạt áo gió thổi bay, mơ hồ để lộ cơ bụng săn chắc, mắt.
Phía Quý Dư tức khắc vang lên một tràng hét kinh ngạc.
“Đẹp trai quá.”
“Đẹp trai c.h.ế.t mất.”
“Hình như thấy cơ bụng.”
“Tôi cũng !”
Trên đường chạy, Thạch Trọng Lỗi vẻ thấu tất cả: “Diễn, diễn quá , là ‘xòe đuôi’ mà.”
Ủy viên thể dục: “Sao là ‘xòe đuôi’ chứ, ngầu quá trời, cũng làm , lát nữa nhờ Chu dạy làm để nhảy qua.”
Theo tiếng còi vang lên, tên của các vận động viên liên tục xuất hiện ở khắp các khu vực khán đài. Một nhóm nữ sinh cùng lớp đang cổ vũ cho lớp , hô lớn “Cố lên”.
Trong đó, tên hô vang nhất là Thương Viễn Chu.
Quý Dư khán đài, Thương Viễn Chu, tiếng cổ vũ bên tai gần như làm thủng màng nhĩ, nhất thời chút ngẩn ngơ.
Cậu chỉ học cùng lớp với Thương Viễn Chu ở trường trung học Bách Lâm một năm. Dù Quý Dư nhiều, cũng Thương Viễn Chu lúc đó ít , lầm lũi một , là kẻ cứng đầu trong mắt khác.
Quý Dư vốn tưởng ở đây cũng sẽ giống như lúc đó, nhưng thứ xung quanh đều đang cho .
Thương Viễn Chu yêu mến, giống như những nhân vật nổi tiếng thời học sinh.
Là vì trải qua biến cố nên mới sự đổi lớn như ?
Đột ngột gặp nhiều chuyện như , thế, mất , chuyển đến một môi trường xa lạ, lúc đó Thương Viễn Chu lẽ cũng…
Cảm thấy cô độc?
Quý Dư chút hối hận, lúc đó khi Thương Viễn Chu đề nghị cùng học nhóm, nên từ chối một cách chút do dự.
Bây giờ tuy thể bù đắp tiếc nuối, nhưng Thương Viễn Chu hiện tại trở với phận học sinh trung học, cũng coi như thể bù đắp phần nào.
Trong lòng Quý Dư thoáng qua vài suy nghĩ, giữa tiếng cổ vũ nhiệt tình xung quanh, xuống khán đài, tiến về phía sân thể dục.
Thương Viễn Chu bỏ xa thứ hai, là đầu tiên cán vạch đích. Tiếng reo hò xung quanh vang động nửa bầu trời, truyền xa vẫn còn dư âm.
Chạy bền 3000 mét đối với đám học sinh thiếu rèn luyện gần như là lấy nửa cái mạng, đặc biệt là chạy 3000 mét trời nắng.
Thương Viễn Chu, dẫn đầu cuộc đua, hề vẻ gì là mệt mỏi, chỉ thái dương đổ mồ hôi.
Quý Dư đưa chai nước trong tay qua, mắt lấp lánh: “Hạng nhất, chúc mừng .”
Thương Viễn Chu nhận lấy chai nước: “Không bảo em đừng đợi ở vạch đích , nóng ?”
Anh dùng mu bàn tay chạm trán Quý Dư, mở nắp chai nước tay, đưa đến miệng Quý Dư: “Uống nước .”
Ủy viên thể d.ụ.c và đám Thạch Trọng Lỗi xem bộ quá trình với vẻ mặt ngơ ngác.
Hai , rốt cuộc ai mới là chạy 3000 mét?
Quý Dư đang định từ chối thì thấy bốn tới từ một bên. Sự chú ý của thu hút, ánh mắt nghi hoặc về phía mấy họ.
Ủy viên thể d.ụ.c mơ hồ cảm thấy ván cược mà vỗ n.g.ự.c đảm bảo khả năng thua, nghĩ đến tiền cược, chút ôm ngực, nhưng vẫn hết hy vọng, tiên chào hỏi Thương Viễn Chu: “Anh Chu.”
Sau đó nở nụ bắt đầu hỏi Quý Dư một cách vòng vo:
“Chào bạn học, chúng là bạn cùng lớp của Chu, hình như từng gặp bạn, bạn và Chu là…?”
Quý Dư mỉm , lịch sự đáp: “Tôi là bạn của Thương Viễn Chu.”
Giây tiếp theo, một bàn tay đặt lên vai . Lực đạo bất ngờ vai khiến trực tiếp ngã lòng Thương Viễn Chu.
Thương Viễn Chu cao lớn, ôm Quý Dư gần như là nửa , đuôi mày nhướng lên mang theo ý như : “ , chính là kiểu bạn bè thỉnh thoảng sẽ hôn một chút.”
Mặt Quý Dư “phừng” một cái đỏ bừng, dùng khuỷu tay huých nhẹ Thương Viễn Chu, hạ thấp giọng ngượng ngùng : “Anh bậy gì đó.”
Mấy còn đều sững sờ, vẻ mặt vô cùng đặc sắc.
Ủy viên thể d.ụ.c trợn mắt há mồm, Thạch Trọng Lỗi nghẹn họng trân trối.
Hai nữ sinh còn mà dám .
Nhất thời, vẻ mặt tự nhiên nhất sân chính là kẻ đầu têu chuyện.
Đối mặt với lời của Quý Dư, thậm chí còn cúi đầu tự nhiên hôn lên vầng trán bóng loáng của một cái: “Không Tiểu Ngư là bạn bè ?”
Bên tai là tiếng hít hà của một đám , mắt là ánh mắt tò mò, kinh ngạc, hóng chuyện của mấy gần như xuyên thấu . Quý Dư đầu tiên bỏ chạy.
Cậu nghiến chặt răng, tại chỗ kéo kéo tay áo Thương Viễn Chu, gương mặt trắng nõn đỏ bừng, giọng vẫn còn giữ bình tĩnh: “Chúng thôi.”
Rời khỏi sân thể d.ụ.c đông , Quý Dư miễn cưỡng lấy bình tĩnh cơn hổ, nhưng vẫn chút tức giận: “Anh bậy gì đó.”
Thương Viễn Chu , nhưng mày chau xuống, cúi mắt Quý Dư, vô cớ tăng thêm cảm giác áp bức: “Anh bậy ?”
“Bạn bè?” Anh như nhướng mày, trong mắt là vẻ lạnh lùng: “Hửm?”
Quý Dư nghiến răng: “Đây là trường học mà, là bạn bè, chẳng lẽ dùng loa cho chúng đang yêu ?”
Ba chữ “yêu ” tác dụng với Thương Viễn Chu, vẻ lạnh lẽo trong mắt tan biến, ôm Quý Dư một cách dính : “Anh thích em xa cách mặt khác.”
Nói mày theo bản năng chau xuống: “Rất thích.”
Quý Dư sững sờ, chút bất đắc dĩ: “Đây là xa cách, đây chỉ là…”
Cậu nên thế nào, Thương Viễn Chu vùi đầu hõm vai , buồn bã : “Đây là xa cách.”
“Đừng vì khác ở đó mà gạt sang một bên, bọn họ đều quan trọng.”
Anh chịu nổi sự xa cách, lạnh nhạt của Quý Dư và việc phủi sạch quan hệ hai mặt khác.
Không thích che giấu, cần giấu giếm, như thể Quý Dư thể đơn phương bỏ rơi bất cứ lúc nào, còn khác thì tưởng hai từng chút quan hệ nào.
Bàn tay Quý Dư buông thõng bên nắm chặt , vươn tay ôm Thương Viễn Chu: “Xin .”
“Em suy nghĩ đến tâm trạng của lúc .”
Mất ký ức trở thời trung học, tính cách tự nhiên sẽ ít nhiều khác biệt so với lúc trưởng thành, chín chắn.
Sẽ dính hơn nhiều, tình cảm cũng nồng nhiệt, bộc trực, sục sôi nóng bỏng. Những chuyện nhỏ nhặt trong mắt Quý Dư, cũng che giấu. Thương Viễn Chu nhạy bén bắt một từ: “Anh bây giờ?”
“Ý em là cũng chuyện tương tự, tên già gì thêm ?”
Quý Dư cẩn thận nhớ một chút gật đầu: “Coi như .”
“Em quen quá nhiều về tình hình của mặt lạ, những thỉnh thoảng chỉ gặp một , em cũng sẽ giới thiệu với đối phương.”
“Lúc đó gì, chắc cũng nghĩ giống em, cảm thấy cần thiết, nên cũng để ý.”
Thương Viễn Chu tức khắc , tỏ rộng lượng bằng một tên già, giọng điệu chắc chắn chút khách khí : “Không để ý? Chắc là giỏi giả vờ thôi.”
“Tên già hạ xuống , cảm thấy chuyện sẽ tỏ tính toán chi li.”
Anh cần suy nghĩ cũng thể trúng bảy tám phần tâm trạng lúc đó.
Thương Viễn Chu nhạo một tiếng: “Vừa keo kiệt giả tạo.”
Quý Dư nửa kinh ngạc nửa bất đắc dĩ, vươn tay che miệng Thương Viễn Chu: “Dù cũng là chính mà, chuyện cũng nên chừa chút đường lui chứ.”
Lòng bàn tay truyền đến một cảm giác ẩm ướt, Quý Dư kinh ngạc đột nhiên rụt tay , liền thấy Thương Viễn Chu thản nhiên l.i.ế.m môi, khinh thường : “Ai thèm giữ mặt mũi cho ông già .”
Anh ghé sát , hôn nhẹ lên đôi môi khô khốc của Quý Dư, “Không về ông nữa, uống nước nhé?”
Thương Viễn Chu mở nắp chai đưa đến miệng Quý Dư, Quý Dư lắc đầu: “Em lát nữa mua chai khác là , uống .”
Quý Dư cảm thấy lời gì đúng, nhưng mày Thương Viễn Chu nữa chau xuống.
“Có ý gì?”
Thương Viễn Chu cau mày mở miệng: “Không uống chung chai nước với ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-87.html.]
Quý Dư lúc đầu phản ứng , “a” một tiếng, chậm nửa nhịp mới hiểu mím môi : “Không , .”
Cậu thỏa hiệp nhận lấy chai nước trong tay Thương Viễn Chu, uống một ngụm dùng giấy lau miệng chai.
Thương Viễn Chu càng mày càng nhíu chặt: “Chê ?”
“Hay là cảm thấy sẽ chê em?”
Quý Dư cầm chai nước định đưa cho Thương Viễn Chu, chút làm : “Không .”
Sắc mặt Thương Viễn Chu khó coi, còn chút khó hiểu: “Em chúng kết hôn nhiều năm là thật ?”
“Kết hôn nhiều năm như mà quan hệ vẫn còn xa cách thế ?”
Quý Dư hé miệng, chủ đề đột nhiên chuyển sang chuyện , cố gắng giải thích: “Không , như vệ sinh.”
Thương Viễn Chu tức đến bật : “Anh nó hôn em bao nhiêu ? Nước miếng cũng ăn bao nhiêu, uống chung chai nước thì vệ sinh?”
Không đợi Quý Dư , kéo Quý Dư đến thẳng quầy bán đồ ăn vặt của trường, cũng lựa chọn, cửa hàng trực tiếp quẹt thẻ cơm mua một cái bánh mì trông thuận mắt.
Rồi kéo Quý Dư ngoài, đến một góc .
Thương Viễn Chu xé mở bao bì bánh mì, đưa đến miệng Quý Dư, lạnh lùng : “Ăn .”
Quý Dư hiểu tại , nhưng cảm thấy như đang tức giận, do dự một chút vẫn c.ắ.n một miếng.
Thương Viễn Chu liền c.ắ.n chỗ Quý Dư cắn. Anh Quý Dư ngăn cản, cũng thấy Quý Dư nhíu mày ngay lập tức.
Anh để ý, đưa miếng bánh mì c.ắ.n đến mặt Quý Dư một nữa.
Hai im lặng, ai gì.
Không khí như ngưng đọng, thở cũng cảm giác trì trệ. Quý Dư cuối cùng vẫn mở miệng c.ắ.n một miếng nhỏ.
Tay Thương Viễn Chu xoa nhẹ môi Quý Dư, lòng bàn tay lấy một chút vụn bánh mì bỏ miệng , lúc mới mở miệng: “Cảm giác thế nào, ghét ? Thấy bẩn ?”
Quý Dư lắc đầu: “Em thấy bẩn, em chỉ là… quen.”
Thương Viễn Chu ăn hết miếng bánh mì trong ba hai miếng, kéo Quý Dư đến sân thượng khu giảng đường qua . Anh dựa tường xuống đất, ôm Quý Dư để đùi .
Anh rõ ràng cách lợi dụng ưu thế của , buồn bã ôm , gương mặt vốn lạnh lùng ẩn hiện một tia tủi : “Chúng nên là thiết nhất ?”
“Em làm sẽ khiến cảm thấy em ghét .”
Quý Dư tức khắc cảm thấy áy náy: “Không , em chỉ là…”
Cậu nên thế nào, Thương Viễn Chu liếc mắt một cái vấn đề: “Em quen giữ cách với khác, nhưng khác.”
Quý Dư nghèo đuối lý, lúng túng nên gì cho , chỉ thể nhích , hôn lên môi Thương Viễn Chu một cách lấy lòng.
Thương Viễn Chu giữ lấy cằm , làm nụ hôn sâu hơn: “Đừng dùng ranh giới vô hình để ngăn cách .”
Ánh mắt sâu thẳm mê , lúc chút tổn thương, trán tựa trán Quý Dư, môi mỏng nhếch lên mang theo chút sát khí: “Đôi khi thật làm c.h.ế.t em.”
Thâm nhập, xâm chiếm, tất cả giới hạn đều tan biến trong những cuộc yêu dính nhớp, ngột ngạt. Tất cả của Quý Dư đều sẽ phơi bày mặt .
Đáng thương, lóc, run rẩy, trong đôi mắt ướt át chỉ .
Quý Dư: ……
Dù là Thương Viễn Chu mất trí nhớ mất trí nhớ, cách chuyển chủ đề của luôn khiến Quý Dư cảm giác kịp đề phòng.
Cậu hôn lên khóe môi Thương Viễn Chu, tai đỏ bừng lờ câu đó của : “Xin , em sẽ cố gắng sửa.”
Người quen trốn tránh sự mật, dù yên tâm mở lòng, trong một thói quen vẫn sẽ còn bóng dáng của quá khứ.
Quý Dư xong chút giật . Thương Viễn Chu gọi nhiều mới phản ứng : “Sao ?”
Thương Viễn Chu: “Đang ngẩn nghĩ gì thế?”
Quý Dư lắc đầu: “Em chỉ đang nghĩ về .”
“Anh lúc mất trí nhớ, vì những chuyện mà vui ?”
Thương Viễn Chu véo cằm Quý Dư, lắc lắc đầu , chút hả hê: “Quan tâm ông nhiều làm gì.”
Những chuyện đều xem như chuyện nhỏ. Người trưởng thành đừng là cứ bám lấy những chuyện đó buông, ngay cả cũng tỏ quá tính toán. Có lẽ là do tự ái, lẽ là làm khó Quý Dư, lẽ là tỏ quá độ lượng.
Rõ ràng để ý c.h.ế.t mà thèm nhắc đến, giả vờ c.h.ế.t tiệt.
Học sinh trung học cái của học sinh trung học, ghen tuông giận dỗi là chuyện thể nào .
Cái gì cũng thì làm vợ dỗ.
Khóe môi Thương Viễn Chu nhịn nhếch lên, cố nén xuống, ôm Quý Dư dính sát , giọng khàn khàn: “Vợ ơi.”
“Làm sai chỉ một câu xin là đủ .”
Anh ghé sát tai Quý Dư, thì thầm gì đó.
Tai Quý Dư gần như đỏ bừng ngay lập tức: “Sao chứ, đây là khu giảng đường.”
Thương Viễn Chu: “Sân thượng, đến .”
Quý Dư ngượng ngùng giãy giụa: “Không , đây vẫn là bên ngoài.”
Trời đất bao la, còn ở trong trường học, đối với Quý Dư mà thật sự chút quá giới hạn.
Ánh mắt Thương Viễn Chu si mê vành tai nhỏ nhắn đỏ bừng của Quý Dư, cổ họng như khô khốc, mà nơi đó ẩn chứa một dòng suối thể giải khát.
Anh ngậm lấy chút thịt mềm mại đó miệng, Quý Dư run lên, bắt đầu giãy giụa.
Quý Dư giãy giụa mạnh, Thương Viễn Chu sợ làm thương, giọng khàn lắp bắp: “Đừng động, chỉ hôn một chút thôi, ngoan.” Phần thịt mềm mại ở vành tai nhỏ nhắn mút mút, răng nhọn nhẹ nhàng cọ xát, mỗi lướt qua đều khiến Quý Dư rùng .
Một lát Thương Viễn Chu mới thả lỏng một chút, cằm tựa hõm vai Quý Dư, cố gắng bình tĩnh .
Sân thượng tầng cao nhất yên tĩnh trở , chỉ còn thấy hai nhịp thở, một nhẹ một nặng, cùng với tiếng gió thổi qua xào xạc.
Thương Viễn Chu như đột nhiên nhớ điều gì, sắc mặt nghiêm trọng mở miệng hỏi: “Em hai đứa từng về trường tham gia lễ kỷ niệm thành lập trường ?”
Quý Dư theo bản năng gật đầu, ngại phiền phức sửa lời : “Là em và .”
Thương Viễn Chu để ý, giọng càng trầm hơn: “Có làm ? Ở trong trường.”
“Không !”
Mặt Quý Dư “phừng” một cái đỏ bừng, đột nhiên dậy khỏi lòng Thương Viễn Chu.
Thân thể Thương Viễn Chu ngả , ngước mắt về phía Quý Dư, nghi vấn mà là khẳng định: “Làm một nửa.”
Quý Dư tại chỗ, hổ đến bỏ chạy, ánh mắt né tránh, lúng túng mở miệng: “Chỉ là ngón tay…”
Thương Viễn Chu đang , từ lên Quý Dư, vốn là tư thế ngước , nhưng là tạo cảm giác áp bức nặng nề nhất.
Ngược , Quý Dư đang tỏ lúng túng, bối rối.
Thương Viễn Chu nghiến răng, lạnh: “Anh ngay ông thứ lành gì.”
“Năm lớp mười hai thèm em, trở môi trường đó thể nhịn .”
Quý Dư bối rối vô cùng, mặt nóng ran c.h.ế.t: “Anh đừng như , cũng là mà, hai đều là một.”
Thương Viễn Chu , tay nắm lấy cổ tay Quý Dư, dùng sức, kéo loạng choạng ngã trở lòng .
Lòng bàn tay dừng môi Quý Dư, xoa nhẹ, khẽ mở miệng: “ .”
“Cho nên cũng thứ lành gì.”
Quý Dư kinh ngạc trợn tròn mắt, Thương Viễn Chu cúi hôn xuống, l.i.ế.m mở bờ môi Quý Dư, vội vàng xông .
Hơi thở thuộc về một khác bao trùm bộ khoang miệng, chiếc lưỡi mềm mại đang hoảng loạn làm cuốn lấy, gốc lưỡi nhạy cảm l.i.ế.m qua, lông mi Quý Dư tức khắc ướt đẫm, nó rung động, giống như một đôi cánh bướm đen.
Quý Dư đùi Thương Viễn Chu, càng thể kiểm soát nước bọt của chảy , làm ướt khóe môi, vẽ những vệt trong suốt dính nhớp, ái .
Trước khi Quý Dư sắp thở nổi, Thương Viễn Chu cuối cùng cũng buông .
Đôi mắt đen láy vì phân hóa vẫn còn sâu thẳm, bên trong chứa đựng những cảm xúc nóng bỏng, rực rỡ, những d.ụ.c vọng cuộn trào ngừng.
Lòng bàn tay Thương Viễn Chu lau vệt ướt át bên môi Quý Dư, giọng trầm thấp: “Vợ ơi, em thể cứ mãi trêu chọc như .”
“Cho một thời gian.”
Anh rõ, nhưng Quý Dư hiểu ý , tai ửng đỏ, ánh mắt né tránh: “Sau khi nghiệp ?”
Quý Dư thật sự cách nào đối mặt với Thương Viễn Chu hiện tại để những chuyện đó. Mặc dù cơ thể cũng trở về dáng vẻ học sinh trung học, nhưng điều vẫn khiến cảm giác hổ như trâu già gặm cỏ non.
Ngược , Thương Viễn Chu trông vẻ háo hức, thậm chí là nóng lòng thử.
Thương Viễn Chu câu trả lời cũng ngạc nhiên, nhưng vẫn dùng đầu lưỡi chống chặt hàm , đè nén những xao động đó xuống: “Được, em .”
Mẹ nó, ghen c.h.ế.t .
Đè cái khỉ gì mà đè.
Quý Dư mới thở phào nhẹ nhõm, kịp gì thì môi lưỡi lấp kín.
Thương Viễn Chu hôn mạnh, chút hung hăng, gần như thô bạo. Gốc lưỡi Quý Dư hôn đến đau nhức, môi cũng đau rát vì mút hôn liên tục.
Quý Dư đầu , cố gắng né tránh nụ hôn dứt của Thương Viễn Chu, tranh thủ lúc buông để thở dốc, giọng tức giận và chật vật hỏi: “Đừng hôn… Ư… Anh đang phát điên gì .”
Thương Viễn Chu thả lỏng , cách giữa hai vẫn gần. Quý Dư thể cảm nhận thở nóng rực của Thương Viễn Chu phả lên da , mang đến từng đợt khô nóng.
Người gì, Quý Dư thẳng mắt , vươn tay cũng học theo Thương Viễn Chu chạm đuôi mắt , giống như phản ứng bản năng của động vật nhỏ, nhạy bén cảm nhận chút bất an, nhẹ giọng hỏi: “Sao ?”
Môi mỏng Thương Viễn Chu nhếch lên, một câu kinh : “Tốt nghiệp cũng làm ở trường một , ?”
Quý Dư sợ hãi đến mức bật dậy, đè nặng dùng sức, nhịn mắng: “Anh biến thái !”
Cậu hổ tức giận, giọng cũng run rẩy, chút khí thế mắng nào, ngược càng khiến bắt nạt hơn.
Thương Viễn Chu vùi đầu gáy Quý Dư, nghiến răng , giọng cũng mang theo một vẻ nghiến răng nghiến lợi: “Không , ghen quá.”
Anh đột nhiên ngẩng lên, ánh mắt chằm chằm Quý Dư, mang theo vẻ cam lòng hỏi: “Dựa cái gì ông thể, mà .”
Quý Dư vươn tay định đẩy , hổ và tức giận c.h.ế.t, giọng mắng cũng run rẩy: “Anh biến thái , ở cái chỗ kỳ quái cũng tính hơn thua .”
“Không chỗ kỳ quái.”
Ánh mắt Thương Viễn Chu nặng nề Quý Dư: “Là ở em, chỉ về em.”
Quý Dư ngẩn , Thương Viễn Chu nắm bắt cơ hội, bắt đầu voi đòi tiên thử dò: “Anh cũng chỉ dùng tay thôi, vợ?”
Anh cọ cọ chóp mũi Quý Dư, giọng điệu mang theo vẻ mê hoặc: “Chỉ làm em sướng thôi, thử xem nhé?”
“Những chuyện hồi phục trí nhớ đều là trải qua, rốt cuộc đang ghen cái gì hả.”
Quý Dư bối rối vô cùng, vươn tay che miệng Thương Viễn Chu, cho nữa: “Không là , mau dậy , bên ngoài vẫn đang diễn đại hội thể thao, hạng mục nào khác ?”
Cậu thề khi Thương Viễn Chu hồi phục trí nhớ, tuyệt đối nhắc bất cứ chuyện gì nữa.
Lại đến một nữa, Quý Dư thật sự thể hận thể tìm một cái lỗ để chui xuống.
Thương Viễn Chu chính bệnh, Quý Dư thực vẫn hiểu lắm.
là một bình thường, nhanh học cách lẩn tránh nguy hiểm.
……
Trên sân bóng rổ, vô ánh mắt đều dõi theo một bóng màu đen đang di chuyển.
Thương Viễn Chu mặc một chiếc áo ba lỗ mỏng màu đen, đang nhảy nhót, tranh bóng sân.
Ánh mặt trời dát lên một lớp vàng óng. Quý Dư thể rõ những giọt mồ hôi trong suốt từ chóp mũi Thương Viễn Chu nhỏ xuống, n.g.ự.c áo ướt đẫm mồ hôi, cơ bụng săn chắc hiện rõ từng khối lớp áo mỏng, những đường rãnh hiện lên rõ rệt.
Theo một cú ném ba điểm mắt và gọn gàng, tiếng reo hò cổ vũ xung quanh sân bóng gần như làm rung chuyển cả sân vận động.
Và ném bóng xoay , ánh mắt lướt qua đám đông về phía thiếu niên thanh tú đang ôm quần áo.
….
Bên ngoài, Thạch Trọng Lỗi rung đùi đắc ý: “Tôi là Chu ‘xòe đuôi’ mà.”
Nữ sinh bên cạnh gật đầu phụ họa, nhỏ: “Tôi thấy miệng bạn hình như trầy, đây là hôn kịch liệt đến mức nào .”
Thạch Trọng Lỗi rõ: “Cái gì? Cậu to lên chút.”
Nữ sinh ngán ngẩm, lặp một nữa.
Giọng quả thực lớn hơn một chút, khiến Quý Dư đang nghiêng phía cũng cứng đờ.
Cậu tối nay sẽ về trường trung học Bách Lâm ngay trong đêm.
Ngay trong đêm sẽ về!