Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 81
Cập nhật lúc: 2026-04-22 10:44:58
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm qua, mưa lúc tạnh lúc mưa, khi thì dồn dập, khi thì dịu êm.
Mưa như trút nước rơi tí tách, hai kiểu mưa biến hóa, mưa suốt một đêm, mãi đến khi trời tờ mờ sáng mới tạnh hẳn.
Toàn bộ thành phố A như nước mưa gột rửa. Hoa và bồ công trong khu biệt thự mưa đ.á.n.h rụng đầy đất, chỉ còn những cành khô run rẩy trong gió.
Ánh nắng ban mai đầu tiên chiếu xuống, khí tràn ngập hương vị tươi mát của đất trời cơn mưa.
Khi Quý Dư thấy ánh sáng xuyên qua khe rèm, nhất thời chút hoảng hốt: “Em cảm thấy…”
“Ừm?”
Thương Viễn Chu ôm trong lòng, phát một tiếng khàn khàn trầm ấm, trong giọng mang theo sự thỏa mãn nồng đậm.
Bờ vai trần của lộ ngoài chăn, tấm lưng với những đường cong cơ bắp nuột nà, mắt một vết c.ắ.n rõ rệt. so với vết c.ắ.n , trong lòng còn đáng thương hơn.
Gương mặt thanh tú đẫm nước mắt, đuôi mắt đến đỏ hoe, đôi môi vốn căng mọng giờ sưng lên thê thảm, da môi rách, giống như một đóa hoa mai diễm lệ nhất rơi giữa vũng máu.
Cơ thể chăn bủn rủn vô cùng, những vết hôn xanh tím cùng những vết hằn do va chạm lưu làn da trắng như ngọc.
Alpha phảng phất thể lực vô tận và sự đòi hỏi hưng phấn bao giờ kết thúc. Beta đáng thương chịu đựng sự chiếm đoạt tàn nhẫn thật sự gian nan.
Ấy thế mà Quý Dư, vì để đối phó với đủ loại tình huống đột xuất ngoài tự nhiên và những chuyến vất vả, thường xuyên rèn luyện, nên dù mệt đến cùng cực cũng ngất .
Chỉ là tránh khỏi việc .
Cậu ít khi , nhưng khi Thương Viễn Chu đòi hỏi một cách tàn nhẫn hết đến khác đến hai mắt đẫm lệ. Nước mắt sinh lý chịu sự kiểm soát của Quý Dư, mà nước mắt của sẽ đổi lấy sự mềm lòng, chỉ càng khiến Thương Viễn Chu thêm hưng phấn.
Sau một đêm, hiện tại.
Hàng mi Quý Dư ướt đẫm còn vương nước, nước khúc xạ ánh nắng chiếu , tạo thành một vầng sáng m.ô.n.g lung mắt .
Ánh mắt run rẩy, tự lẩm bẩm: “Em cảm giác em thấy ánh sáng thiên đường…”
Thương Viễn Chu ngẩn , đó đột nhiên bật , đuôi mày nhướng lên, mang theo một vẻ phong lưu, tà khí: “Muốn cùng c.h.ế.t giường ?”
“Muốn c.h.ế.t thì .” Quý Dư tức giận , kéo lê thể bủn rủn, cầm gối đầu ném về phía Thương Viễn Chu.
Thương Viễn Chu khẩy một tiếng, cũng né, vững vàng đỡ lấy, kéo đang dịch sang bên cạnh trở lòng: “Vợ yêu rõ ràng cũng sung sướng mà.”
Anh một cách ác liệt, giọng điệu chút quá mức suồng sã: “Sung sướng đến phát luôn.”
Quý Dư tức giận hung hăng trừng , nhưng lúc trông t.h.ả.m thương, đáng thương một đêm lóc, đôi mắt ửng hồng, long lanh nước, nào chút khí thế nào khiến sợ hãi.
“Anh!”
Thương Viễn Chu nhướng mày, ung dung : “Anh?”
“Không hổ.”
Vốn từ ngữ thô tục thiếu thốn, chuyện cũng thể nào thẳng thắn như Thương Viễn Chu, Quý Dư nghẹn một lúc lâu, mới bực bội mắng một câu khiến Thương Viễn Chu bật .
“Anh cần mặt mũi làm gì, cần vợ yêu là đủ .”
Lồng n.g.ự.c Thương Viễn Chu rung lên khiến Quý Dư một phen tức giận, lặng lẽ xoay , dịch sang bên cạnh.
Cơ thể mềm mại, khẽ cựa quậy sang bên. Vừa mới tạo một chút cách Thương Viễn Chu một tay kéo về.
“Được ,” Thương Viễn Chu hôn lên trán Quý Dư, “Không trêu em nữa, ngủ .”
Anh mới đưa tắm, đổi sang phòng khác. Chỉ là phòng vốn ngủ, rèm cửa kéo chặt nên ánh nắng mới chiếu .
“Khoan .”
Giọng Quý Dư khàn đặc, còn khàn hơn cả lúc bộ cả ngày ở sa mạc: “Em uống nước.”
Thương Viễn Chu dậy lấy nước cho , để Quý Dư tự lấy, mà cầm tay giúp uống.
“Thứ em cảm nhận là ?”
Sau khi uống ừng ực một ly nước, Quý Dư mới sức để bắt đầu chuyện chính. Hồ nháo cả một đêm, tuy đại khái đoán nó vô hại, nhưng Quý Dư vẫn đó rốt cuộc là cái gì.
Thương Viễn Chu đặt chiếc ly rỗng lên tủ đầu giường, vén chăn xuống giường ôm Quý Dư lòng mới : “Là pheromone của .”
Khi chuyện, Quý Dư cảm giác đầu ngón tay như chạm thứ gì đó, nhưng mắt trống .
Cậu kinh ngạc ngạc nhiên, đồng t.ử co , thể tin nổi : “Anh… Pheromone của ?”
“Tại em thể cảm nhận pheromone của ?”
Thương Viễn Chu mân mê ngón tay , : “Có thể là do nguyên nhân của dấu ấn.”
“Dù là Alpha và Omega cũng chỉ thể ngửi thấy mùi pheromone, thể nào cảm nhận sự tiếp xúc của pheromone khác.”
“Tình huống của chúng , các nhà nghiên cứu cũng bất kỳ manh mối nào, nhưng ngoài dấu ấn , chắc sẽ nguyên nhân nào khác.”
Quý Dư ngơ ngác chớp mắt: “ dấu ấn giữa Alpha và Omega khác đều là sự kiểm soát , tại dấu ấn biến hóa theo hướng kỳ lạ như ?”
“Kiểm soát?” Thương Viễn Chu hứng thú cong môi, Quý Dư một cách đầy ẩn ý: “Tiểu Ngư kiểm soát ?”
“Dấu ấn tuy tạm thời thấy hiệu quả , nhưng thì thể.”
Nghi vấn bình thường dựa sự thật khách quan của Quý Dư, đến chỗ đột ngột rẽ ngoặt, đó đạp ga hết cỡ lao một con đường khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-81.html.]
Thương Viễn Chu nhướng mày, vẻ mặt đầy háo hức: “Có cần trói ?”
“Trói thật chặt, cần bịt miệng ? Anh sẽ ngoan ngoãn ngậm lấy,” l.i.ế.m môi, ánh mắt nóng rực về phía Quý Dư, “Vợ yêu thử một chút ?”
“Còn thể thử roi da nữa.”
Thương Viễn Chu vén chăn lên, để lộ hình với những đường cong cơ bắp mắt, cơ bụng săn chắc. Anh cầm tay Quý Dư, dẫn dắt lướt nhẹ đó.
“Có thể để dấu vết ở đây.”
Giọng đầy mê hoặc, khàn đặc: “Những vết roi đan xen do chính tay em để .”
“Yên tâm, đạo cụ làm bằng chất liệu đặc biệt sẽ đau , Tiểu Ngư thể mạnh tay một chút.”
Mặt Quý Dư đỏ lên trông thấy. Cậu rút tay , bịt miệng Thương Viễn Chu .
Trán tựa mu bàn tay, lòng bàn tay nóng rực, mu bàn tay cũng nóng. Cuối cùng vẫn nhịn , ngượng bực mắng: “Anh biến thái !”
Rõ ràng là một chủ đề vô cùng đắn, mà Quý Dư trơ mắt nó trôi về phía mười tám cộng.
Lại còn là một kiểu vô cùng…
Khiến khó mà mở miệng , mười tám cộng.
Tại Thương Viễn Chu thể thản nhiên những lời như chứ, thậm chí còn… háo hức, thể chờ đợi.
Quý Dư cố gắng kéo chủ đề trở quỹ đạo: “Chuyện đột ngột như , kỳ lạ, cảm thấy chỗ nào đúng .”
Thương Viễn Chu hôn lên lòng bàn tay Quý Dư, đó nghiêng đầu tránh .
Khẽ “chậc” một tiếng : “Thứ pheromone , bao nhiêu năm qua vô nghiên cứu đều nghiên cứu thấu đáo , chỉ cần đảm bảo cơ thể em khỏe mạnh là .”
Quý Dư sửng sốt, lập tức hiểu mục đích Thương Viễn Chu đưa khám sức khỏe: “Cho nên hôm qua mới đưa em khám sức khỏe ?” Thương Viễn Chu phủ nhận, cong môi .
Như con sói dữ săn đột ngột vồ mồi, động tác nhanh đến mức Quý Dư kịp phản ứng giữ chặt tay, cả đè trở chiếc chăn mềm mại.
Thương Viễn Chu từ cao xuống Quý Dư đang kinh hoảng, thất thần đè trong chăn: “Vợ yêu mềm lòng .”
Nắm bắt cơ hội một tấc tiến một thước là chuyện thường tình của Thương Viễn Chu: “Vậy làm một nữa ?”
Trái tim Quý Dư mới mềm , giờ phút cứng hơn cả xi măng, nghiến răng nghiến lợi : “Em mềm lòng.”
Thương Viễn Chu bật , thả lỏng tay, tránh Quý Dư xuống. Tay đặt Quý Dư, nắm lấy bờ vai tròn trịa, khẽ vuốt ve: “Vậy ngủ .”
“Bằng sẽ cảm thấy Tiểu Ngư thực mệt, vẫn thỏa mãn, còn đủ tinh lực để cùng làm một nữa.”
Quý Dư Thương Viễn Chu vẫn luôn gọi là chú cá nhỏ vẫy đuôi tự do bơi lội, là “Dư”, cũng thuận theo lời : “Làm một nữa em sẽ lật bụng trắng phếu đấy.”
Thương Viễn Chu khẽ, nhân tư thế dựa sát hôn lên vành tai nhỏ nhắn, mềm mại của Quý Dư, giọng mang theo ý nồng đậm: “Vợ yêu thật đáng yêu.”
Khi ở bên Quý Dư, Thương Viễn Chu nhiều hành động nhỏ, ôm thì cũng ôm mân mê ngón tay, hôn trán, hôn mặt, hôn vành tai nhỏ nhắn của vợ yêu.
Có lẽ chính cũng nhận những hành động nhỏ thường xuyên của .
Không nhịn mà đến gần, vô thức chạm , dù làm gì cả, chỉ ôm mật cũng thể mang đến cho Thương Viễn Chu cảm giác thỏa mãn.
“Đừng nghĩ nữa, chuyện mà những chuyên nghiên cứu còn rõ ràng, chỉ cần hại thì cứ thuận theo tự nhiên.”
Thương Viễn Chu dỗ Quý Dư đang chịu nhắm mắt ngủ, cong môi : “Không chỉ là hại, mà là nó hữu dụng.”
Quý Dư vươn tay vỗ nhẹ trán Thương Viễn Chu, nhắm mắt lẩm bẩm một cách mơ hồ: “Không nghĩ đến mấy thứ bậy bạ.”
Thương Viễn Chu cần nghĩ, nghĩ cũng rõ. Quý Dư cũng đó là sự thật. Nếu các nhà nghiên cứu chuyên nghiệp còn đưa câu trả lời, thì một Beta cả pheromone như càng tại .
Cho nên vấn đề “giải quyết”, cơn buồn ngủ cũng kéo đến. Cậu mơ màng dịch sát lòng Thương Viễn Chu, từ từ .
Thương Viễn Chu thấy Quý Dư buồn ngủ rũ rượi, nhân lúc ý thức còn tỉnh táo liền trêu đùa, vợ yêu vài câu bậy bạ mà lúc tỉnh táo , dụ dỗ hỏi: “Cái gì bậy bạ.”
Quý Dư thật sự mệt, buồn ngủ mệt lả. Tinh thần lúc đều là vì lo lắng cho thứ pheromone mà hiểu rõ “hành hạ” cả đêm mà cố gắng gượng.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, rơi trạng thái nửa tỉnh nửa mê, mơ màng thấy Thương Viễn Chu hỏi, giọng cũng mang theo cơn buồn ngủ, gần như thì thầm:
“Anh.”
Thương Viễn Chu sửng sốt, giây tiếp theo thấy vợ yêu dù buồn ngủ cực kỳ vẫn cố gắng bổ sung cho trọn vẹn câu .
“Thứ bậy bạ.”
Nhìn , trong lòng ngủ say, cho Thương Viễn Chu một cơ hội “biện minh” nào.
Thương Viễn Chu tiếng động , trong mắt là sự cưng chiều. Anh ôm lòng, cũng nhắm mắt theo.
Anh là Alpha đỉnh cấp, chỉ cần ngủ một chút là thể đảm bảo tinh thần dư dả, mà mới kết thúc chuyện chăn gối, buồn ngủ.
Những lời của các nhà nghiên cứu lướt qua trong đầu.
Quý Dư là Beta, bản vốn thuộc giới tính thể đ.á.n.h dấu đ.á.n.h dấu.
Dù m.á.u của Quý Dư cấy để đ.á.n.h dấu làm cho pheromone của biến hóa thế nào, thì ảnh hưởng mà Quý Dư thể chịu vẫn hạn.
Bởi vì dấu ấn là đơn phương, Quý Dư đều là tự do.
điều đó thì quan hệ gì .
Vợ yêu yêu .