Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 76
Cập nhật lúc: 2026-04-20 20:16:05
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong căn phòng đặt đủ loại thiết , Thương Viễn Chu bàn làm việc mở cuộc họp trực tuyến. Còn Quý Dư thì xếp bằng sofa, ôm máy tính bảng lướt từng trang một, xem tin tức.
Ánh nắng vàng tựa vụn vàng xuyên qua cửa sổ rọi . Những sợi tóc của sofa bên cửa sổ như dát một lớp ánh sáng dịu dàng.
Thương Viễn Chu chút quyến luyến cảm giác hiện tại. Sau khi kết thúc cuộc họp trực tuyến, tạm thời gác công việc trong tay qua.
Quý Dư cảnh giác ngẩng đầu , cũng máy tính bảng nữa, ôm đầu gối rụt sofa, giống như một chú cá nhỏ đang căng thẳng c.ắ.n đuôi cuộn tròn .
Không đợi Thương Viễn Chu mở lời, Quý Dư : “Không ôm, hôn, chạm một chút cũng .”
“Ngoài chuyện , còn chuyện gì thì thể .”
Thương Viễn Chu “chậc” một tiếng, đầy tiếc nuối xuống chiếc sofa đơn bên cạnh: “Đang xem gì mà nghiêm túc ?”
Quý Dư: “Đang tìm việc.”
Bốn chữ khiến ánh mắt Thương Viễn Chu đột nhiên đổi, niềm vui sướng trong khoảnh khắc tăng vọt. khi câu trả lời chắc chắn, vẫn cố gắng kìm nén, thăm dò hỏi: “Có ý gì?”
“Em trở đội của Aidan ?”
Quý Dư lắc đầu: “Em bàn với Aidan , mỗi năm em sẽ theo họ một , coi như nhân viên chính thức? Lương tính theo 80%.”
Đôi mắt ngậm , long lanh như chứa đựng cả một biển thể nhấn chìm đối diện: “Chúng sắp kết hôn mà, thể nào một năm chỉ gặp hơn mười ngày đúng ?”
Yết hầu Thương Viễn Chu trượt lên xuống, chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc. Đôi mắt Quý Dư sáng, ẩn chứa dòng nước thể cứu rỗi .
“Vậy em định làm gì? Không trở chỗ cũ ?”
Quý Dư thấy so với chuyện kết hôn, dường như quan tâm hơn đến kế hoạch sắp tới của . Cậu mím môi, cũng rõ trong lòng là vui chút hụt hẫng.
vẫn suy nghĩ của : “Không .”
“Em làm ở tiệm hoa thì ? Học một chút cách chăm hoa hơn, hoặc là làm ở tiệm sữa pha sữa?”
“Làm ở tiệm thú cưng tắm ch.ó thì ? Cảm giác cũng tuyệt mà.”
Thương Viễn Chu nhất thời chút theo kịp suy nghĩ của : “Không em thích nhiếp ảnh ? Sao nghĩ đến việc làm những thứ .”
“Nhiếp ảnh mỗi năm đều cơ hội, hơn nữa thực so với nhiếp ảnh, em thích dã ngoại hơn.” Quý Dư lắc đầu .
Điều theo đuổi là những cánh đồng hoang vắng .
Và bây giờ, cuối cùng cũng tích góp đủ tiền để trả cho nhà họ Quý, còn quan hệ gì với họ nữa, gạt bỏ gánh nặng tâm lý đè nặng bấy lâu nay. Mối quan hệ với Thương Viễn Chu cũng còn ngăn cách, một yêu, cũng vài bạn.
Cậu thể thử trải nghiệm một loại tự do khác của cuộc đời, những cánh đồng bát ngát khác.
Thương Viễn Chu suy nghĩ một lúc: “Hay là đến công ty làm việc?”
Quý Dư chút do dự từ chối: “Không cần.”
“Em bao giờ làm công việc trong ô vuông tù túng, ngột ngạt nữa .”
Thương Viễn Chu bật : “Không khí công ty chúng đến mức khủng bố như chứ.”
Quý Dư về phía , sách mách chứng: “ điều kiện tuyển dụng của công ty cao đúng , em vốn dĩ phù hợp với những điều kiện đó, cố gắng chen chân làm gì.”
“Hơn nữa em vốn dĩ là bình thường, làm những công việc bình thường cũng mà.”
“Giải Bạc nhiếp ảnh , lẽ chính là giải thưởng lớn nhất mà cả đời em thể nhận .”
Khi đến điều , Quý Dư chút ngượng ngùng tự ti nào.
Cậu thản nhiên chấp nhận bản , hiểu rõ chỉ là một Beta bình thường, dùng hết sức lực để theo đuổi thành công trong mắt thế tục, chỉ sống một cuộc sống vô cùng đơn giản, tìm kiếm những khả năng của cuộc đời, những cánh đồng bát ngát của sinh mệnh.
“Tháng em thể làm ở tiệm hoa, qua hai tháng nữa thể làm ở tiệm thú cưng tắm chó, tắm nổi nữa thì pha sữa, làm quen với sữa thì đến tiệm bánh mì làm học việc, học cách làm đồ ngọt.”
Nói , Quý Dư đưa ngón tay bắt đầu đếm: “Lương của những công việc tuy thấp một chút, nhưng bên Aidan cao, quy đổi tỷ giá một chút, cộng đủ cho em sinh hoạt.”
Cậu ngẩng đầu liếc trộm Thương Viễn Chu một cái: “Chi tiêu sinh hoạt của thì càng cần em lo lắng.”
“ ?”
Thương Viễn Chu bật , khẽ vuốt tóc Quý Dư: “ .”
Quý Dư vèo một cái lùi , vẻ mặt lập tức trở nên nghiêm túc: “Giữ cách, thưa ngài Thương.”
Thương Viễn Chu như : “Đi thôi.”
Hả?
Quý Dư sững sờ, Thương Viễn Chu dậy, vội vàng hỏi: “Đi ?”
“Đăng ký kết hôn.”
Thương Viễn Chu khẩy một tiếng: “Đi biến ngài Thương thành A Chu.”
Tai Quý Dư đỏ, chút kinh ngạc: “Bây giờ luôn ? Nhanh ?”
“Hơn nữa đang ở trong phòng , thể ?”
“Nhanh ?” Thương Viễn Chu cầm điện thoại lên liếc : “Hôm nay ngày 24, ngày để kết hôn, Cục Dân chính cũng làm việc. Ngày như , chính là hôm nay.”
“Chỉ rời vài tiếng, sẽ việc gì .”
Anh với Quý Dư, mày kiếm nhếch lên: “Đi thôi, Quý?”
Cậu Quý tai ửng đỏ cùng ngài Thương . Cậu cho Thương Viễn Chu lái xe, tự vị trí tài xế.
Cậu chút căng thẳng, chuyện linh tinh để tìm chủ đề, thuận miệng : “Hình như bất kể ai lái Maybach cũng đều trông giống tài xế.”
“Vậy chính là sếp của em.”
Thương Viễn Chu “chậc” một tiếng: “Không ông chủ nào đè tài xế làm cho tài xế , bảo bối .”
Quý Dư: …….
Chủ đề Thương Viễn Chu dễ dàng lái sang hướng khác. Dù gặp qua nhiều , Quý Dư vẫn quen lắm với kiểu của Thương Viễn Chu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-76.html.]
Phong cách chuyện bình thường thỉnh thoảng xen một câu phù hợp với trẻ em cực kỳ thô tục.
Thương Viễn Chu thấy im lặng, khẽ một tiếng, mấy để tâm xin : “Xin , mới đ.á.n.h dấu xong, đầu óc nghĩ đến chuyện vận động với Tiểu Ngư.”
Lời cũng giả. Tuyến thể của vẫn còn nóng. Ở bên cạnh Quý Dư mỗi một phút mỗi một giây, Thương Viễn Chu dù đang làm bất cứ chuyện gì cũng thể kiểm soát việc phân tâm Quý Dư.
Một khắc thấy là sẽ nóng nảy, pheromone sẽ điên cuồng cọ xát phần m.á.u của Quý Dư trong tuyến thể, như những xúc tu vô hình đang tham lam l.i.ế.m láp, nếm thử hương vị của nó.
Muốn chạm , chiếm hữu, ôm lòng mà hôn ngấu nghiến.
Lời dặn của nghiên cứu viên Thương Viễn Chu để trong lòng, thế mà Quý Dư chấp hành nghiêm khắc.
Chạm tóc một chút cũng trốn.
Ánh mắt Thương Viễn Chu Quý Dư mang theo d.ụ.c vọng, nhưng kìm nén , tùy ý chuyện bằng giọng trêu đùa.
Quý Dư ngây thơ vô tri, vẫn còn đang chịu đựng sự hổ và bất đắc dĩ, khó khăn lắm mới cất giọng lên tiếng: “Chuyện đó…”
“Không cần .”
Rồi dừng một chút, bổ sung: “Càng cần vì xin mà .”
Hoàn cảm nhận chút xin nào, xin thậm chí còn bối rối đến bỏ chạy.
Thương Viễn Chu khẽ: “Lần sẽ chú ý.”
Quý Dư nhịn nghiêng đầu một cái, nghiến răng, đột nhiên chút phục.
Lần nào cũng là chịu nổi, Thương Viễn Chu mãi mãi trông thành thạo, như thể sẽ hổ.
Quý Dư suy nghĩ một lúc, tỏ mạnh mẽ, nhưng chỉ khẽ hừ một tiếng: “Nói cứ như khi đ.á.n.h dấu trong lòng suốt ngày nghĩ đến mấy chuyện đó .”
Không chút khách khí vạch trần Thương Viễn Chu, Tiểu Ngư chờ xem Thương Viễn Chu hổ.
Thương Viễn Chu bên cạnh kinh ngạc liếc Quý Dư một cái.
Quý Dư theo bản năng thẳng hơn. Cậu sẽ mãi Thương Viễn Chu trêu chọc , cũng sẽ phản kích .
“Thì Tiểu Ngư .”
Quý Dư: ?
Thương Viễn Chu từ từ mở miệng: “Vậy cần cố gắng kìm nén nữa.”
Người , trong từ điển hai chữ “ hổ” ?
Quý Dư hoang mang, thể thừa nhận một cách thản nhiên như chứ!
Thương Viễn Chu chỉ thừa nhận một cách thản nhiên, mà còn thể quá đáng hơn.
“Tiểu Ngư còn nhiều hơn ? Ví dụ như trong lòng Tiểu Ngư bây giờ nên ở tư thế nào,” nhếch môi, mang theo chút ý nghĩ rục rịch: “Trên xe chắc chắn sẽ tuyệt, Tiểu Ngư khi nào cùng thử xem?”
“Đậu xe ở một con hẻm vắng , bên trong xe kín mít, ngột ngạt, da thịt va chạm làm xe rung lắc, thể sẽ ngang qua, sẽ…”
Thương Viễn Chu đột nhiên , tiếng trầm thấp, từ tính làm rung động cả lồng ngực. Cười tiếp nữa.
Bàn tay Quý Dư nắm vô lăng siết chặt. Mặc dù hổ c.h.ế.t, nhưng vẫn nhận thua: “Sao tiếp .”
Thương Viễn Chu bật lắc đầu: “Hôm nay là ngày để kết hôn.”
“Nếu xảy t.a.i n.ạ.n xe cộ, xe hỏng mất,” Thương Viễn Chu “chậc” một tiếng, từ từ : “Chỉ còn cách đăng ký kết hôn một bước nữa, c.h.ế.t nhắm mắt.”
Anh nghiêm túc trở : “Không đùa em nữa, thả lỏng tay nắm vô lăng một chút, đừng căng thẳng.”
Hôm nay theo lịch hoàng đạo quả thực là một ngày thích hợp để kết hôn. So với đến một bóng , hôm nay Cục Dân chính vẻ náo nhiệt.
Một cặp đôi mới cưới , nhanh ngơ ngác .
Tái hôn.
Cần giấy chứng nhận ly hôn.
Thương Viễn Chu vốn chuyện . Anh xé giấy ly hôn cũng là để dành cho kết hôn thật sự thứ hai. Dù Quý Dư nước ngoài, cũng từng nghi ngờ rằng họ sẽ còn khả năng nào nữa.
Chỉ là đàn ông đầu óc nghĩ đến chuyện đăng ký kết hôn ngay lập tức quên béng mất chuyện đó.
Thế là hai mỗi một nơi, lấy giấy ly hôn về cùng đến Cục Dân chính.
Trên mặt cặp đôi mới cưới nào cũng tràn đầy ý . Cầm tờ giấy đăng ký kết hôn đỏ thắm mới tinh, bức tường đỏ của Cục Dân chính, hoặc là bạn bè chụp ảnh, hoặc là tự ghi , hôn , ôm , ghi khoảnh khắc hạnh phúc .
Ánh mắt Thương Viễn Chu nóng rực Quý Dư, kịp mở miệng nhận sự từ chối.
Quý Dư khẽ : “Không , nghiên cứu viên trong thời gian chúng giữ cách.”
Thương Viễn Chu cúi mắt , giọng trầm, như đang thất vọng: “Được.”
Anh thêm gì nữa, chỉ một chữ “” vô cùng đơn giản, dễ dàng đồng ý.
Quý Dư thấy do dự, kéo Thương Viễn Chu : “Hay là… hôn một chút?”
Chủ động những lời mật , Quý Dư dù lúc nào cũng sẽ hổ, tai ửng hồng: “Dù hôm nay cũng kết hôn mà, thể ngoại lệ đúng ?”
“ .”
Thương Viễn Chu nhếch môi , đôi mắt đỏ nhạt lóe lên vẻ hưng phấn khi đạt mục đích, kéo đến một góc vắng .
Không hôn một cái.
Mà là hôn cho .
Từ lúc Quý Dư khỏi góc đó đến lúc lên xe, đều dùng giấy đăng ký kết hôn che miệng.
Nếu ai thấy, sẽ bắt nạt đến đáng thương nhường nào.
Cánh môi sưng lên, đỏ mọng, còn rách da. Bị ngậm lấy hôn c.ắ.n , còn l.i.ế.m hôn quá sâu, đến bây giờ cuống lưỡi vẫn còn tê dại.
Luôn cảm giác…
Như là lừa.