Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 83

Cập nhật lúc: 2026-04-22 10:45:04
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lối một con hẻm ban đêm, tấm biển hiệu với ánh đèn lờ mờ treo hờ hững tường. Cạnh cửa đặt mấy chiếc ghế dựa giả tre màu đen, thỉnh thoảng những trẻ tuổi qua cánh cửa đó.

Mơ hồ thể thấy chút ít âm thanh của âm nhạc từ bên trong.

Trên tấm biển tuyển dụng màu đỏ sậm chỉ hai chữ: Lô-cốt.

Quý Dư chút m.ô.n.g lung, đây là một địa điểm chơi trò thoát khỏi mật thất ? Mười một giờ đêm mà nhiều đến đây chơi thoát khỏi mật thất đến ư?

Mãi cho đến khi bên trong, ánh đèn tù mù, thấy những chiếc bàn lớn nhỏ, những chiếc ghế dài hai bên và sân khấu ở giữa, mới nhận đây là nơi nào.

Quý Dư tuy từng đến quán bar, nhưng cũng chỉ một , nên vẫn rõ lắm về tên gọi và cách trang trí bên ngoài của đa các quán bar.

Vừa bước , âm thanh của âm nhạc lớn đến mức thể làm thủng màng nhĩ. Ánh đèn tù mù đến rõ ai là ai, cùng với tiếng nhạc, điều chỉnh khí nơi đây trở nên phóng túng nhất, xao động nhất, dễ dàng tạo nên bầu khí ái nhất.

Trai gái ở đó đang tận tình hưởng lạc, lắc lư theo nhịp trống của âm nhạc. Quý Dư vẫn còn mặc đồng phục học sinh, trông thật lạc lõng giữa đám đông.

Cậu theo Thương Viễn Chu , theo một lúc thì thấy nữa.

Chỉ là muộn thế , Thương Viễn Chu đến quán bar làm gì?

Mày Quý Dư nhíu , chỉ trong chớp mắt, thấy Thương Viễn Chu mặc bộ quần áo của nhân viên phục vụ ở quầy bar.

Chiếc áo sơ mi trắng dài tay phối cùng nơ đen, bên ngoài khoác chiếc áo ghi lê. Anh đang cúi mắt lau chiếc ly trong tay.

Dưới ánh đèn tù mù ái , gương mặt lạnh lùng cùng bộ vest bó sát mang hướng cấm d.ụ.c tương phản, đặc biệt là mái đầu đinh và vết sẹo nơi đuôi mày. Ánh đèn tù mù và vẻ lạnh lùng hoang dã của tạo cho một loại ảo giác.

Như thể chỉ cần làm lớp băng sơn bên ngoài sụp đổ, con bên trong sẽ vì bạn mà phát cuồng. Sức hấp dẫn nồng đậm của hormone nam tính gần như hiện hữu rõ ràng.

Trong quán bar, một nửa ánh mắt của cả nam lẫn nữ đều đổ dồn về phía Thương Viễn Chu.

Mày Quý Dư nhíu chặt hơn. Cậu bước nhanh đến mặt Thương Viễn Chu: “Sao đến nơi ?”

Thương Viễn Chu hiện tại vẫn còn là một học sinh cấp ba thành niên!

Một nam sinh cấp ba, mười hai giờ đêm ở quán bar, dù thế nào cũng là chuyện .

Tự cho rằng bây giờ trưởng thành hơn Thương Viễn Chu ít, cộng thêm mối quan hệ của hai , theo bản năng mở miệng một cách lý.

Người pha chế cùng Thương Viễn Chu bên cạnh ngạc nhiên, hỏi Thương Viễn Chu: “Vị là?”

Thương Viễn Chu như : “Không quen.”

Quý Dư mím môi, tên một nữa: “Tôi tên là Quý Dư.”

“Bây giờ thì quen đấy,” Thương Viễn Chu nhạo với pha chế.

Người pha chế là một đàn ông hai bảy, hai tám tuổi. Anh đ.á.n.h giá bộ quần áo Quý Dư: “Cậu nhóc, đây là nơi nên đến.”

Quý Dư chỉ Thương Viễn Chu: “Anh cũng nên ở đây, bằng tuổi .”

Thương Viễn Chu , gương mặt sẹo nơi đuôi mày nhướng lên, đầy vẻ ngang ngược: “Còn cả tuổi tác cơ đấy, điều tra ?”

Quý Dư nghĩ quả thực cần một lý do để những thông tin , gật đầu: “Ừm.”

Thương Viễn Chu hỏi: “Tại điều tra những thứ ?”

Lý do Quý Dư đưa vẫn đổi: “Muốn làm bạn với .”

Người pha chế bên cạnh đột nhiên bật : “Tôi thấy là để ý thì , còn bày đặt làm bạn gì nữa.”

Sắc mặt Thương Viễn Chu lạnh trong nháy mắt.

Để ý ?

Để ý Thương Phạn mới đúng.

Người pha chế thấy liền lắc đầu: “Cậu nhóc, thích nó nhiều lắm, như , nó ưa .”

Quý Dư chút hứng thú, tò mò: “Vậy từng thích kiểu như thế nào ?”

Trước khi pha chế kịp mở miệng, Thương Viễn Chu : “Muốn ?”

Quý Dư ngoan ngoãn gật đầu.

Thương Viễn Chu vươn tay qua quầy bar, nắm lấy cằm Quý Dư, véo lắc qua lắc mặt , nhạo: “Dù cũng kiểu như .”

“Người thì trông bình thường, đầu óc cũng ngu ngốc.”

Đến cũng phân biệt nổi.

Quý Dư lùi một bước, thoát khỏi tay Thương Viễn Chu. Cậu luôn Thương Viễn Chu khen, đây là đầu tiên Thương Viễn Chu mắng thẳng thừng như .

Thật mới lạ.

Đồng thời trong lòng cũng một chút cảm xúc vi diệu.

Hiện tại mặt , là bản tính chân thật nhất của Thương Viễn Chu từng trải qua sự mài giũa.

Có lẽ nếu sự trùng hợp lúc Thương Viễn Chu phân hóa thất bại, lúc xuất hiện, lúc những lời đó ——

Cậu và Thương Viễn Chu cũng sẽ đến với .

Thương Viễn Chu sẽ để ý đến , cũng sẽ nhớ một bạn học như , hai sẽ trở thành xa lạ.

Quý Dư thầm trong lòng, như cũng .

Cậu lẽ sẽ ở đây lâu, Thương Viễn Chu của vẫn còn ở bên đợi .

“Không ưa thì ưa thôi,” Quý Dư thản nhiên nhún vai, “ vẫn còn là học sinh cấp ba, tại ở quán bar muộn như ?”

Thương Viễn Chu câu của , đối với cái thằng ch.ó má Thương Phạn , thật sự chỉ kết bạn thôi ?

Thôi, kết bạn thì liên quan gì đến .

Thương Viễn Chu khẽ “chậc” một tiếng: “Cậu nghĩ ở đây làm gì?”

“Cậu ấm, giống , học trường quý tộc nhất, cần lo lắng khi nào sẽ tiền ăn cơm.”

“Tôi kiếm tiền, ăn gì?”

Quý Dư suy nghĩ một chút về con đường kiếm tiền của tiền còn trong thẻ: “Tôi nuôi .”

“Cạch” một tiếng, là âm thanh chiếc cốc rượu trong tay Thương Viễn Chu khẽ vỡ.

Anh mà như : “Cậu đối với Thương Phạn thật đúng là coi trọng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-83.html.]

Quý Dư mơ hồ cảm thấy gì đó đúng, nhưng cụ thể : “Tôi thật sự kết bạn với .”

bạn bè nào nuôi một bạn khác cả.” Thương Viễn Chu lạnh một tiếng, “Trừ phi là b.a.o n.u.ô.i , bạn — trai — bao — nuôi.”

“Khụ khụ khụ khụ khụ!” Người pha chế bên cạnh bật một tràng ho kinh thiên động địa, giây tiếp theo tròng mắt như rớt xuống đất.

Chỉ thấy Thương Viễn Chu nắm lấy cổ tay Quý Dư, kéo tay áp lên , luồn từ vạt áo sơ mi, áp lên cơ bụng săn chắc, rõ múi: “Cậu ấm thấy như , đáng giá bao nhiêu tiền để bao nuôi.”

Mọi xung quanh đều đang về phía , thậm chí ít cố ý vô tình áp sát gần.

“Thương! Phạn!” Mặt Quý Dư đỏ bừng, tai cũng đỏ theo, cố sức rút tay , ấn chặt cơ bụng buông.

Người pha chế một bên kinh ngạc hai , ánh mắt đảo qua đảo giữa Quý Dư và Thương Viễn Chu.

Thương Viễn Chu đột nhiên buông tay , lạnh liên tục: “ xin , thích đàn ông, tiền cũng ngủ với .”

“So với việc ngủ với , pha chế rượu vẫn hợp với hơn.”

Quý Dư hít sâu nhiều mới nén cơn tức giận trong lòng xuống. Thấy xung quanh chút nhốn nháo gần, nữa, .

Nói là nén giận, nhưng thực vẫn còn tức lắm.

Thậm chí còn quên hỏi Thương Viễn Chu tại pha chế rượu ở đó mà làm nhân viên phục vụ.

Trong trí nhớ của Quý Dư, Thương Viễn Chu pha chế rượu mới đúng. Lúc học pha chế, Thương Viễn Chu cũng theo đó mà pha linh tinh, rượu pha tác dụng phụ mạnh kinh khủng, Quý Dư hành hạ nhiều đêm, từ đó nghiêm cấm Thương Viễn Chu động việc pha chế mới thoát một kiếp.

Đợi Quý Dư khỏi cửa quán bar Lô-cốt, pha chế vẫn luôn ở quầy bar mới tỏ hứng thú mở miệng: “Thương Phạn?”

Anh tấm tắc khen lạ: “Hai đang chơi trò gì ? Thế ?”

“Vô theo đuổi Thương Viễn Chu, mà cũng ngày coi là thế , lạ thật, đúng là lạ thật.”

“Rắc” một tiếng giòn tan, chiếc cốc vốn vết nứt vỡ nát trong tay Thương Viễn Chu.

Môi mỏng Thương Viễn Chu khẽ nhếch, sắc mặt âm trầm, miệng tỏ thờ ơ: “Chỉ là một thằng ngốc nhận nhầm thôi, ai thèm chơi trò thế với .”

Nói xong liền ngoài. Người pha chế ở phía lớn tiếng gọi: “Này , đấy?”

Thương Viễn Chu đầu cũng ngoảnh , vẫy vẫy tay: “Trốn việc.”

Người đàn ông pha chế là ông chủ lập tức nên lời. Oái oăm , hơn nửa doanh thu của quán bar là do Thương Viễn Chu mang , nên chỉ thể Thương Viễn Chu trốn việc mà làm gì .

Sa thải thì thể, gọi về cũng , trừ lương cũng xong, đau đầu thật.

Thương Viễn Chu khỏi quán bar bao xa thì thấy mấy đang tụ tập với . Anh ở đầu hẻm, lạnh lùng : “Cút.”

“Anh Chu.”

“Anh Chu.”

“Anh Chu, thằng nhóc đó nó…”

Mày Thương Viễn Chu nhướng lên: “Dám theo , chúng mày c.h.ế.t chắc.”

Luôn một vài kẻ ngốc tự cho là đúng làm chút chuyện, thích , coi như đồ sở hữu của . Những hành động nhỏ nhặt lưng đó, Thương Viễn Chu ít nhiều đều một chút.

chỉ cần nhảy xổ mặt , ban đầu Thương Viễn Chu đều mặc kệ.

Lần

Anh cũng quản, nhưng là kéo tay Quý Dư làm những hành động đó. Nếu ấm trường Bách Lâm ở đây đ.á.n.h một trận, tìm đến , đền nổi.

Nếu ăn vạ như , thì càng thêm xui xẻo.

Mấy tiu nghỉu giải tán. Nói là theo , nhưng Thương Viễn Chu tự cất bước về phía đó.

Để đề phòng ấm trường Bách Lâm đường xảy chuyện gì ngoài ý , ăn vạ, Thương Viễn Chu theo Quý Dư suốt quãng đường, một nhà trọ.

Tấm biển hiệu chút ọp ẹp, tường vách loang lổ, ngọn đèn đường cũ kỹ, mờ ảo bên ngoài nhà trọ một bóng đen cao lớn đó.

Anh đó, ngược sáng, khí xung quanh đều trở nên ngột ngạt.

Mẹ nó, vì tìm Thương Phạn mà ở một cái nhà trọ tồi tàn như ?

Người khác thì ở , liên quan gì đến .

Chẳng lẽ thật sự vì tiết kiệm tiền để nuôi thằng ch.ó Thương Phạn đó , một học trường quý tộc mà ở nhà trọ ba mươi mốt một đêm.

Cũng chẳng gì.

Chẳng qua là cảnh kém một chút, chăn gối bẩn một chút, sâu bọ nhiều một chút, cách âm kém một chút, chuột chạy loạn giữa đêm mà thôi.

Chứ ngủ .

C.h.ế.t tiệt.

Bóng đen đèn đường năm sáu phút, thẳng về phía cửa nhà trọ.

Thương Viễn Chu gõ gõ lên mặt bàn lễ tân: “Cái mặc đồng phục học sinh mới trọ ở phòng nào?”

……

Quý Dư mở cửa, mặt chút kinh ngạc: “Thương Phạn? Sao ở đây.”

Mẹ nó.

Trong lòng Thương Viễn Chu lửa giận bốc lên tên. Bàn tay với những khớp xương rõ ràng siết lấy cằm Quý Dư, ngón cái ấn mạnh lên môi , trong mắt đầy vẻ hung tợn: “Cậu thử hai chữ Thương Phạn khỏi miệng nữa xem?”

C.h.ế.t tiệt, một thằng con trai, mặt non thì thôi, miệng cũng mềm như .

Lòng bàn tay vuốt ve môi Quý Dư vài cái mới buông , lạnh lùng : “Bây giờ trả phòng theo .”

Quý Dư vẻ mặt mờ mịt kéo : “Chúng ?”

“Ở nhà ?”

Tại cho gọi tên chứ.

Những lời Quý Dư hỏi , vì cảm giác Thương Viễn Chu như sắp tức giận đến nổ tung, dám hỏi.

Thương Viễn Chu đột nhiên dừng , xoay về phía Quý Dư: “Muốn ở nhà ? Mơ .”

Mãi cho đến khi Thương Viễn Chu dẫn đến một khách sạn khác điều kiện rõ ràng hơn nhiều, Thương Viễn Chu móc 500 đồng, Quý Dư vẫn còn ngơ ngác.

Chuyện gì thế ?

Loading...