Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 77

Cập nhật lúc: 2026-04-20 20:16:07
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trường cấp 3 Bách Lâm hôm nay chắc chắn sẽ náo nhiệt.

Từ sáng sớm, học sinh chút kìm nén sự hưng phấn. Trường kỷ niệm mười năm thành lập, buổi chiều thể giáo viên và học sinh sẽ cùng đến đại lễ đường tham gia lễ kỷ niệm.

Giáo viên cũng lúc thể quản nổi học sinh, nửa bất đắc dĩ nửa vui vẻ đám học sinh tinh thần phấn chấn, tràn đầy sức sống , tiện thể dặn dò từng việc cần chú ý buổi trưa.

Trường cấp 3 Bách Lâm là trường nhà giàu, trong một sự kiện quan trọng như kỷ niệm mười năm thành lập trường cũng tiếc tiền chi tiêu. Ngay cả hoa cỏ trong khuôn viên trường cũng chuyên gia chăm sóc đặc biệt.

Trường còn mời ít cựu học sinh nổi tiếng nghiệp từ Bách Lâm trở về tham quan và phát biểu.

“Chuyện kỷ niệm ngày thành lập trường sẽ mời cựu học sinh nổi tiếng em , cũng thể hiểu .”

Quý Dư nghi hoặc cầm tấm thiệp mời tay: “Mời em làm gì? Em cũng nổi tiếng.”

“Những khác lên sân khấu phát biểu kể về quá trình nỗ lực phấn đấu của , làm thế nào để thành lập công ty, một bước lên mây.”

Cậu nghiêng đầu, suy nghĩ một lúc: “Em lên giảng cách tưới hoa, cách cắt rễ, cách rửa sạch rễ hoa thối ?”

Thương Viễn Chu khẽ: “Không ?”

“Những doanh nhân thành đạt giảng về kinh nghiệm thành công đều đóng gói , khác thể chép con đường đó, là những lời sáo rỗng, xong cũng như .”

dạy học sinh cách chăm sóc một đóa hoa cho , họ thật sự thể tự tay trồng .”

Anh đang đeo cà vạt, ngón tay thon dài rõ khớp xương kéo nút thắt chặt , một luồng khí chất cấm dục, tự phụ ập đến.

Quý Dư nghiêng đầu liếc Thương Viễn Chu. Cậu còn vẻ bề ngoài của Thương Viễn Chu mê hoặc nữa, nhưng chỉ cần lên sân khấu là vẫn thể dọa những khác.

Đặc biệt là những học sinh bước chân xã hội.

Thương Viễn Chu thắt xong cà vạt, xoay về phía Quý Dư: “Có lên sân khấu phát biểu ? Anh mong chờ đấy.”

Quý Dư chút do dự lắc đầu: “Em trường mời em là vì , em ?”

“Em còn làm nữa, xin nghỉ một ngày là chuyên cần .”

Thương Viễn Chu thở dài: “Thật sự ?”

“Anh vốn đang , chậc.” Anh tiếp, mà chuyển sang chuyện khác: “Tiếc là trường cấp ba Bách Lâm cổ phần của , nếu cũng trốn việc .”

Quý Dư chút kinh ngạc khi Thương Viễn Chu cổ phần ở trường cấp ba Bách Lâm, nhưng kinh ngạc thì kinh ngạc, hỏi thêm nữa. Chuyện kinh doanh hiểu lắm, cũng sẽ xen công việc của Thương Viễn Chu.

“Anh cũng những lời sáo rỗng ?” Quý Dư tỏ tò mò về điều .

Thương Viễn Chu khẽ: “Bài phát biểu đều do khác , em xem thật ?”

“Tiểu Ngư cảm thấy tại thể trở thành Thương Viễn Chu của hiện tại, đầu nhà họ Thương, yếu tố mấu chốt nhất là gì?”

Quý Dư suy nghĩ một chút: “Vì thông minh? Mưu lược sâu xa?”

Thương Viễn Chu cong môi, khẽ búng nhẹ lên trán Quý Dư: “ .”

“Yếu tố mấu chốt nhất là là con riêng của nhà họ Thương.”

Anh nhạo: “Con cái trong nhà đều nuôi cho hỏng, đương nhiên chỉ thể dùng con hoang để gánh vác.”

Quý Dư mím môi, khóe môi trễ xuống, vui cho lắm: “Anh về khó chịu quá.”

“Sinh do chọn, là con riêng cũng của .”

Ánh mắt Thương Viễn Chu dịu dàng mỉm , vuốt tóc Quý Dư: “Lần như nữa.”

Sau bữa sáng, Thương Viễn Chu đến công ty, buổi chiều sẽ đến trường cấp 3 Bách Lâm. Còn Quý Dư cả ngày sẽ ở tiệm hoa cho đến khi tan làm.

Công việc ở tiệm hoa quá bận rộn. Quý Dư ở đây nửa tháng, học cách tỉa cành lá, cách cắt rễ, cách chăm sóc một chậu hoa hơn.

Cậu vốn kinh nghiệm trồng trầu bà, nên làm những việc cũng khá nhanh quen.

Quý Dư làm việc nghiêm túc và tỉ mỉ, ngày thường trong công việc ít khi lơ đãng, nhưng hôm nay liên tục mất tập trung.

Cậu nhịn suy nghĩ, lúc đó Thương Viễn Chu gì.

“Anh vốn đang .”

Còn cái gì, Thương Viễn Chu , trong lòng Quý Dư ít nhiều cũng chút suy đoán.

Lúc Thương Viễn Chu học lớp 12 ở trường cấp ba Bách Lâm vẫn còn là Thương Phạn, vẫn là đứa con riêng công nhận, kiêu ngạo, lập dị, hoang dã khó thuần. Quý Dư chỉ chuyện với một .

Anh như chim ưng chằm chằm con mồi, im lặng dõi theo Quý Dư, dõi theo suốt cả năm lớp 12.

Tiệm hoa tan làm lúc 6 giờ. 7 giờ chiều, Quý Dư đến cổng trường cấp ba Bách Lâm.

Thương Viễn Chu ngoài hít thở khí, một ở một góc khuất của sân thể d.ụ.c xem học sinh biểu diễn. Ánh đèn theo nhịp trống của âm nhạc lúc sáng lúc tối.

“Bạn học Thương, hình như bạn nhầm chỗ .”

lên tiếng lưng, dường như đang gọi , nhưng cách xưng hô vô cùng xa cách.

Bộ đồng phục trắng tinh tươm, thanh niên mảnh khảnh lưng , tai ửng đỏ, nhưng vẻ mặt thờ ơ, như một lời nhắc nhở thiện ý với một bạn học quá quen.

Ánh mắt Thương Viễn Chu tối sầm . Âm nhạc sân khấu phía càng thêm sôi động, nhịp trống vang dồn dập, tạo nên một làn sóng tiết tấu cuồng nhiệt.

“Vậy ?”

Hai chữ thốt , cả liền hưng phấn lên. Pheromone cuồng táo, dâng trào, bao bọc lấy phần m.á.u của Quý Dư trong tuyến thể một cách kín kẽ, vuốt ve như uống rượu độc giải khát.

Pheromone chen thì tranh xông về phía gáy Quý Dư, hung hăng cọ xát vùng da trắng nõn gáy.

Pheromone vô hình men theo chiếc cổ thon dài, lướt qua xương quai xanh, tiến sâu hơn bên trong chiếc áo sơ mi trắng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-77.html.]

Beta hề gì về điều . Alpha tất cả, thậm chí lẽ vì trong tuyến thể cấy m.á.u của Quý Dư, nên mơ hồ thể đồng cảm với pheromone chạm Beta.

Alpha mặc kệ pheromone của tùy ý làm bậy, hề nhắc nhở Beta thì đành, đằng mặt còn tỏ vô cùng bình tĩnh.

“Vậy nên ,” ánh mắt Thương Viễn Chu nóng rực đối diện, giọng khàn khàn mở lời: “Bạn học Quý thể đưa qua đó ?”

Hả?

Đôi mắt Quý Dư tròn xoe, tai đỏ bừng lên. Cậu mặc như thế , đương nhiên ngượng dám xuất hiện ở hàng ghế đầu cùng với ban lãnh đạo nhà trường.

“Khụ khụ, chỉ cho bạn học Thương một chút nhé?”

Cậu đưa tay chỉ về phía gần sân khấu: “Ở đằng đó, hàng ghế phía bạn thấy , chính là chỗ đó.”

Thương Viễn Chu lắc đầu phủ nhận: “Không đúng.”

“Bạn học Quý chỉ sai , đó là chỗ của .”

Anh khẽ với Quý Dư: “Tôi nghĩ chỗ của .”

“Hay là đưa bạn học Quý qua đó nhé? Tôi nhớ hình như chỗ của bạn học Quý cũng ở đó.”

Bạn học Quý ngây thơ, đơn thuần gật đầu, theo bạn học Thương trông vẻ nghiêm túc, bụng nhưng thực chất sắp dùng pheromone để “sờ” từ đầu đến chân, về phía xa sân thể dục.

Càng con đường càng quen thuộc. Mãi cho đến khi hòn non bộ xuất hiện mặt Quý Dư, mới phát hiện Thương Viễn Chu đưa đến nơi hai đầu tiên chuyện.

Quý Dư còn kịp gì, cả đột nhiên đè lên hòn non bộ.

Không đau, tay Thương Viễn Chu ngăn cách với bề mặt gồ ghề của hòn non bộ, chỉ là chút ngơ ngác.

“Sao… Sao ? Bạn học Thương.”

Bạn học Thương dùng thể vây Quý Dư giữa hòn non bộ và , ánh mắt nóng rực, lời lịch sự thô tục: “Xin bạn học Tiểu Ngư, làm ở đây.”

Quý Dư đột nhiên trợn tròn mắt, còn tâm trí để diễn vai bạn học nữa, hạ giọng : “Anh điên !”

Thương Viễn Chu giữ lấy cằm , ngón cái chai sần khẽ vuốt ve bờ môi mềm mại: “Khu vực hòn non bộ camera , bảo bối.”

Quý Dư nghiến răng nghiến lợi: “Chỉ là lúc đó chúng thôi! Bao nhiêu năm như , sớm lắp .”

Thương Viễn Chu khẽ: “Không, lắp. Lúc nhận thiệp mời tiện thể hỏi qua .”

Quý Dư: …….

Cậu đưa tay đẩy Thương Viễn Chu: “Mức độ pheromone của còn định, đừng mấy lời kỳ quái đó nữa.”

Thương Viễn Chu: “Chuyện cũng hỏi , thành vấn đề.”

Nói xong, trực tiếp cúi hôn lên môi Quý Dư, chặn hết lời từ chối .

Môi răng quyện đầy ái .

Thương Viễn Chu ngậm lấy cánh môi Quý Dư, khẽ cắn, mút mạnh, hôn như nghiền nát. Đầu lưỡi lướt cánh môi, theo khe môi hé mở mà tiến sâu hơn bên trong.

Chiếc lưỡi thô ráp l.i.ế.m qua từng tấc bên trong, khi quấn lấy chiếc lưỡi mềm mại nhút nhát sợ sệt, Quý Dư tự chủ mà khẽ rên một tiếng. Cậu nhắm mắt , lông mi run rẩy, như cánh bướm đen bay mà bay .

Thương Viễn Chu hôn mạnh, mạnh gấp, lộ sự tham lam gần như nuốt chửng Quý Dư bụng. Cuống lưỡi Quý Dư hôn đến tê dại, bên tai là tiếng nước khe khẽ tấm tắc khi môi lưỡi giao triền.

Cậu hổ đến cực điểm, trong đầu từng đợt pháo hoa nổ tung. Xa xa sân thể dục, pháo hoa kết thúc lễ kỷ niệm ngày thành lập trường bỗng nhiên rực rỡ nở rộ bầu trời. Quý Dư phân biệt bên nào pháo hoa kêu to hơn.

Pháo hoa b.ắ.n bao lâu, Thương Viễn Chu liền hôn bấy lâu, buông một chút hôn sâu hơn, đầu gối khi nhẹ khi nặng cọ xát, trong lòng mặt đỏ ửng, khe khẽ run rẩy.

Quý Dư hôn đến miệng cũng đau, chịu nổi nữa, cơ thể mềm nhũn, gần như ngã.

Nghe thấy tiếng ồn ào của học sinh từ sân thể d.ụ.c xuống ký túc xá khi lễ kỷ niệm kết thúc, càng thêm hổ và hoảng sợ, cơ thể mềm mại cũng dùng sức đẩy Thương Viễn Chu : “Không … Thật sự .”

“Đừng hôn nữa , chúng về .”

Trái ngược với sự hoảng sợ và hổ của , Thương Viễn Chu hưng phấn đến mức thể cứu chữa.

Giấc mộng thời niên thiếu như trở thành hiện thực ngay khoảnh khắc . Anh buông tay, ngược còn ôm chặt hơn, tìm đến đôi môi hồng nhuận vì bắt nạt của Quý Dư, hung hăng hôn xuống.

Eo Quý Dư run lên, khóe mắt cũng ươn ướt: “Đủ …. Ưm… Về , về cũng mà.”

Người đang ôm hôn ngấu nghiến như thấy gì bỗng ngừng động tác, trong mắt lóe lên vẻ hưng phấn của kẻ săn mồi bắt con mồi: “Sao cũng ?”

“Được, chúng về.”

Quý Dư chút đ.á.n.h , nhưng cơ thể mềm nhũn.

Sau khi bình tĩnh , hai cùng về phía cổng trường, một mặc vest, một mặc đồng phục.

Thương Viễn Chu Quý Dư mặc đồng phục vẫn còn vẻ ngây ngô đặc biệt, tiếng động mỉm .

trải qua những gì, trải qua bao nhiêu chuyện, những điều cốt lõi nhất của Quý Dư vẫn đổi.

Linh hồn mãi mãi lấp lánh tỏa sáng thu hút ánh mắt .

Không thể tự kiềm chế, khó thể kiểm soát, cuối cùng kẻ nhốt chim tự nhốt .

Khi khỏi cổng trường, Thương Viễn Chu nắm lấy tay Quý Dư, mười ngón tay đan , mắt Quý Dư: “Anh yêu em.”

Lời tỏ tình vẻ đột ngột, nhưng một thoáng ngẩn ngơ, Quý Dư cong cong mi mắt rộ lên, cũng : “Em cũng yêu .”

Thương Viễn Chu nghĩ, lẽ cũng coi như thành công.

Anh cầm tù chính , nhưng con chim khao khát tự do cũng đang vì mà dừng .

(Chính văn )

Loading...