Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 85

Cập nhật lúc: 2026-04-22 10:45:07
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Quý Dư, Quý Dư.” Một bàn Quý Dư, mất kiên nhẫn dùng tay liên tục gõ mạnh lên mặt bàn, phát những tiếng “băng băng băng” nặng nề.

“Ban ngày ban mặt mà ngẩn ngơ cái gì thế.”

Thấy Quý Dư hồn, gã thẳng , xuống Quý Dư từ cao: “Trốn học ngoài cổng trường mua cho một cái máy chơi game về đây, cái máy của lão đầu trọc tịch thu trả .”

“Hôm nay mà mang thì phí chạy vặt là 1000, ngày mai chỉ còn 200 thôi. Tao đang sốt ruột chơi, mày tự xem mà làm.”

Quý Dư chìa tay về phía gã: “Tôi ngay đây, tiền mua máy chơi game và phí chạy vặt đưa cho .”

Người nọ ngạc nhiên liếc Quý Dư: “Lát nữa còn một tiết Văn, chắc chắn ngay bây giờ ?”

Quý Dư giúp khác trốn học chạy vặt đều một nguyên tắc: những việc ảnh hưởng đến việc học thì nhận, ngoại trừ các tiết Thể dục, Âm nhạc. Cậu thường chạy ngoài buổi tự học tối hoặc giờ cơm trưa.

Đây là điều mà những thường xuyên tìm chạy vặt đều .

Người bàn đầu , cợt nhả: “Buổi tự học tối là do chủ nhiệm lớp trông, càng khó chạy ngoài. Với , Đồng, quản lúc nào làm gì.”

Đồng,” bàn hì hì, “1000 tệ lận đấy, là để em cho? Dạo tiền tiêu vặt eo hẹp quá, đầu óc căng thẳng.”

Người gọi là Đồng thèm để ý đến , móc từ trong túi một chiếc thẻ đưa cho Quý Dư: “Mật khẩu đấy.”

Quý Dư nhận lấy thẻ ngân hàng, gật đầu, sang với bạn cùng bàn một tiếng. Sau khi bạn cùng bàn đồng ý, liền thẳng cửa lớp học.

Người bàn thấy phục, bĩu môi: “Tại cho em chứ, em cũng mà.”

“Mày?” Đồng ca liếc một cái, “Quý Dư bắt cũng khai tao . Có mời phụ thì cũng chẳng cả, cũng chẳng ai đến.”

“Mày mà dọa mời phụ , tin là mày khai tên tao ngay .”

Người bàn khoa trương “oa” một tiếng: “Em loại nghĩa khí như . Với , nhất định sẽ bắt ? Quý Dư cũng bắt mấy .”

Anh Đồng gõ nhẹ đầu , nhạo: “Được , so đo với một thằng chạy vặt làm gì. Mày đầu óc căng thẳng thì tao dẫn mày chơi là chứ gì.”

Trường trung học Bách Lâm xin nghỉ khó. Bác sĩ ở phòng y tế của trường thể giải quyết hầu hết các vấn đề nhỏ, dùng cớ bệnh tật để xin nghỉ cũng khó. Công tác an ninh cũng làm khá , các cổng đều canh gác, trong trường còn tuần tra.

bảo vệ thể nào 24/24 đều chằm chằm học sinh. An ninh dù nghiêm ngặt đến cũng chỉ là so với các trường học thông thường, ngoài thì luôn cách.

Đối với một “học sinh hư” thường xuyên chạy ngoài như Quý Dư, việc khỏi cổng trường tự nhiên cách riêng của .

Từng kinh nghiệm học cấp ba một , Quý Dư làm những việc càng thêm thuận buồm xuôi gió.

Cảnh tượng tái hiện trăm phần trăm khiến cũng nhớ chuyện từ trong ký ức. Phí chạy vặt 1000 tệ nhỏ, nhưng từ chối.

Quý Dư vẫn nhớ rõ điều quan trọng nhất là gì: học tập, thi đỗ, rời khỏi nhà họ Quý.

Trốn một tiết học cả, ý nghĩ như một sẽ hai , điểm mấu chốt sẽ ngày càng lùi về , cuối cùng chẳng làm nên trò trống gì.

tình hình hiện tại khác.

Trong lòng Quý Dư vẫn luôn một dự cảm, sẽ đây quá lâu.

Cho nên trốn học cũng thấy hiển nhiên.

Hơn nữa, bây giờ càng lúc càng cảm thấy nơi thể là một dạng ảo cảnh gì đó. Làm gì thế giới song song nào mà thứ đều giống hệt, chỉ duy nhất những chuyện nhỏ nhặt xảy bên cạnh và Thương Viễn Chu là khác biệt.

Quý Dư hứng thú tìm hiểu xem nhà họ Quý gì khác biệt , nhưng liệu Thương Viễn Chu cần trải qua những chuyện tồi tệ đó nữa .

Cậu đường lấy điện thoại lướt đến của Thương Viễn Chu, lúc soạn tin nhắn bắt đầu do dự.

Nên hỏi thế nào để tỏ kỳ quái đây?

Mẹ khỏe ?

Nghe là gia đình tái tổ hợp, tình cảm bố ?

Bố ngày thường cãi ?

Quý Dư: ……

Hỏi thế nào cũng sẽ tỏ kỳ quái. Bao nhiêu năm trôi qua, vẫn học cách bắt chuyện làm quen một cách tự nhiên.

Cậu đau đầu xoa xoa trán, tạm thời bỏ điện thoại xuống.

Mà ở đầu dây bên , Thương Viễn Chu đang cầm điện thoại nghịch bàn.

Hiện tại là giờ học, thầy cô đang họp nên yêu cầu cả lớp tự học. Lớp trưởng bục giảng trông chừng .

Lớp học ồn ào kinh khủng, chẳng chút dáng vẻ tự học nào. Thương Viễn Chu dựng điện thoại mặt bàn, ngón tay với những khớp xương rõ ràng ấn một góc điện thoại, chiếc điện thoại xoay tròn giữa ngón tay và mặt bàn.

Bạn cùng bàn tò mò nhoài qua: “Anh Chu, làm gì đấy?”

“Chán ? Có chơi Cờ Tỷ Phú , em mới mua bộ bài mới.”

Ở những trường học như của họ, chỉ cần làm gì quá vi phạm kỷ luật, giữ im lặng trong lớp, còn làm gì thì thầy cô thường cũng lười quản, huống chi là những lúc tự học thầy cô trông coi.

Thương Viễn Chu để ý đến , thờ ơ xoay chiếc điện thoại đang dựng , chằm chằm màn hình đen ngòm, vẻ mặt lạnh lùng đang suy nghĩ gì.

Đột nhiên, “ầm” một tiếng, một vật nặng rơi xuống làm vang động cả phòng học. Lớp trưởng nhắc nhở giữ im lặng vô dẹp sự ồn ào, giờ đây yên tĩnh đến lạ thường.

Thương Viễn Chu mặt biểu cảm chiếc điện thoại rơi mặt bàn, ấn nút nguồn mở màn hình, màn hình chính trống trơn, một nụ chút ấm.

Anh để ý đến sự yên tĩnh do gây , cũng phát hiện những ánh mắt của các bạn học khác đang liên tục qua, chỉ chăm chăm điện thoại, như xuyên qua màn hình.

Một lát , lạnh một tiếng.

Lớp học từ lúc nào ồn ào trở , chỉ bạn cùng bàn của Thương Viễn Chu là lòng yên bên cạnh đang chằm chằm điện thoại, mặt lạnh tanh đột nhiên lạnh, đến mức khiến sợ hãi.

“Sao Chu?” Bạn cùng bàn, cũng chính là Thạch Trọng Lỗi, thăm dò hỏi: “Điện thoại hỏng ?”

Nếu thể nào, còn tưởng Chu bây giờ trông giống hệt mấy ông chồng hờn dỗi chờ vợ nhắn tin mà mãi thấy.

Thương Viễn Chu liếc : “Cậu xem, một mặt dày mày dạn xin liên lạc của , nhưng chẳng bao giờ nhắn tin gọi điện cho , là làm gì?”

Không thể nào…

Chẳng lẽ thật sự đoán mò trúng ?

Tâm hồn hóng chuyện của Thạch Trọng Lỗi đột nhiên trỗi dậy, cẩn thận xác nhận: “Anh Chu hỏi hộ bạn ?”

Thương Viễn Chu mặt biểu cảm liếc một cái: “Tôi tự hỏi.”

Thạch Trọng Lỗi sốc đến mức kể chuyện cho , nhưng mặt vẫn tỏ nghiêm túc suy nghĩ.

Trầm tư một lát, mở miệng: “Tôi nghĩ, đó thể đang thả thính đấy.”

Thương Viễn Chu tỏ hứng thú, mày kiếm nhướng lên: “Như thế nào?”

“Trước tiên cố ý thu hút sự chú ý của , đó đột nhiên cắt đứt liên lạc, làm ruột gan cồn cào. Người đó chính là đang đợi kìm mà chủ động tìm đến đấy.” Thạch Trọng Lỗi hì hì, “Đây là chiêu của chị để câu trai , theo lời chị thì trăm thử trăm trúng.”

Thương Viễn Chu nhạo một tiếng, hỏi ngược : “Ruột gan cồn cào?”

“Vậy thì nhầm , sẽ .”

Nói xong, cất điện thoại , ngón tay với những khớp xương rõ ràng đặt lên một góc quyển sách bàn, lật lật vài trang sách, thờ ơ vuốt ve.

Thạch Trọng Lỗi thầm nghĩ, xem bộ dạng , chẳng giống sẽ chút nào, ngược vẻ sẽ là… nhưng trong lòng cảm thấy Thương Viễn Chu thật sự sẽ .

Bao nhiêu chạy theo đuôi Thương Viễn Chu, đủ loại , chẳng thấy Thương Viễn Chu đối xử hòa nhã với ai cả, thể nào đột nhiên ai đó thu hút .

Thạch Trọng Lỗi tâm hồn hóng chuyện giày vò, ý dò hỏi thêm, bèn : “Tình huống chỉ cần lạnh nhạt với đó, cứ mặc kệ, lâu ngày thì đối phương sẽ tự sốt ruột thôi.”

“Đây cũng là bí kíp yêu đương của chị , chị gọi đây là phản công.”

Thương Viễn Chu như đột nhiên nhớ điều gì, nhíu mày : “ là con trai.”

Thạch Trọng Lỗi đập bàn một cái: “Con trai thì , Chu trông thế chắc chắn sẽ phân hóa thành Alpha. Không tranh thủ lúc phân hóa mà nắm bắt lấy, càng khó nắm bắt hơn.”

Thương Viễn Chu “chậc” một tiếng: “Ý yêu đương với , còn trói buộc ?”

Thạch Trọng Lỗi suy nghĩ một chút: “Chắc là .”

Đuôi mày Thương Viễn Chu hạ xuống, mang theo chút cảm giác áp bức: “Cái gì gọi là chắc là?”

Tim Thạch Trọng Lỗi đập thình thịch: “Chắc chắn là .”

Thương Viễn Chu khẩy: “Cậu .”

….. Thu cái bộ dạng đáng tiền của , lời may còn tin hai phần.

Thạch Trọng Lỗi dám tiếng lòng của , càng tò mò rốt cuộc là ai: “Anh Chu, đó là ai ?”

“Không ai cả, quan trọng,” Thương Viễn Chu dừng một chút, cho Thạch Trọng Lỗi cho ai, “Không cùng thế giới với chúng .”

Giọng lớn, mang theo chút ý vị khó hiểu: “Trường trung học Bách Lâm.”

Thạch Trọng Lỗi kinh ngạc đến mức suýt nữa vững: “Cái gì?”

“Trường Bách Lâm ở thành phố bên cạnh ?” Cậu vẻ mặt ngạc nhiên, “Đó trường quý tộc ? Nghe nhà công ty, làm quan thì đến cổng trường cũng đặt chân .”

Thạch Trọng Lỗi bắt đầu lắc đầu: “Vậy thì đúng là của hai thế giới . Hay là thôi , nhà chắc chắn sẽ đồng ý cho yêu đương với một thằng nhóc nghèo tiền địa vị .”

Đột nhiên như nghĩ điều gì, hì hì, chút lén lút hạ thấp giọng: “Có thể chơi đùa với một chút mà Chu. Chơi đùa với ấm nhà giàu, tiền thì cứ đòi một ít, chẳng lẽ cho?”

“Khoảng cách gia đình thể bù đắp , nhưng thể kéo xuống bùn mà. Câu đó thế nào nhỉ.”

Thạch Trọng Lỗi vuốt cằm : “Kéo bùn, đúng , kéo xuống bùn thì chẳng chơi thế nào thì chơi thế .”

“Chơi chán thì lấy cớ cách gia đình quá lớn, áp lực, một cước đá . Dù cũng là con trai, phân hóa, cũng Omega, cũng sẽ mang thai.”

“Hay là cũng yêu đương với con trai , áp lực, cũng cần chịu trách nhiệm, thật tệ.”

Ầm ——

Tiết tự học , lớp học thứ hai vang lên một tiếng động khiến cả lớp đều thể thấy.

Cả hai đều phát từ cùng một phía, chỉ là thứ hai tiếng động đặc biệt lớn hơn một chút.

Mọi trong lớp tò mò đầu xem, liền thấy Thạch Trọng Lỗi một cước đá ngã xuống đất, đau đến nhe răng trợn mắt nhưng dám mắng, vì đá chính là Thương Viễn Chu.

Thạch Trọng Lỗi tự phủi m.ô.n.g dậy, dọn chiếc ghế đá đổ, thấp thỏm bất an xin Thương Viễn Chu: “Xin Chu, em nên những lời đó.”

Thương Viễn Chu liếc một cái chút ấm: “Suy nghĩ cho sạch sẽ một chút, đừng làm tồi tệ.”

“Nếu để phát hiện làm như với ai, bất kể đối phương là nam nữ,” mày khẽ nhướng lên, trong mắt ánh lên một tia âm trầm, “Giường bệnh trong bệnh viện sẽ một cái dành cho .”

Tiếng chuông tan học vang lên, Thương Viễn Chu bước khỏi lớp học trong sự im lặng bao trùm.

Cánh cửa dẫn lên sân thượng của khu giảng đường trường học quanh năm đều khóa. Đa đều chìa khóa đó chỉ quản lý mới , ít ai rằng, Thương Viễn Chu cũng chìa khóa.

Anh dựa bức tường xám của sân thượng xuống. Hoàng hôn đang dần buông xuống đường chân trời, nhuộm đỏ nửa bầu trời. Vài đám mây lững lờ trôi ở phía chân trời, chúng cũng nhuốm chút sắc màu, nhưng vẫn vẻ trắng tinh.

Thương Viễn Chu mấy đám mây đó đến xuất thần, như dụ dỗ mà vươn tay , năm ngón tay hướng về phía những đám mây trời, từ từ nắm chặt , như thể nắm chúng trong lòng bàn tay.

Làm xong hành động đó, mới nhận làm gì: “C.h.ế.t tiệt, ngốc quá .”

“Làm màu cái gì chứ.”

Thứ coi trọng, nhất định sẽ tìm cách để nắm giữ trong tay. Không là kéo xuống bùn, mà là nâng niu, giống như nâng niu một đám mây dễ vỡ, cưng chiều .

Không cần kéo xuống bùn, Thương Viễn Chu tự sẽ dẫm lên vũng bùn mà .

Chiếc điện thoại im lặng suốt ba bốn ngày lúc mới chậm rãi vang lên một tiếng “leng keng” báo tin nhắn.

Thương Viễn Chu móc điện thoại từ trong túi , liền thấy màn hình hiển thị nhận một tin nhắn mới.

Người gửi tin nhắn Thương Viễn Chu lưu trong danh bạ là —— Cá Con Xinh Đẹp.

“Đang làm gì đấy?”

Thương Viễn Chu cong môi, ung dung gõ chữ: “Bây giờ giờ tan học nhỉ, lén mang điện thoại trường ?”

“Không nghiêm túc học hành gì cả, bạn học Quý.”

Quý Dư mới trốn học trở về, thoáng chút chột , mím môi chằm chằm tin nhắn. Sự chột chọc trúng khiến quên mất rằng, Thương Viễn Chu, cũng đang ở trường, tại trả lời tin nhắn của .

Thậm chí còn trả lời nhanh như , gần như là trả lời ngay lập tức.

Cậu trả lời, Thương Viễn Chu nhanh gửi đến một tin nhắn nữa: “Sao gì.”

Quý Dư bên bồn hoa, nghiêm túc gõ từng chữ một: “Tôi nhớ .”

Những gì đang trải qua bây giờ, đều là những gì từng trải qua: tẻ nhạt, vô vị, nặng nề, một năm thuộc về 20 năm đầu đời mấy nổi bật và ảm đạm của .

Hiện tại, điều duy nhất thể khiến chút mong đợi, chính là mỗi tuần gặp Thương Viễn Chu.

thời gian cũng quá dài, chờ đợi năm ngày, chờ chờ, bây giờ mới trôi qua một nửa.

Thương Viễn Chu liên tục màn hình điện thoại trong tay, tin nhắn đó phóng to lên, bốn chữ chiếm hơn nửa màn hình, khóe môi cũng càng lúc càng cong lên.

Anh , nụ mặt càng lúc càng rạng rỡ, đuôi mày nhướng lên, mang theo một tia phong lưu: “Nhớ ?”

Quý Dư: “Ừm.”

“Muốn gặp .”

“Nếu đến, thật sự sẽ đến .”

Ngón tay Thương Viễn Chu dừng nút gửi, một lát từ từ dịch , xóa mấy chữ “ đến” soạn sẵn trong khung chat.

Anh thể thoát khỏi vũng lầy, tiến về phía Cá Con Xinh Đẹp đang nuôi dưỡng trong chiếc bể cá tinh xảo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-85.html.]

Chỉ là khi thoát khỏi tầng lớp dơ bẩn, hỗn loạn ở đáy, thấy dáng vẻ chật vật, vật lộn trong vũng lầy.

Hơn nữa, nơi loạn, cảnh bẩn, thích hợp để Quý Dư thường xuyên đến.

Lý lẽ Thương Viễn Chu đều hiểu, nhưng lúc thật sự từ chối nỡ.

Một câu “ đến” là thể khiến đến nữa. Anh thậm chí , nhưng cuối cùng vẫn xóa .

“Cậu đến thì cũng sẽ yêu đương với .”

Quý Dư nhíu mày mấy chữ gửi đến, lướt lên xem để chắc chắn những lời hề liên quan đến chuyện : “Anh đang ?”

“Anh yên tâm , ý định yêu đương với .”

Thương Viễn Chu trả lời nhanh, chỉ một chữ “ừm” ngắn ngủn. Quý Dư chằm chằm đó, thật sự thể chút cảm xúc nào từ một chữ đó, đành bất đắc dĩ từ bỏ.

Thấy sắp đến giờ tự học tối, Quý Dư sợ làm lỡ việc học của Thương Viễn Chu, cũng thêm gì nữa, chủ đề cứ thế mà gián đoạn.

Thương Viễn Chu chiếc điện thoại bất kỳ phản hồi nào, bàn tay cầm điện thoại siết chặt đến mức khớp xương trắng bệch. Một lát , từ từ thả lỏng, nhạo một tiếng.

Không yêu đương với ?

Miệng thì luôn nhớ , gặp , yêu đương với ?

Ai tin?

……

“Thương Viễn Chu!”

Tối thứ sáu, một ở cửa tầng hầm, toe toét chào hỏi Thương Viễn Chu. Ánh đèn vàng ấm áp hành lang chiếu mắt , tựa như biển lấp lánh ánh mặt trời.

Quý Dư đưa thứ đồ trong tay : “Ăn ? Tôi mua táo cho .”

Thương Viễn Chu: “Nếu nhớ lầm thì mới mười mấy tuổi chứ mấy chục tuổi. Học theo ông già bà cả nào mà thăm mua táo thế?”

Quý Dư c.ắ.n cắn môi , mày nhíu , vẻ vui lắm: “Thích thì ăn.”

“Tôi chọc gì , hung dữ làm gì.”

Thương Viễn Chu thầm nghĩ Quý Dư quả thực chọc gì , chẳng qua là yêu đương với mà thôi.

A.

“Hai ngày còn nhớ ?”

Quý Dư chút ngơ ngác, nhanh chóng nhớ : “Anh cho đến.”

Cậu làm còn nhớ câu thuận miệng của Thương Viễn Chu nhớ suốt hai ngày, chỉ nhớ là lúc đến thì Thương Viễn Chu từ chối.

Thương Viễn Chu cụp mắt xuống, ngón cái chạm nhẹ môi Quý Dư: “Đừng c.ắ.n môi.”

Quý Dư lí nhí “ừm” một tiếng, chút giận dỗi kịp bùng lên nhanh chóng tan thành mây khói: “Tôi đặt khách sạn, thể ở nhà ?”

Thương Viễn Chu lạnh lùng : “Không .”

“Tại ?” Với mục đích thăm dò, tim Quý Dư thắt , cố gắng tỏ tự nhiên: “Nhà ?”

Thương Viễn Chu: “Không ai.”

Nhanh như bắt đầu tra hỏi , chậc, còn yêu đương với .

Quý Dư càng căng thẳng hơn, mở miệng : “Vậy… bố ?”

Thương Viễn Chu khẽ ngước mắt , nhếch mép , mang theo chút chế nhạo và thờ ơ: “C.h.ế.t .”

C.h.ế.t ?!

Không Thương Viễn Chu vì gần cuối năm lớp mười một, trong một cha dượng say rượu đ.á.n.h , xông bảo vệ phản kháng quá mạnh tay, đó nhà họ Thương bảo lãnh, đồng ý trả chi phí chữa trị cho , mới chuyển đến trường Bách Lâm ?

Quý Dư kinh ngạc trợn tròn mắt, một tay nắm lấy tay Thương Viễn Chu: “Thật ? Anh đừng giận dỗi.”

Ánh mắt Thương Viễn Chu dừng mặt Quý Dư. Anh hiểu Quý Dư đang căng thẳng vì điều gì, nhưng vẫn mở miệng : “C.h.ế.t cách đây một năm , cần lấy chuyện lừa .”

Quý Dư ngơ ngẩn. Cậu càng lúc càng cảm thấy nơi lẽ là một thế giới song song nào đó, mà là cuốn một dạng ảo cảnh, hoặc là do chính tưởng tượng ?

Cậu , cũng càng thêm hiểu ý nghĩa sự xuất hiện của ở đây là gì.

Quý Dư lắc đầu, tạm thời gác những suy nghĩ đó sang một bên, ánh mắt nghi ngờ của Thương Viễn Chu, mở miệng : “Vậy tại thể ở nhà ? Nhà chỉ một ?”

Thương Viễn Chu búng nhẹ trán : “Tầng hầm để cho ở.” Không đợi Quý Dư suy nghĩ kỹ, Thương Viễn Chu như nhạo mở miệng: “Với , chúng thiết lắm ?”

“Nếu nhớ nhầm thì đây hẳn là thứ ba chúng gặp mặt nhỉ, đòi ở nhà ?”

Quý Dư bĩu môi: “Keo kiệt.”

Thương Viễn Chu kéo cổ tay : “Tôi đưa ở khách sạn.”

Quý Dư: “Không , đắt lắm.”

Thương Viễn Chu: “Tôi trả tiền.”

“Vậy cũng cần.” Sức Quý Dư bằng Thương Viễn Chu, kéo , dứt khoát bệt xuống đất: “Tôi ở khách sạn, buông .”

Thương Viễn Chu khẩy một tiếng, xổm cũng vẫn kéo .

Quý Dư nhíu mày: “Anh kéo đau quá.”

Tay Thương Viễn Chu như bỏng, nhanh chóng buông , nhíu mày cổ tay Quý Dư. Nhìn thấy vết bầm tím ở đó, mày càng nhíu chặt hơn: “Đỏng đảnh.”

Quý Dư thu cổ tay cho , xổm đất, ánh mắt lên án Thương Viễn Chu.

“Anh thật sự hung dữ.”

“Dù nhà cũng ai khác, cho ở một đêm thì chứ.”

Cậu quen với thái độ lạnh lùng của Thương Viễn Chu đối với . Dù rằng đối với Thương Viễn Chu, coi xa lạ, thái độ thể coi là lạnh lùng nữa, vẫn thích.

Thương Viễn Chu nhíu mày: “Chỉ một cái giường.”

Quý Dư ngẩng đầu , đôi mắt long lanh: “Vậy chúng ngủ chung một giường là .”

Thương Viễn Chu dừng , yết hầu lên xuống. Bàn tay kéo cổ tay Quý Dư vô thức xoa nắn lòng bàn tay, như đang cảm nhận dư vị ấm áp từ làn da non mịn của Tiểu Ngư.

Quá phòng .

Sao thể dễ dàng đòi ở nhà khác như , còn ngủ chung một giường.

Nếu ngủ say, tự nhiên ôm , bàn tay luồn từ vạt áo, sờ từ xuống , khi vẫn còn tưởng là đang mơ.

Anh sẽ chiếm hết tiện nghi mà chịu trách nhiệm. Anh sẽ kết hôn với Quý Dư. Quý Dư cần làm gì cả, thể cưng chiều . Quý Dư chỉ cần… chỉ cần…

Chỉ cần ngoan ngoãn cho làm.

Thương Viễn Chu đột nhiên nhắm mắt, cố gắng đè nén ý nghĩ đầy cám dỗ , giọng khàn khàn : “Không , thích ngủ chung giường với khác.”

“Tôi bệnh sạch sẽ.”

Quý Dư đáp nhanh: “Vậy ngủ đất.”

Thương Viễn Chu cụp mắt đang xổm đất, đột nhiên khẩy: “Cậu nghĩ rằng xổm ở đây thì sẽ làm gì ?”

Quý Dư cảnh giác , nhanh chóng giấu tay , giống như mèo con giấu tay, giấu kỹ hai tay: “Anh mà dùng sức kéo , thật sự sẽ đau đấy.”

Cậu nhấn mạnh: “Biết còn trật khớp nữa.”

Giây tiếp theo, cả bế lên.

Thương Viễn Chu ôm , ôm một cách chút tốn sức: “Nếu ngại thấy ôm như đến khách sạn, cũng ngại ôm suốt quãng đường.”

Mặt Quý Dư ửng đỏ giãy giụa. Mặc dù bây giờ là buổi tối, nhưng đêm khuya, đường vẫn qua , thật sự chịu nổi việc mất mặt như .

Có chút bất đắc dĩ : “Tôi sẽ chê tầng hầm của .”

“Tôi thật sự cũng nghèo, nhà đều quan tâm đến .”

Không cho ở nhờ một đêm trong nhà, bằng lòng bỏ 500 đồng đưa thuê phòng khách sạn.

Quý Dư chỉ là giỏi chuyện xã giao, nhưng ngốc đến mức chút EQ nào. Nguyên nhân trong đó chỉ cần suy nghĩ một chút là thể hiểu .

Cậu cũng thẳng như , nhưng Thương Viễn Chu dù thế nào cũng chịu nhượng bộ.

Lực tay Thương Viễn Chu nới lỏng, đặt xuống: “Không sợ chê.”

Chỉ là Quý Dư ở trong một cảnh tồi tệ như .

“Thôi, với .”

Quý Dư chỉ chú Vu dẫn tầng hầm một . Tấm ga trải giường ố vàng, những chai rượu vương vãi và lớp bụi dày đặc là ấn tượng duy nhất của .

khi Thương Viễn Chu dẫn , cảnh khác so với những gì từng thấy.

Nơi quả thực chật hẹp, ánh đèn tù mù, nhưng sạch sẽ, cũng ngăn nắp. Có thể thấy ở đây trật tự, cố gắng dọn dẹp nơi .

Quý Dư ôm gối đầu liền mon men đến mép giường: “Thật … chúng cũng thể ngủ chung một giường đúng ?”

Thương Viễn Chu khẩy một tiếng, nhưng phản đối, mà ngầm đồng ý.

Hai giường, Thương Viễn Chu tắt đèn, mặc cho ánh đèn chói mắt chiếu .

Anh sợ nếu đèn tối , sẽ kiểm soát những d.ụ.c vọng đang trỗi dậy trong lòng mà làm chuyện gì đó.

Rất kỳ lạ.

Đối mặt với Quý Dư, những ý nghĩ xa trong lòng sẽ kiểm soát mà tuôn trào ngừng.

Oái oăm bên cạnh điều: “Anh quên tắt đèn ?”

Quý Dư ở phía trong, tiện dậy tắt đèn, chỉ thể lay lay vai Thương Viễn Chu.

Thương Viễn Chu khẽ thở dài, xoay dậy tắt đèn một cách gọn gàng, lạnh lùng : “Chỉ ở tối nay thôi.”

“Ngày mai ngoài làm, đây.”

Quý Dư gì, khẽ “ừm” một tiếng.

Tầng hầm trở nên yên tĩnh, một mảng tối đen như mực, thấy gì cả. Chỉ tiếng hít thở của bên cạnh nhắc nhở Thương Viễn Chu rằng một đang cạnh .

Nằm cạnh một chú Tiểu Ngư xinh đột nhiên xông cuộc sống của .

Đầu tiên là cánh tay, đó là bờ vai, bên cạnh đang từ từ thăm dò đến gần, cho đến khi cả đều lăn lòng Thương Viễn Chu.

Cơ thể Thương Viễn Chu cứng đờ. Trong bóng tối đen kịt, chỉ thể thấy giọng vẫn lạnh lùng như cũ của : “Làm gì?”

Nơi quá tối, tối đến mức thấy ánh mắt phấn khích trong giây lát của .

Quý Dư ôm , giọng mềm mại, lí nhí: “Em nhớ .”

Tính cách vốn hướng nội, hiếm khi làm nũng còn dựa bóng tối để che giấu. Lúc ôm cũng là tai đỏ , lúc mở miệng thì hốc mắt càng đỏ hơn.

Quý Dư tại chỉ chụp một bức ảnh sông băng mà đến nơi . Thương Viễn Chu còn luôn lạnh nhạt với . Cậu thích, ghét, càng thêm tủi .

Cậu cựa quậy , rúc sâu hơn lòng Thương Viễn Chu: “Anh thể cuối tuần làm ?”

“Em cho tiền.”

“Chúng mỗi tuần chỉ thể gặp hai , mới gặp mặt làm, thời gian ngắn quá.”

Một tuần chỉ thể gặp hai , thời gian còn Quý Dư đều trải qua quá khứ mà thích, từng trải qua một . Muốn làm chút gì đó khác , sợ phân biệt đây rốt cuộc là thế giới song song là ảo cảnh, để một đống rắc rối cho “chính ”.

Thương Viễn Chu bật : “Anh bao nuôi, em liền thật sự b.a.o n.u.ô.i ?”

Giọng đầy vẻ trêu chọc, nụ mặt càng lúc càng rạng rỡ: “Thích đến ?”

Quý Dư im lặng một lát, đột nhiên đầu dụi dụi hõm vai Thương Viễn Chu: “Em cho một bí mật.”

Thương Viễn Chu hứng thú mở miệng: “Ồ? Bí mật gì?”

Quý Dư: “Trong tương lai chúng kết hôn , em là đến từ tương lai.”

Thương Viễn Chu khẽ thành tiếng, căn bản để những lời lòng, chỉ cho đó là thủ đoạn “thả thính” của Quý Dư: “Chắc chắn chúng sẽ kết hôn đến ? Anh thích em .”

Sự hài hước trong giọng của quá rõ ràng. Quý Dư liền tin, cảm xúc dội cho một gáo nước lạnh, bĩu môi, nhưng vẫn : “Là thật đấy, còn làm dấu…”

Cậu , sờ lên gáy Thương Viễn Chu. Lời đột nhiên dừng , thể tin mà trợn tròn mắt.

Quý Dư ngừng ấn gáy Thương Viễn Chu, lặp lặp để xác nhận cảm giác tay sai.

Đột nhiên bật dậy, tay vẫn còn ấn bên gáy Thương Viễn Chu.

Thương Viễn Chu hành động của làm cho khó hiểu, thấy gì, cũng dậy theo, thuận tay vươn bật đèn.

Ngay khoảnh khắc đèn sáng, thấy Quý Dư mặt mày đẫm nước mắt.

Quý Dư ngã giường, trông nhỏ bé một cục, nước mắt từng giọt lớn rơi xuống, thành tiếng.

Thương Viễn Chu hiểu nguyên do, nhưng tim thắt : “Khóc gì?”

Quý Dư hé miệng nhưng nên lời, mở miệng là tiếng nấc nghẹn ngào, chỉ thể ngừng lắc đầu, cố sức rúc lòng Thương Viễn Chu.

Cậu sờ thấy .

Tinh thể đ.á.n.h dấu vĩnh viễn ở gáy Thương Viễn Chu.

Loading...