Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 79

Cập nhật lúc: 2026-04-20 20:16:10
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Phỏng đoán chứng thực, đôi mắt Thương Viễn Chu tràn đầy hứng thú, nhưng mặt lộ vẻ kinh ngạc đủ: “Gặp ma?”

Quý Dư gật đầu lia lịa.

Thương Viễn Chu dường như đang nghiêm túc suy nghĩ: “Ngoài việc chạm hai như , còn điều gì khác thường nữa ?”

Khi những lời , lòng bàn tay dừng eo Quý Dư, chỉ nhẹ nhàng áp , ngón tay như như chạm khẽ, nhẹ như lông vũ lướt qua nhưng mang theo ấm bỏng rát, khẽ trượt xuống dọc theo sống lưng.

Eo Quý Dư khẽ run lên, vội vàng tách một chút cách với Thương Viễn Chu, xoay đối mặt với .

Kết hôn với Thương Viễn Chu ba năm, d.ụ.c vọng quá mức mãnh liệt của Alpha kéo theo Beta đáng thương cùng trầm luân.

Những nơi vốn nhạy cảm cũng trở nên chịu nổi những va chạm ái .

Lúc nắm tay Thương Viễn Chu ấn lưng , dùng lực ấn xuống, những tiếp xúc bình thường đều thể chấp nhận .

kiểu lướt nhẹ qua như

Quý Dư c.ắ.n môi, chỉ nghĩ đến cảm giác đó thôi thấy ngượng.

Như một dòng điện nhỏ nhanh chóng lan tỏa từ sống lưng, cảm giác tê dại theo dòng điện lan khắp vùng eo , kích thích những dây thần kinh nhạy cảm.

Vào những lúc thế , Thương Viễn Chu chắc cũng cố ý làm ở nơi phù hợp, nên Quý Dư chỉ cho rằng vô tình.

Chỉ là một cái chạm vô tình của Thương Viễn Chu mà nhạy cảm đến thế… Thật tệ quá.

Quý Dư chút bực bội và cũng ngượng ngùng nhắc đến nữa. Sau khi kéo giãn cách, gạt bỏ những suy nghĩ đó và bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về câu hỏi của Thương Viễn Chu.

Còn điều gì khác thường nữa…

Quý Dư cẩn thận hồi tưởng trong đầu xem điều gì kỳ lạ khác , suy nghĩ một lúc lâu cũng kết quả: “Không .”

“Đều bình thường, chỉ kỳ lạ.”

Thương Viễn Chu: “Có cơ thể chỗ nào thoải mái , đưa em kiểm tra một chút.”

Anh vươn tay nhẹ nhàng xoa giữa hai hàng lông mày Quý Dư, làm tan nếp nhăn nhỏ ở đó: “Đừng nghĩ nhiều, ban ngày ban mặt làm gì ma.”

Quý Dư nghiêm túc suy nghĩ, một theo chủ nghĩa duy vật dễ thuyết phục: “Anh đúng.”

“Có thể là ảo giác của em, hoặc là lưng vấn đề gì đó, là thần kinh em căng thẳng quá độ?”

Thương Viễn Chu ôm lấy vai kéo lòng , cúi đầu hôn lên trán Quý Dư: “Có lẽ chỉ là lâu quá nên mệt thôi.”

“Ngày mai đưa em khám sức khỏe diện, đừng nghĩ nhiều quá.”

“Hôm nay còn bao lâu nữa mới tan làm? Em sang bên cạnh nghỉ ngơi một lát , ở đây để lo.”

Trong lòng tuy chút phỏng đoán về tình hình của Quý Dư, cũng đủ hứng thú với điều đó.

điều quan trọng hơn là xác định cơ thể Quý Dư vấn đề gì.

Đa Alpha và Omega đều thể cảm nhận pheromone của , nhưng loại cảm giác chỉ giới hạn ở việc theo bản năng phạm vi, và chỉ thể ngửi thấy mùi hương.

Quý Dư là Beta, tại đột nhiên cảm nhận pheromone của , còn cảm nhận một cách cụ thể như .

Chỉ khi xác định điều đó vô hại và an với cơ thể Quý Dư, Thương Viễn Chu mới tâm tư làm chút chuyện khác.

Tuy nhiên, bây giờ thời gian còn sớm, với tính cách của Quý Dư cũng sẽ bỏ mặc tiệm sữa mà đóng cửa chạy về, và Quý Dư trông cũng giống như vấn đề gì lớn.

Thương Viễn Chu hiểu Quý Dư, cho nên mới đề nghị ngày mai.

Quý Dư tạm thời gác chuyện , tủm tỉm , bê một chiếc ghế vị trí gọi đồ.

Tiệm sữa khách đến, thấy nhân viên cửa hàng cao lớn đeo khẩu trang phía , mắt họ lập tức sáng lên.

Tuy thấy mặt, nhưng xét về đường nét và vóc dáng thì chắc chắn tệ.

nhỏ giọng bàn tán, lén chụp ảnh gửi cho bạn bè buôn chuyện.

Thương Viễn Chu để tâm đến những chuyện xung quanh mà tập trung làm sữa, động tác tay thuần thục đến cực điểm. Anh thể hiểu tại Quý Dư thử những công việc khác , trải nghiệm những cuộc sống khác .

Đôi khi xem quá nhiều báo cáo, xử lý quá nhiều văn kiện, đối đầu với những con cáo già thương trường quá nhiều, đến đây làm một chút công việc đơn giản cần đầu óc cũng thể cảm thấy thư giãn.

Lắc một ly sữa, đưa cho Quý Dư uống một ngụm, trao đổi một nụ hôn ngọt ngào thể khiến Thương Viễn Chu cảm thấy nhẹ nhõm cả .

Tuy nhiên, chờ Quý Dư làm chán công việc , công việc tiếp theo là làm học việc ở tiệm bánh ngọt khiến Thương Viễn Chu cảm thấy chút .

Quý Dư còn từ học việc làm bánh ngọt trở thành một thợ làm bánh chuyên nghiệp, Thương Viễn Chu “tham vọng lớn lao” của chỉ cảm thấy càng hơn.

Mùi vị món ăn vợ làm…

Thương Viễn Chu thầm thở dài, tỏ vô cùng lạc quan về chuyện .

Không trải nghiệm công việc một năm thể làm một món bánh ngọt nào ăn .

Thương Viễn Chu cảm thấy nghĩ nhiều.

...…

Có lẽ làm một năm, giữa chừng đuổi việc .

...…

“Hắt xì!”

Quý Dư đang ghi đơn cho khách đột nhiên đầu hắt một cái, xoa xoa mũi, chút mờ mịt.

Cứ cảm thấy lưng lạnh.

Rốt cuộc là bệnh… là gặp ma đây…

Đợi đến khi khách cầm sữa , Quý Dư xoay kéo góc áo Thương Viễn Chu: “Vừa em hắt một cái.”

“Cứ cảm thấy lưng lạnh, thời tiết cũng thể nào là lạnh , em thật sự gặp ma ?”

Thương Viễn Chu: “Có thể là đang lưng em.”

Ai?

Quý Dư nghiêng đầu: “Không thể nào, ai chứ.”

“Anh.”

Thương Viễn Chu khẽ, xoa nhẹ mái đầu Quý Dư đang tròn mắt: “Anh đang nghĩ công việc tiếp theo của Tiểu Ngư thể sẽ đuổi việc.”

“Đến lúc đó thì làm đây, nhè .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-79.html.]

Quý Dư lập tức hiểu ý , chút yếu thế đáp : “Giống như nào đó nấu cơm cũng chẳng mùi vị gì.”

“Bị chú Vu chê lên chê xuống, quen đó ?”

Thương Viễn Chu nhướng mày, như : “Quen.”

“Hình như tên là Tiểu Ngư.”

Quý Dư: ...…

Hai đều vị thần nấu ăn nguyền rủa, gì cũng là đang làm tổn thương . Cậu hừ một tiếng, kéo Thương Viễn Chu cùng bắt đầu dọn dẹp mặt bàn.

“Dọn dẹp xong chỗ chúng sẽ tan làm.”

Thương Viễn Chu chút kinh ngạc: “Sớm ?”

Tuy hiện tại là giờ tan làm của đa công ty, nhưng đối với tiệm sữa thì quả thực sớm.

Quý Dư: “Hôm nay trong quán chỉ một em, chủ quán em thể đóng cửa nghỉ sớm, chỉ là lương gấp đôi.”

“Anh cũng mới tan làm, thể để cứ làm việc ở đây mãi .”

Thương Viễn Chu khẽ: “Vợ thương ?”

Quý Dư trả lời, ghé sát hôn nhẹ lên môi Thương Viễn Chu: “Anh làm việc ở đây, thể để làm công .”

“Tiền lương hôm nay của em sẽ dùng để mời ăn cơm.”

Thương Viễn Chu , trong mắt tràn đầy ý : “Vậy lẽ đủ tiền .”

Quý Dư cũng , mi mắt cong cong, đôi mắt như chú cá nhỏ vẫy đuôi, tạo từng gợn sóng lấp lánh ánh mặt trời.

Người cũng tự do, tinh nghịch như chú cá nhỏ vểnh đuôi: “Tiền còn để chồng trả.”

Thương Viễn Chu mày mắt rạng ngời nụ , đè Quý Dư một góc khuất tầm từ cửa tiệm, hôn sâu một cách kiêng dè, môi kề môi, giọng đầy cưng chiều: “Được, chồng trả.”

...…

Ngày hôm , Thương Viễn Chu bảo Quý Dư xin nghỉ, đưa đến bệnh viện làm một cuộc kiểm tra sức khỏe diện.

Kết quả kiểm tra cho thấy thứ đều bình thường, cơ thể khỏe mạnh, một chút bệnh vặt nào.

Quý Dư cầm tờ giấy kết quả kiểm tra, nhất thời mờ mịt kinh hoảng: “Vậy… em thật sự gặp ma ?”

“Có thể là ảo giác ?” Thương Viễn Chu lên tiếng,

Qua một ngày, Quý Dư nhớ cảm thấy kỳ lạ nhưng cũng thể chắc chắn trăm phần trăm đó là ảo giác của .

Phía quả thực bất cứ thứ gì.

Cảm giác đó đến nhanh cũng nhanh. Qua một ngày nữa, thứ trở nên mơ hồ, Quý Dư chính cũng .

“Có thể là mệt quá.”

Thương Viễn Chu : “Em về nghỉ ngơi , xử lý xong việc sẽ về.”

Sự việc đến nước cũng cách nào khác. Hiện tại cũng chút nghi ngờ là do mệt mỏi quá mà sinh ảo giác. Vừa cũng xin nghỉ, Quý Dư gật đầu đồng ý: “Được.”

Mà Thương Viễn Chu đến công ty như Quý Dư nghĩ, mà đến viện nghiên cứu, tìm gặp nghiên cứu viên làm phẫu thuật đ.á.n.h dấu cho lúc đó.

Nghe xong lời miêu tả của , nghiên cứu viên mặt mày kinh ngạc, đầu liền bắt đầu điên cuồng lật một đống tài liệu.

Một tiếng , mang theo phỏng đoán của trả lời câu hỏi của Thương Viễn Chu: “Có thể là dấu ấn ngài cũng ảnh hưởng đến Quý.”

“Hai chung sống với ba năm, thời gian ba năm khiến dấu ấn sinh biến hóa.”

“Tôi thể khẳng định, sự biến hóa là do pheromone của ngài gây , nhưng nghiên cứu về pheromone chúng nghiên cứu nhiều năm như cũng một kết quả chắc chắn.”

“Tôi đoán là ngài Quý đ.á.n.h dấu, pheromone của ngài trong ba năm thông qua dấu ấn ngừng cố gắng đến gần Quý hơn, cho nên mới sự biến hóa .”

“Hiện tại xem nó vô hại. Nếu ngài thể đưa Quý đến viện nghiên cứu, sẽ tiến hành một nghiên cứu Quý.”

Nghiên cứu viên ánh mắt của Thương Viễn Chu nữa, mồ hôi lạnh từng giọt bắt đầu chảy .

Thương Viễn Chu lạnh lùng : “Không cần.”

Anh thể dùng cơ thể để làm một cuộc phẫu thuật đ.á.n.h dấu từng nào làm, nhưng sẽ dùng Quý Dư để làm bất kỳ nghiên cứu nào.

Thương Viễn Chu mơ hồ cũng sự biến hóa là vô hại, chỉ là vì cẩn thận, vẫn đến tìm nghiên cứu viên để xác nhận.

Buổi tối, đèn trong biệt thự sáng trưng.

Quý Dư tắm rửa xong giường sách, Thương Viễn Chu bên cạnh .

Đột nhiên, Quý Dư cảm giác đang cử động.

Cậu kinh hoảng buông sách xuống, phát hiện thứ gì đó đang kéo dịch sang một bên một chút.

rõ ràng xung quanh chăn gì cả.

Giường lớn, Thương Viễn Chu cách đến nửa cánh tay.

“Thương Viễn Chu!!”

Quý Dư chút hoảng hốt, gọi tên Thương Viễn Chu, giọng cũng run rẩy.

Giây tiếp theo, phía như đẩy một cái, cả trực tiếp lăn lòng Thương Viễn Chu.

Cậu Thương Viễn Chu ôm trọn lòng, đỉnh đầu vang lên giọng đầy ý của Thương Viễn Chu: “Vợ chủ động ?”

“Nhào lòng ?”

“Muốn?”

Càng , giọng càng thêm khàn đặc, ôm lấy vợ thơm tho mềm mại khi tắm xong, pheromone cũng đang hưng phấn đến mức rục rịch.

Tay Thương Viễn Chu đưa xuống , trong lòng lập tức run lên, ngượng ngùng và kinh hoảng ngăn cản : “Không , .”

“Là thứ gì đó đang đẩy em.”

“Thật đấy, tin em .”

Thương Viễn Chu buồn : “Không ?”

“Vợ tắm xong liền nhào tới, thật sự ?”

“Vậy tại run dữ , là sẽ thỏa mãn vợ, đúng ?”

Loading...