Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 86

Cập nhật lúc: 2026-04-22 10:45:09
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thương Viễn Chu nhíu mày, bàn tay nâng mặt Quý Dư, lòng bàn tay với những vết chai mỏng khẽ lướt qua mắt .

Anh lau nước mắt, nhưng những giọt nước mắt to như hạt đậu càng lúc càng ngừng lăn xuống, lau thế nào cũng hết. Giọng bất giác cũng nhẹ , như sợ làm phiền Quý Dư: “Khóc gì thế?”

Quý Dư bật , đuôi mắt còn vương những giọt nước mắt ướt át, nhưng khóe môi và mày cong lên, nức nở : “Rất vui.”

Cậu dụi lòng Thương Viễn Chu, giống như một chú mèo con bám dính rời: “ .”

Cái dấu ấn đó, sẽ cảm nhận sai. Dù Thương Viễn Chu hiện tại phân hóa, gáy còn tuyến thể, nhưng dấu vết của tinh thể cấy từ .

Đây là Thương Viễn Chu của một thế giới song song nào đó, đây là Thương Viễn Chu của .

Nói , Quý Dư dậy, nắm lấy tay Thương Viễn Chu đưa lên chạm gáy của chính : “Anh sờ thử xem.”

“Chỗ tinh thể, tinh thể là m.á.u của em.”

Cậu Thương Viễn Chu, nín mỉm , đôi mắt vẫn còn ngấn lệ tan, long lanh tràn đầy niềm vui, giọng nhẹ nhàng, tựa như lời thì thầm của yêu: “Anh cũng theo em đến đây đúng ?”

Thương Viễn Chu quả thực sờ thấy vật gì đó gáy . Anh nhớ thứ xuất hiện từ khi nào, ai mà rảnh rỗi sờ gáy chứ.

Nó ở đó mà hề , nhưng một khi sờ hiện rõ sự tồn tại của .

Khi chạm , nó như đang nóng lên, ngón tay thể cảm nhận ấm.

thứ thật sự thiêu đốt Thương Viễn Chu —— là ánh mắt của Quý Dư.

Giây phút , Thương Viễn Chu thật sự hiểu thế nào gọi là ngũ tạng đều bốc cháy.

Lồng n.g.ự.c như một ngọn lửa dữ dội đang lan tràn, lục phủ ngũ tạng đều thiêu đốt. Ngọn lửa tìm thấy lối thoát, cứ cuộn trào trong cơ thể.

Thương Viễn Chu cảm thấy khó thở, cả đau nhức vô cùng nhưng là đau ở . Anh ánh mắt của Quý Dư bóp nghẹt yết hầu, cầu sống .

Lần đầu tiên cảm thấy, việc mở miệng chuyện như cố gắng nặn từng chữ từ cổ họng: “Đang ai?”

Quý Dư rõ, hoặc là nhưng chút ngơ ngác: “Cái gì?”

Đuôi mắt còn vương nước mắt, lúc chớp mắt một cách mờ mịt trông giống như một chú cá nhỏ ngây thơ vẫy đuôi, đáng yêu. Thương Viễn Chu phẫn nộ thôi, gân xanh thái dương vì cố gắng kìm nén mà nổi lên, vẻ mặt lúc chuyện thậm chí chút dữ tợn: “Tôi , đang ai.”

Tay dừng nơi đuôi mắt Quý Dư, gân xanh mu bàn tay nổi lên hết, khớp xương vì dùng sức quá mức mà căng đến trắng bệch, nhưng khoảnh khắc chạm xuống nhẹ nhàng.

Thương Viễn Chu vuốt ve hàng mi ướt át của Quý Dư, gằn từng chữ một: “Ánh mắt của xuyên qua , đang — — ai?”

“Đang cái Thương Viễn Chu trong tương lai mà đến?”

“Cậu đang tiếc nuối vì đang mặt , cùng một chiếc giường là Thương Viễn Chu đó?”

Giọng nặn từ cổ họng nhẹ, nhưng vẻ mặt chút vặn vẹo, âm trầm: “Phải ?”

Quý Dư vẻ mặt của dọa sợ, nước mắt cũng ngừng rơi, chút hoảng hốt, thất thần: “Anh đang , chính là Thương Viễn Chu mà.”

Quý Dư suy nghĩ một chút, lông mi vẫn còn run rẩy, đuôi mắt ướt át ghé sát hôn nhẹ lên khóe môi Thương Viễn Chu: “Đừng giận nữa , chuyện gì mà giận, hai là một mà.”

Chỉ là Thương Viễn Chu hiện tại trông như mất trí nhớ.

Cuộc sống 5 năm khi kết hôn, hai luôn những lúc va chạm, cãi vã. Đây là cách dỗ dành Thương Viễn Chu khi làm sai hoặc hai cãi , hiệu quả.

Sau khi Quý Dư xác định đây là cùng một , theo bản năng liền ghé sát hôn.

Chỉ là cách làm vốn hiệu quả đây, bây giờ dường như mấy tác dụng, ngược càng thêm đổ dầu lửa.

Thương Viễn Chu tức giận đến bật , đuôi mày hạ xuống, mang theo một tia ngang ngược: “Sao? Đây là cách dỗ dành Thương Viễn Chu đó ?”

Bị trúng tim đen, Quý Dư chút chột , liền thấy Thương Viễn Chu tiếp tục : “Cậu hôn gã bao nhiêu ?”

Mẹ nó, đều là tình nhân, đều kết hôn , còn thể bao nhiêu nữa chứ. Không cần nghĩ cũng con nhiều đến mức đếm xuể.

Nhìn vẻ mặt khó xử của Quý Dư, Thương Viễn Chu liền đoán sai.

Ghen tuông giống như một loại độc d.ư.ợ.c thể ăn mòn nội tâm, từ từ gặm nhấm trái tim. Nhìn gương mặt còn vương nước mắt, non nớt đến mức thể véo nước, Thương Viễn Chu đến vẻ mặt cũng khó mà duy trì sự bình tĩnh bề ngoài.

Anh sắp ghen đến phát điên .

Dựa cái gì.

Dựa cái gì?!

C.h.ế.t tiệt!

Bây giờ bất cứ ai cũng thể từ vẻ mặt dữ tợn, đầy ngang ngược của rằng cảm xúc hiện tại của .

Quý Dư suy nghĩ, chỉ thể Thương Viễn Chu chút , cho rằng tin: “Hai chính là cùng một mà.”

“Hay là tin đến từ tương lai? Hay để em kể cho chúng đến với như thế nào nhé?”

Thấy Thương Viễn Chu mở miệng phản bác, Quý Dư liền bắt đầu kể tất cả những chuyện qua kể từ khi hai quen .

Từ thời cấp ba kể đến lúc gặp , từ cuộc hôn nhân giả kể đến lúc ly hôn, từ lúc ly hôn kể đến việc tuyến thể của Thương Viễn Chu để dấu ấn của , vẫn luôn kể đến lúc chụp ảnh sông băng.

Nói xong những chuyện đó, Quý Dư mở miệng:

“Tính cách của kiểu thiện. Nếu hai cùng một , ngay ngày đầu tiên quen em ở nhà trọ cũ nát, tự bỏ tiền túi đưa em thuê phòng khách sạn, cho em ở nơi hơn.”

“Lúc đầu em còn kỳ lạ, bây giờ nghĩ thì chuyện đều giải thích cả .”

Thương Viễn Chu lạnh lùng : “Ý là, gã ảnh hưởng, cho nên mới tự chủ mà đối xử với ?”

Quý Dư luôn cảm thấy lời chút kỳ quái. Thương Viễn Chu vẫn đặt và chính ở hai vị trí đối lập, nhưng ý tứ hình như cũng sai. Do dự một chút, vẫn gật đầu.

Ai ngờ giây tiếp theo, Thương Viễn Chu đột nhiên bật thành tiếng: “Nói bậy!”

Quý Dư kinh ngạc trợn tròn mắt, liền thấy Thương Viễn Chu tức giận kiềm chế : “Ông đây đầu tiên gặp thích , vì cái ch.ó má ảnh hưởng gì hết, hiểu ?”

Người vốn luôn mạnh miệng, cơn ghen tuông gần như thiêu đốt tất cả, bộc lộ hết nội tâm của một cách trần trụi.

Lời tỏ tình đột ngột kịp đề phòng khiến tai Quý Dư đỏ bừng, giật .

vẫn nhỏ giọng mà chắc chắn mở miệng: “Có thể nào vì hai chính là một, cho nên mới đầu tiên gặp em thích ?”

Thương Viễn Chu nghiến răng nghiến lợi: “Không coi là gã nữa.”

“Còn nữa, sẽ đào cái thứ ở gáy .”

Không .

“Không thể!”

Tiếng lòng của Thương Viễn Chu và giọng của Quý Dư gần như vang lên cùng lúc.

Khi những lời đó, chính Thương Viễn Chu cũng cảm thấy một cảm xúc mâu thuẫn mãnh liệt. Cảm xúc theo bản năng đang cho , dấu ấn quan trọng, tuyệt đối thể đào .

Nó đang cho Thương Viễn Chu , đào dấu ấn nhất định sẽ hối hận.

Cảm xúc mãnh liệt đột ngột xuất hiện khiến Thương Viễn Chu tin lời Quý Dư , họ chính là một , thể chỉ là hiện tại mất trí nhớ.

Hay đúng hơn, từ lúc sờ thấy dấu ấn , từ lúc Quý Dư tự tin kể những trải nghiệm đó, Thương Viễn Chu tin .

Tin, nhưng vẫn cam lòng, vẫn ghen tuông.

Sau câu “ thể” đó, Thương Viễn Chu gì nữa. Tầng hầm trở nên im lặng, im lặng đến mức khiến Quý Dư chút yên.

Quý Dư mon men đến gần Thương Viễn Chu, kéo kéo vạt áo : “Sao gì?”

Thương Viễn Chu cụp mắt , ngón tay khẽ chạm lên môi Quý Dư: “Gã hôn bao nhiêu ?”

Mặt Quý Dư đỏ bừng. Cậu vốn trắng, mặt đỏ lên căn bản giấu , bối rối : “Sao cứ hỏi mấy vấn đề kỳ quái .”

“Không gã, là , hai là một mà.”

Thương Viễn Chu nhạo, trong lời còn mang theo một tia ghen tuông và ý vị vô : “Tôi thì hôn nào cả, cho nên gã.”

Quý Dư chút chống đỡ nổi tình huống , cảm thấy Thương Viễn Chu bộc lộ cảm xúc như trông giống trẻ con, chút mới lạ, cảm thấy đáng yêu, kéo kéo vạt áo lay lay dỗ dành:

“Vừa hôn , tính ?”

“Không tính.”

Thương Viễn Chu chút do dự mở miệng, lòng bàn tay với những vết chai mỏng khẽ ấn lên đôi môi non mềm của Quý Dư, ánh mắt nóng rực Quý Dư: “Lại đây, chủ động hé miệng cho hôn.”

Quý Dư cố gắng cò kè mặc cả: “Hôn thì sẽ giận nữa chứ?”

Thương Viễn Chu chỉ khẩy một tiếng đầy ẩn ý, lòng bàn tay vuốt ve môi, im nhúc nhích, chờ Quý Dư chủ động.

Rốt cuộc là đang giận cái gì chứ…

Rõ ràng là cùng một mà…

Quý Dư lí nhí lẩm bẩm, nhưng vẫn ngoan ngoãn chủ động áp sát . Khoảnh khắc môi chạm môi, ngoan ngoãn đến mức chủ động hé môi, mặc cho chút vội vàng xông .

Nụ hôn của Thương Viễn Chu hề bình tĩnh, tự chủ như lúc Quý Dư ghé sát . Anh gần như vội vàng, ngang ngược xông , chiếc lưỡi thô ráp lướt qua khoang miệng ẩm nóng một cách trật tự, cho đến khi vô tình chạm chiếc lưỡi mềm mại đang làm ở bên trong, mới tham lam quấn lấy.

Quý Dư nhắm mắt , lông mi rung động, tiếng nước khe khẽ bên tai trở nên rõ ràng lạ thường.

Cậu nhắm mắt chặt, cố gắng để hé dù chỉ một chút.

Nếu thấy Thương Viễn Chu vẫn còn dáng vẻ học sinh cấp ba đang hôn , thật sự sẽ hổ đến nổ tung.

Thương Viễn Chu mất trí nhớ, nhưng thì , bên trong vẫn là con trưởng thành của .

Điều khiến Quý Dư một cảm giác, một cảm giác hổ, bối rối như đang tay với một nam sinh cấp ba.

Đầu lưỡi trêu chọc, mút , một nụ hôn kín kẽ. Khi mặt lưỡi l.i.ế.m mạnh qua, Quý Dư kiểm soát mà phát một tiếng rên khe khẽ từ cổ họng. Hốc mắt ngấn nước, eo cũng chút chịu nổi mà mềm nhũn.

Thương Viễn Chu ôm , môi kề môi khẽ: “Thích như ?”

Anh hôn mạnh hơn, thậm chí còn tiến sâu đến cuống lưỡi. Môi Quý Dư khép , khó khăn chống đỡ nụ hôn quá sâu .

Lông mi Quý Dư rung động, tựa như một con bướm đen bay mà khó bay. Nước bọt kịp nuốt trôi theo khóe môi hé mở chảy , làm ướt khóe môi, một mảng lấp lánh ướt át, sền sệt.

Từ đôi môi hé mở khó mà khép kín của , mơ hồ thể thấy những chiếc lưỡi đang quấn quýt, dính liền một cách kịch liệt. Chúng giống như những con rắn quấn quýt, khó phân biệt. Dưới nụ hôn sâu kịch liệt, ngay cả khoang miệng mỏng manh cũng thể mơ hồ lộ hình dạng.

“Bỏ… bỏ , ưm.” Quý Dư khó khăn đẩy , mới chút thời gian thở dốc ngắn ngủi, hôn lấy một cách hung hăng.

Nụ hôn của Thương Viễn Chu cũng giống như con , tràn ngập sự chiếm đoạt, chiếm hữu, bao giờ ôn hòa, mà là kịch liệt, triền miên.

Khi nụ hôn cuối cùng cũng kết thúc, Quý Dư thở phào nhẹ nhõm.

Thương Viễn Chu vươn tay, lòng bàn tay lau vệt nước bọt trong suốt nơi khóe môi Quý Dư, đó ngừng vuốt ve đôi môi sưng đỏ, yêu đến chịu nổi: “Kỹ thuật hôn kém như ?”

Anh ghé sát , hôn lên đôi môi đỏ mọng, mi mắt đều cong lên vì : “Thật sự hôn gã nhiều ?”

Quý Dư vẫn còn thở dốc, chút hôn đến ngơ ngác, theo bản năng : “Anh cũng em kết hôn nhiều năm mà hôn vẫn chẳng chút tiến bộ nào.”

Sắc mặt Thương Viễn Chu tức khắc tối sầm . Trong lòng trào dâng sự đủ đầy chua xót vì ghen tuông. Hai loại cảm xúc giằng co, gây từng cơn đau như vết thương xé rách, khiến căn bản nổi.

Chỉ thể như nổi điên mà ôm lòng, hung dữ : “Không .”

Quý Dư dựa lòng , mờ mịt chớp chớp mắt. Hàng mi vốn ướt át run lên, chịu nổi sức nặng của những giọt nước mắt, rơi xuống một giọt lệ trong suốt, phối hợp với vẻ mặt của , trông ngây thơ xinh .

Giống như một cục tuyết trắng tinh, sạch sẽ, khiến nhịn bắt nạt ác hơn.

Thương Viễn Chu sờ sờ hàng mi ướt át của : “Hôn đến ?”

Quý Dư bối rối ngượng ngùng nghiêng đầu, tránh khỏi tay , mím môi gì.

Thương Viễn Chu là Alpha, bản năng trời sinh mang theo tính chiếm hữu và chiếm đoạt. Quý Dư Omega cấu tạo sinh lý trời sinh một đôi với Alpha, là Beta.

Dục vọng của Alpha quá mạnh, quá mãnh liệt, Quý Dư thừa nhận khó khăn.

Niềm vui vượt quá ngưỡng chịu đựng của cơ thể sẽ khiến chịu nổi, cho nên trong những chuyện như luôn , hai mắt đẫm lệ, một cách chật vật.

Cơ thể như từ từ ghi nhớ bộ quá trình. Dần dần, chỉ cần Thương Viễn Chu hôn sâu một chút, mang theo d.ụ.c niệm mà hôn mạnh một chút, hốc mắt Quý Dư sẽ ướt át.

Họ như trở về quá khứ, cơ thể thu nhỏ , nhưng cơ thể vẫn là cơ thể đó, vẫn những phản ứng bản năng.

Thương Viễn Chu Quý Dư như , ánh mắt nóng rực, trong lòng như chứa đầy thứ gì đó mà trào dâng, kiểm soát mà suy nghĩ.

Con trưởng thành trong tương lai của thấy Quý Dư e lệ, chỉ một nụ hôn khiến hốc mắt ướt át như , thật sự nhịn ?

Sẽ làm.

Sẽ làm đến mức độ nào?

Sẽ làm Quý Dư lộ nhiều vẻ mặt đáng yêu hơn nữa ? Gương mặt ửng hồng, hai mắt đẫm lệ c.ắ.n môi nức nở.

Mẹ nó.

Càng nghĩ càng ghen tuông, trái tim như độc d.ư.ợ.c ăn mòn. Anh đang ghen với chính , nhưng thì chứ?

Anh chỉ ghen tuông, còn ghen đến c.h.ế.t .

Con trong tương lai đó thể, tại thể làm?

Thương Viễn Chu khẽ mút hôn lên gương mặt non mềm của Quý Dư, há miệng định hỏi —— hai làm , làm mấy , tư thế nào, sướng .

Còn nữa, bây giờ cơ thể trẻ hơn, vẫn còn là nam sinh cấp ba, thể lực theo kịp, tinh lực càng vô hạn, thử cảm giác sướng hơn .

Lời còn khỏi miệng, liền thấy trong lòng che miệng ngáp một cái: “Ưm…”

“Mệt ?” Lời đến bên miệng vòng một cái, Thương Viễn Chu cúi đầu Quý Dư, đen mặt hỏi.

Quý Dư che miệng ngáp một cái thật dài, trong mắt những giọt nước mắt sinh lý vì buồn ngủ đảo quanh. Cậu khẽ “ừm” một tiếng, mở miệng :

“Vừa tan học là em bắt xe chạy đến đây, mệt.”

Cậu học cả ngày nghỉ ngơi, loay hoay đến bây giờ, tự nhiên là mệt.

Thương Viễn Chu: “Vội vàng làm gì, ngày mai đến cũng như thôi.”

Quý Dư ôm , mặt dụi dụi n.g.ự.c Thương Viễn Chu. Cơn buồn ngủ ập đến khiến mí mắt bắt đầu díu , nhưng vẫn lí nhí : “Muốn sớm thấy hơn.”

Thương Viễn Chu thấy mệt đến , đành nuốt những lời so sánh với con tương lai của , những câu chất vấn rốt cuộc là đang nghĩ đến ai, ôm xuống: “Ngủ .”

……

Có lẽ là vì ghen tuông quá mãnh liệt, lúc ngủ cũng gặm nhấm trái tim Thương Viễn Chu. Người ít khi mơ hiếm hoi một giấc mơ.

Một giấc mơ khó mà định nghĩa là mộng ác mộng, một cảnh mộng đầy hương diễm.

Trong mơ, trưởng thành hơn nhiều, mặc vest, đôi mắt cũng màu đỏ nhạt. Cảnh tượng như là tan làm muộn, lúc về đến nhà thì trời tối đen.

Lúc Thương Viễn Chu đẩy cửa phòng ngủ bước , liền thấy giường một cục nhỏ nhô lên.

Đang là mùa hè, dù điều hòa bật, Quý Dư cũng vì tham lạnh mà duỗi một chân ngoài. Đôi chân trắng nõn, bóng loáng kẹp lấy chăn, mặt còn vương chút sắc hồng do nóng trong chăn bốc lên, đang ngủ say sưa.

Chiếc đồng hồ treo tường và đồng hồ hiển thị điện thoại đều cho thấy đây là thứ Bảy, một ngày dù làm ầm ĩ đến mấy cũng cần dậy sớm làm.

Thương Viễn Chu đến gần đang say ngủ, bàn tay to lớn, thon dài với những khớp xương rõ ràng kéo chăn , thế chiếc chăn.

Sự thế rõ ràng còn nhiều hơn.

Đêm tối yên tĩnh, ánh trăng như dòng nước chảy, dường như những dòng chảy ngầm đang cuộn trào, từ từ cọ xát.

Người đang chìm trong giấc ngủ dường như cảm nhận điều gì, mày bất an nhíu , dùng chút sức lực cố gắng cản trở.

Động tác của Thương Viễn Chu trở nên chút khó khăn, nhưng rõ ràng thích thú, khóe môi nhếch lên, đôi mắt màu đỏ nhạt tràn đầy ý .

Mãi cho đến khi con cá nhỏ run rẩy vẫy đuôi, ấn chặt đến mức bắt đầu cảm thấy trướng đau âm ỉ.

Quý Dư mới nửa tỉnh nửa mê, nửa khó chịu mà tỉnh .

Cậu run rẩy tay kéo lấy bàn tay đang làm loạn của Thương Viễn Chu, nhưng sức lực của rõ ràng đủ. Tay Thương Viễn Chu hề dịch chuyển chút nào, còn ác ý xoa nắn hơn.

“Buông ,” giọng Quý Dư còn mang theo chút ngái ngủ mới tỉnh, sự phản kháng nghiêm khắc cũng trở nên mềm mại, “Buông… buông , khó chịu.”

“Đừng làm nữa, buồn ngủ.”

Thương Viễn Chu lôi từ trong chăn , khẽ dỗ dành: “Chỉ một thôi, vợ yêu chủ động một chút, chúng làm một là xong ?”

Quý Dư nửa tỉnh nửa mê chìm trong cơn buồn ngủ là lúc dễ dụ dỗ nhất. Nói gì cũng phản ứng chậm rì rì, lúc tính tình đặc biệt , ngoan đến mức khiến mềm lòng.

Thương Viễn Chu quả thực mềm lòng, nhưng tim càng mềm, càng nắm chặt lấy buông.

Anh dỗ từ từ lên . Cảnh mộng bắt đầu trở nên hoa lệ, mang theo một lớp kính lọc màu đỏ.

Cánh tay trắng đến lóa mắt đặt lên vai Thương Viễn Chu, vòng eo thon gầy lắc lư, lay động. Áo ngủ xộc xệch, còn bộ vest chỉnh tề đến chút cẩu thả.

Tấm ga trải giường và vạt áo rũ xuống che nơi phát tiếng nước khe khẽ. Nơi đó nửa che nửa lộ, chỉ thể thấy chiếc khóa kéo kéo xuống từ lúc nào.

Cảnh mộng càng thêm dụ dỗ chìm sâu trong đó tỉnh .

trong mộng mãi cho đến khi cảm quan càng thêm quá tải, mới tỉnh táo từ cơn buồn ngủ. Cành hoa đang lay động bỗng bất động, nức nở cầu xin cơn gió mạnh dừng , đổi lấy một cơn cuồng phong thổi về phía .

Tiếng của Quý Dư nhỏ vụn, bắt đầu nức nở mắng Thương Viễn Chu giữ lời.

Người đàn ông mắt điếc tai ngơ, dỗ dành, càng thêm tàn nhẫn.

Trong mơ, trời dần sáng.

Mà lúc , bên ngoài trời cũng sáng. Người trong mơ ngủ, Thương Viễn Chu thì đen mặt tỉnh dậy.

Đây so với một giấc mơ, càng giống như những ký ức rời rạc. Thương Viễn Chu vô cùng chắc chắn trong mơ chính là , nhưng cả vẫn ghen tuông dữ dội.

Anh nhớ một chút ký ức liên quan đến cuộc mây mưa đó, rằng sự dụ dỗ chủ động đó bắt nguồn từ việc đàn ông thấy Quý Dư ôm chia tay với cái tên Aidan gì đó ở sân bay.

Thương Viễn Chu về phía Quý Dư đang ngủ say trong lòng , đầu hôn nhẹ lên vầng trán bóng loáng của , đó nhẹ nhàng xuống giường.

Thay quần áo, tìm nguồn nước, giặt quần lót, bộ động tác liền mạch, trôi chảy. Gương mặt đàn ông tràn đầy vẻ d.ụ.c cầu bất mãn, ngay cả vết sẹo nơi đuôi mày cũng ánh lên vài phần ngang ngược.

Vừa giặt, thầm c.h.ử.i rủa trong lòng.

A.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-86.html.]

Vợ yêu chủ động thì chứ, chẳng qua chỉ là một lão già ghen dám mà thôi.

Lời thoáng qua trong đầu, sắc mặt Thương Viễn Chu vặn vẹo trong giây lát. Vợ yêu, a, thể gọi Quý Dư là vợ yêu.

C.h.ế.t tiệt.

Dựa cái gì mà lúc đó thể gọi Quý Dư là vợ yêu, bắt Quý Dư chủ động.

Lúc đó thể, bây giờ cũng thể.

Thương Viễn Chu đen mặt trở mép giường. Anh một bên giấc mộng xuân đêm qua khơi gợi đến d.ụ.c vọng khó mà kìm nén, một bên vì giấc mộng xuân mà ghen tuông chịu nổi.

Hai loại cảm xúc đan xen, vẻ mặt càng lúc càng tối sầm, ánh mắt cũng càng lúc càng sâu.

Đứng ở mép giường im lặng một lúc, thở dài.

Anh giống như con cầm thú của lúc đó, thể dỗ dành vốn đang ngủ say ngừng làm một cách tàn nhẫn.

Lúc Quý Dư tỉnh , Thương Viễn Chu dẫn vòi nước ngoài cửa rửa mặt. Vừa rửa mặt xong, bánh bao và sữa đậu nành đóng gói sẵn đặt mặt .

Thương Viễn Chu ăn, đột nhiên khẽ mở miệng: “Anh tối qua mơ.”

Quý Dư ăn một cách mơ hồ: “Ừm? Mơ gì .”

Thương Viễn Chu một câu kinh : “Mộng xuân, đúng hơn là hồi ức.”

Quý Dư chút sặc, chút kinh ngạc xen lẫn vui mừng, tự nhiên mà bỏ qua hai chữ phía , mở miệng : “Vậy còn nhớ gì nữa ? Ngoài cái còn gì nữa ?”

Thương Viễn Chu buồn bã : “Không còn nữa, chỉ mơ thấy làm chuyện đó với em thôi.”

“Nếu chúng là một , cũng thể làm chứ?”

Quý Dư vỗ ngực, ho sặc sụa: “Khụ khụ khụ!!!”

“Trong mơ em đang ngủ, kẹp chăn, kéo chăn xuống, cứ thế đưa tay .” Thương Viễn Chu , đưa tay nắm lấy đầu gối Quý Dư.

Cách lớp quần, lòng bàn tay nắm lấy đầu gối, Quý Dư từ lên.

Quý Dư kinh ngạc bối rối, tay chân cùng lúc đẩy , từ chối, vẻ mặt nghiêm nghị mở miệng: “Không !!”

Cậu từ chối quá rõ ràng cũng quá mạnh mẽ, Thương Viễn Chu nhất thời thể tiến thêm chút nào.

Thương Viễn Chu nửa xổm mặt Quý Dư, tay vẫn còn nắm lấy đầu gối , cứ thế giằng co.

Anh ở tư thế nửa xổm, ngẩng đầu về phía Quý Dư, trong mắt đầy vẻ cam lòng: “Không là một ?”

“Gã thể, thì ?”

Quý Dư: ….

Tại so đo ở mấy chỗ kỳ quái chứ!!!

Cậu hổ và tức giận c.h.ế.t, tay lùi nửa bước, chịu đựng sự bối rối mà nghiến răng nghiến lợi : “Anh vẫn còn là học sinh cấp ba!”

“Anh thành niên ? Anh còn thành niên!”

Đuôi mày Thương Viễn Chu nhướng lên, gương mặt lạnh lùng ánh lên một tia phong lưu, tà khí: “Học sinh cấp ba thì ? Vẫn thể làm em sướng như thường.”

Mặt Quý Dư “đằng” một cái đỏ bừng, vội vàng đưa tay bịt miệng Thương Viễn Chu.

Cậu luống cuống tay chân, chỗ hiểm yếu lập tức sơ hở. Tay Thương Viễn Chu vì thiếu lực cản, theo quán tính mà ấn mạnh lên.

Quý Dư bất ngờ kịp đề phòng mà phát một tiếng kêu ngắn.

Thương Viễn Chu l.i.ế.m liếm môi, một câu đầy ẩn ý: “Cứng .”

Quý Dư liên tục lùi về , chống đỡ chật vật, nhưng thái độ vẫn kiên định: “Không , tuyệt đối .”

Cậu nhỏ giọng, như cầu xin mà một câu: “Điểm mấu chốt đạo đức của em cho phép làm như .”

Thương Viễn Chu khẩy, một cách lý: “Không , đạo đức.”

Quý Dư: ……

Chuyện như , cần tự hào đến thế .

Thương Viễn Chu còn hăm hở mở miệng: “Thử học sinh cấp ba xem, em sẽ sướng đến mức đá lão già đấy.”

Quý Dư chậm nửa nhịp mới phản ứng lão già mà là ai, hổ nên lời, gần như phát điên.

Cậu Thương Viễn Chu, dứt khoát nghiêm mặt : “Tuyệt đối , nếu nhất định làm, em sẽ đến nữa.”

Quý Dư vốn nghĩ còn nhấn mạnh thêm vài nữa mới thể dập tắt ý nghĩ của Thương Viễn Chu, thấy Thương Viễn Chu đột nhiên khựng , nửa là cam lòng nửa là tiu nghỉu mở miệng: “Không làm, hôn một chút ?”

“Được.” Quý Dư , ghé sát như dỗ dành mà hôn nhẹ lên môi Thương Viễn Chu.

Sau đó liền bắt lấy, hôn lấy hôn để một cách hung hăng.

Thương Viễn Chu cuối cùng mút hôn từng chút một nơi khóe môi Quý Dư: “Không nỡ làm với em ở nơi .”

Tầng hầm chật hẹp, tối tăm, kín mít thích hợp để Quý Dư trần trụi phơi bày bản , sẽ cảm thấy làm là thiệt thòi cho chú cá nhỏ xinh .

Quý Dư ngẩn , ngừng tự nhủ đừng mềm lòng. Cậu chịu thiệt bao nhiêu trong chuyện . Thương Viễn Chu nay điểm dừng, chỉ một tấc tiến một thước.

Tình huống hiện tại thật sự thích hợp, quá đột phá giới hạn đạo đức của .

“Em đỏng đảnh như , chỉ là tình huống thật sự .”

Quý Dư mím môi, suy nghĩ một chút thêm: “Anh cần coi em như , kiêu kỳ, quý phái. Em chỉ là một bình thường, ngoại hình bình thường, cơ thể cũng yếu ớt. Nếu vì…”

Cậu dừng một chút, tránh chủ đề mà Thương Viễn Chu thích, tiếp tục : “Anh cũng sẽ để ý đến em như .”

Quý Dư thẳng , nhưng Thương Viễn Chu vẫn tức giận, nghiến răng, hung dữ : “Nói nữa, gặp yêu em, vì cái lão già ch.ó má nào hết.”

Ghen tuông thể đổi một . Những lời vốn dĩ mạnh miệng , bây giờ cần suy nghĩ cũng thể , còn .

“Còn nữa,” đuôi mày Thương Viễn Chu nhướng lên, “Chỗ nào bình thường, rõ ràng là xinh c.h.ế.t .”

Tai Quý Dư đỏ bừng, lời khen thẳng thắn làm cho chút làm .

Ngoại hình của quả thực chỉ thể coi là thanh tú, đơn giản là trắng hơn một chút, chỉ là trong mắt Thương Viễn Chu, dường như giống .

Thương Viễn Chu như nghĩ điều gì, hăm hở mở miệng: “Chẳng lẽ là lão già đó em bình thường? Nói em xí?”

Anh nhạo một tiếng, mang theo vẻ khinh thường: “Không mắt .”

“Gã như nhất định là yêu em, em đá gã với ?”

Quý Dư: ……

Đây tính là gì?

Mình tự cạy góc tường nhà ?

Quý Dư chút bất đắc dĩ buồn mở miệng: “Anh c.h.ử.i bới chính như , nghĩ đến lúc khôi phục ký ức thì làm ?”

Thương Viễn Chu , đôi mắt sâu thẳm như một đám sương mù dày đặc thể quấn lấy thể thoát .

Lúc mở miệng, giọng mang vẻ thờ ơ: “Anh việc gì quản chuyện khôi phục ký ức .”

“Anh chỉ cần hiện tại.”

Anh vươn tay chạm đuôi mắt Quý Dư: “Anh chỉ cần hiện tại trong mắt em chỉ .”

Quý Dư ngẩn . Cậu nhớ rõ đây là thứ bao nhiêu trong một ngày Thương Viễn Chu chạm mắt . Cậu vốn đang kỳ lạ, Thương Viễn Chu nhiều thói quen như .

Cho nên…

Thì là vì… cái .

Cậu nhịn mà cảm thấy áy náy, cũng theo đó mà xổm xuống dụi lòng Thương Viễn Chu: “Em xuyên qua để xem ai cả, em chính là .”

Thương Viễn Chu xoa xoa tóc : “Anh .”

“Anh chỉ là,” Thương Viễn Chu một cái, trong mắt chút ý nào, “Quá ghen tuông.”

Anh lẽ bệnh .

Mới thể tính chiếm hữu mạnh đến mức ngay cả chính cũng ghen.

Quý Dư đầu , mái tóc mềm mại cọ qua lòng bàn tay Thương Viễn Chu, mờ mịt khó hiểu: “Chuyện gì mà ghen, hai chính là một mà.”

“Không gì đáng ghen?” Thương Viễn Chu hỏi một , đột nhiên chuyển chủ đề: “Em khi hai kết hôn, em mỗi năm vẫn sẽ ngoài chụp ảnh thực địa, thể là một tháng, thể là hai tháng?”

Đây đều là những chuyện Quý Dư kể tối qua. Có lẽ vì nhấn mạnh xong việc tinh thể đ.á.n.h dấu hình thành như thế nào, nên lúc Quý Dư đến chuyện hôn nhân chỉ qua loa một hai câu.

Thương Viễn Chu nghiêm túc, bây giờ cũng lập tức khơi chuyện qua loa .

Chủ đề chuyển quá đột ngột. Quý Dư tuy chút ngơ ngác, nhưng vẫn gật đầu: “Ừm, một năm một .”

Thương Viễn Chu lạnh một tiếng: “Em tin , lão già đó lúc thấy em, cũng sẽ ghen tuông nhớ lúc ở bên em đấy.”

Anh còn trúng phóc, Quý Dư cũng .

Người giật trợn tròn mắt, chút tin tưởng: “Không thể nào.”

“Chưa từng biểu hiện ngoài bao giờ.”

Thương Viễn Chu mất trí nhớ, dựa trực giác mà bóc mẽ chính chút khách khí, lạnh liên tục: “Giả vờ.”

Quý Dư vẫn tin, lắc đầu.

Lại thấy Thương Viễn Chu một cách chắc chắn: “Chúng là một , bây giờ ghen, em nghĩ lúc đó sẽ ghen ?”

Một câu sức thuyết phục, trực tiếp khiến Quý Dư im lặng.

Cảm xúc của Thương Viễn Chu luôn giấu kín trong lòng, từ vẻ mặt chút nào. Dù thỉnh thoảng cảm xúc lộ ngoài, cũng là những lời tục tĩu khiến đỏ mặt tim đập.

Quý Dư đột nhiên cảm thấy trải nghiệm , việc Thương Viễn Chu mất trí nhớ, trở tuổi thiếu niên còn ngây ngô, lẽ thể giúp hiểu rõ hơn về Thương Viễn Chu một chút.

Những điều hiện tại, đều là những điều khó mà hiểu ở bên Thương Viễn Chu trưởng thành bao lâu nữa.

Họ còn thể ở bên , cùng trải qua một nữa quãng thời gian cấp ba mấy đó, cũng coi như là bổ sung một dấu chấm câu cho tuổi thanh xuân.

Ăn sáng xong, Thương Viễn Chu liền làm.

Anh khẽ búng nhẹ trán Quý Dư: “Đừng lo lắng, là làm gia sư.”

Quý Dư mím môi, do dự nắm lấy vạt áo Thương Viễn Chu: “Em thể cho tiền, cũng cần vất vả như .”

Thương Viễn Chu từ chối dứt khoát: “Sao thể tiêu tiền của vợ .”

“Đường Thành Nam mới mở một tiệm sách, bên trong gian khá , còn đồ uống và bánh ngọt, em thể đến đó một chút, đợi trở về.”

Nói móc hai trăm đồng đưa cho Quý Dư, còn cho từ chối.

Lão già tự thể nuôi vợ , cũng thể.

……

Hai ngày cuối tuần trôi qua, khi Quý Dư , Thương Viễn Chu trở trường học cái gì cũng thấy chút mắt.

Ai cũng thể trong lòng khó chịu, ai dám chọc Thương Viễn Chu lúc .

Nghe học sinh mắt khuyên nhủ , “tha thiết” cảnh cáo nếu tỏ tình thì tuyệt đối đừng chọn lúc tìm Quý Dư, chút mới lạ chút tò mò.

Với mục đích tìm hiểu thêm về Thương Viễn Chu lúc , mở miệng hỏi: “Có nhiều tỏ tình với Thương Viễn Chu lắm ?”

Người Quý Dư tình cờ hỏi đường chính là bạn cùng bàn của Thương Viễn Chu, Thạch Trọng Lỗi. Nghe , : “Rất nhiều, cách vài bữa là ngăn bàn của Chu đầy ắp đồ ăn vặt.”

“Cậu học sinh trường , học sinh trường khác đến tỏ tình cũng nhiều lắm.”

Quý Dư mặc đồng phục trường Bách Lâm. Ngôi trường giống như nghĩ, dễ . Cậu từng đến ngôi trường Thương Viễn Chu đang học, chút tìm đường nên mới hỏi.

Không ngờ thu hoạch bất ngờ.

Trong giọng của Thạch Trọng Lỗi mang theo chút ngưỡng mộ khó hiểu: “Người thích Chu chúng nhiều lắm, cả nam lẫn nữ đều . Cũng thôi, Chu như nhất định sẽ phân hóa thành Alpha.”

thấy thích ai cả, đồ ăn vặt nhét trong ngăn bàn cũng bao giờ ăn. Muốn trả cũng ai nhận, đều chia cho chúng hết.”

Quý Dư trầm tư: “Vậy cũng khá , cảm giác sợ .”

Thạch Trọng Lỗi vốn là hóng chuyện, hiếm khi gặp một từng đến những chuyện bát quái đó của Thương Viễn Chu. Bị Quý Dư hỏi, lập tức nấy.

“Anh Chu bình thường vẫn khá , chỉ là lạnh lùng một chút, thật con tệ.”

“Chỉ là những chuyện làm thật sự khiến … nghĩ là thấy sợ.”

Quý Dư tò mò căng thẳng hỏi dồn: “Anh làm chuyện gì?”

Thạch Trọng Lỗi hạ thấp giọng: “Cuối tuần Chu sẽ làm gia sư. Trước đây thấy mắt, chạy đến phá hỏng công việc gia sư của Chu.”

“Không bao lâu gã đó đánh, xương cốt đều gãy hết, viện mấy tháng.”

Mày Quý Dư nhíu , chút lo lắng: “Bố đối phương tìm gây sự ?”

Thạch Trọng Lỗi: “Tìm chứ, tìm.”

“Làm ầm ĩ đến tận trường, nhưng chuyện bằng chứng camera theo dõi, chứng minh Chu làm. Anh Chu duy nhất thành tích trong trường.”

“Nếu ở đây miễn hết chi phí, còn hứa hẹn khi Chu thi đỗ sẽ cho 100 vạn, Chu thể học ở đây. Cậu nghĩ xem, trong một ngôi trường một thể đỗ trường top đầu, ban giám hiệu đương nhiên đều bao che. Kết quả cuối cùng tự thú nhận chuyện phá đám việc làm thêm của Chu, buộc chuyển trường.”

Quý Dư cũng theo đó thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì .”

Ai ngờ Thạch Trọng Lỗi xua tay: “Vẫn xong , ông bố du côn của thằng đó là một lão du côn. Ổng tức chịu , tìm đến vây đ.á.n.h Chu.”

“Anh Chu một đ.á.n.h ba lớn ngã sõng soài viện. Lần thì camera theo dõi, nhưng là phòng vệ chính đáng. Ba lớn, những tạm giữ mà còn bồi thường cho Chu một khoản tiền.”

Mày Quý Dư nhíu càng chặt hơn: “Anh thương ?”

Thạch Trọng Lỗi lắc đầu: “Vết sẹo mặt chính là từ lúc đó để , mờ nhiều . Lúc đó cả là máu. Anh đối với khác tàn nhẫn, đối với chính cũng tàn nhẫn, đ.á.n.h thì màng sống c.h.ế.t.”

Quý Dư một thở phào nhẹ nhõm nửa chừng thì biến thành cục đá rơi xuống. Người , hỏi thương , kết quả là thương, mà lắc đầu cái gì chứ.

Cũng giống hệt cái tật của tên lính đ.á.n.h thuê đến thăm Evan.

Quý Dư: “Cậu thể giúp gọi Thương Viễn Chu ? Hoặc là đưa đến cửa lớp học của cũng .”

“Phiền .”

Thạch Trọng Lỗi: “Gọi thì dám , dạo Chu trông khó chịu lắm. Tôi đưa qua đó , dù cũng về lớp.”

Lúc Thương Viễn Chu thấy tiếng động còn tưởng nhầm. Khi khỏi lớp học thấy thì mới phát hiện Quý Dư thật sự đến.

“Sao em đến đây?”

Quý Dư mi mắt cong cong rộ lên: “Em về mới nhớ , trường hai ngày nay tổ chức đại hội thể thao. Em xin nghỉ, trốn đại hội thể thao đến đây.”

“Trường các chắc cũng sắp tổ chức đại hội thể thao ? Thời gian tổ chức đại hội thể thao của các trường trong tỉnh đều xấp xỉ cả.”

Thương Viễn Chu “ừm” một tiếng, xoa xoa tóc Quý Dư: “Có mệt , uống nước ?”

Thạch Trọng Lỗi bên cạnh xem đến ngẩn . Cậu bao giờ từng thấy Thương Viễn Chu đối xử dịu dàng với ai như chứ.

Giây tiếp theo, ánh mắt Thương Viễn Chu dừng , chút khó chịu: “Cậu đây còn việc gì ?”

“Không .” Thạch Trọng Lỗi , vội vàng chạy .

Ăn đồ ăn vặt trong ngăn bàn của Thương Viễn Chu, cùng những khác trong lớp lén lút chú ý cửa.

Xoa tóc, dắt tay, ôm, ai từng thấy Thương Viễn Chu như chứ.

Đây vẫn là Chu mặt lạnh với tất cả ? Một đám âm thầm phấn khích, dự cảm hôm nay diễn đàn của trường sẽ bùng nổ.

Quý Dư: “Nghe dạo vui?”

“Sao ?”

Thương Viễn Chu nhíu mày: “Lý do khó chịu ban đầu còn nữa, bây giờ khó chịu là vì lúc nãy tới, thấy Thạch Trọng Lỗi ôm .”

Trước khi Quý Dư kịp mở miệng, một bước: “ , ghen đấy.”

Quý Dư kinh ngạc về phía , cố gắng giải thích: “Nam sinh cấp ba với đều bá vai bá cổ như ?”

“Cũng ôm gì , chỉ khoác vai một chút thôi.”

Cậu cũng như , nhưng nghĩ đây là bạn cùng bàn của Thương Viễn Chu nên mới nhịn trốn .

Thương Viễn Chu căn bản , kéo cổ tay thẳng, cho đến khi đưa đến một góc ai mới ép tường: “Không thích em thiết với khác quá, ghen đến c.h.ế.t .”

Quý Dư: “Anh…”

Như cũng thể ghen ? Vậy… Thương Viễn Chu trộm ghen bao nhiêu ?

Quý Dư khó tưởng tượng, nhưng cảm thấy thể là thật.

Mày kiếm Thương Viễn Chu nhướng lên: “Nói thẳng quá ? Anh cần giống lão già mà ăn giấm ngầm .”

Anh vùi đầu cổ Quý Dư, khẽ : “Đừng cử động, vợ yêu bồi thường cho .”

Nói hôn xuống, dùng sức mút liếm, để những dấu hôn đỏ thẫm vùng da trắng như tuyết đó.

Để thấy, để , là của .

Nghĩ đột nhiên chút hài lòng. Không ký ức thì chứ, lúc đó gã làm gì cách nào hôn vợ trong trường học.

bây giờ thể.

Vợ yêu còn ngoan ngoãn, chút giãy giụa.

Sướng.

Loading...