Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 71
Cập nhật lúc: 2026-04-20 20:15:55
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tôi vốn định cho là gặp Tổng giám đốc Thương nhà , kết quả chụp cái , chậc chậc.”
Chị Kỷ thấy Quý Dư gửi sticker [Trộm qua đời.jpg], cũng tha cho , nắm lấy cơ hội mà trêu chọc kịch liệt.
Hơn nữa còn hình tượng hóa tổng kết đoạn đối thoại xảy trong video: “Cái tương đương với gì nhỉ, tổng kết xem đúng nhé.”
“Tổng biên tập tạp chí kinh tế tài chính: Con đáng yêu thật.”
“Tổng giám đốc Thương: Vậy ? Vợ cũng đáng yêu, còn yêu , bám . , vợ còn tặng cúp em giải cho nữa.”
Chị Kỷ: “Đáng yêu đó, đáng yêu! Thật ngờ Tổng giám đốc Thương cũng ngày đáng yêu như .”
Quý Dư hổ đến mức mặt nóng bừng lên, yếu ớt phản kháng một chút: “Chỉ là chuyện phiếm nhắc đến giấy khen thôi mà… Cũng coi như… bình thường, khoa trương đến thế .”
Chị Kỷ: “Ha hả, mà đang khoe vợ thì biểu diễn nuốt sống camera cho xem.”
“Như tổng biên tập tạp chí , trừ phi là hỏi vấn đề phỏng vấn, nếu Tổng giám đốc Thương nhà thèm để ý đến ?!”
“Tổng biên tập đó cưỡi ngựa cũng theo kịp đẳng cấp của chồng . Đương nhiên, cũng đủ trình độ, nhưng nể mặt nên sẽ để ý một chút. Tôi sẽ qua đó để thấy , ăn cơm ch.ó thêm nào nữa.”
“Cuối cùng, Tổng giám đốc Thương tuyệt đối, 100.000%, là đang khoe vợ.”
Đã g.i.ế.c còn g.i.ế.c cả tim, trêu bạn bè thì tận hưởng niềm vui khi bạn bè hổ độn thổ. Chị Kỷ tung chiêu cuối: “Cậu đúng ?”
Ngón tay trắng nõn của Quý Dư chạm màn hình điện thoại, gõ chữ xóa, xóa gõ, dừng , chần chừ, do dự, rối rắm. Không cần mặt , chỉ cần ngón tay đó là thể thấy cảm xúc phức tạp của .
Chị Kỷ thấy hành động của , nhưng chỉ cần dựa dòng chữ “đối phương đang nhập…” liên tục xuất hiện ở đầu khung chat cũng đủ khiến cô c.h.ế.t.
Hồi lâu , Quý Dư mới vô cùng rối rắm gửi một sticker mèo con ôm đầu chôn mặt.
“Chị Kỷ, em xem cây trầu bà đây.”
Chị Kỷ: “Cậu chuyển chủ đề cũng ngang phè phè như Tổng giám đốc Thương, hổ là một nhà.”
Quý Dư: “…….”
Chị Kỷ trêu đủ mới : “Vừa phản bác mấy từ vợ yêu các kiểu nhỉ.”
“Hai làm lành ? Cậu nghĩ kỹ ?”
Quý Dư màn hình điện thoại đang rung lên, ánh mắt lóe lên, do dự ở một mức độ khác mà gõ chữ: “Em cũng .”
Vì đoạt giải, tốc độ tích góp đủ tiền nhanh hơn ít, cho nên thời gian trở về cũng sớm hơn dự kiến.
Thời gian nhanh hơn nhiều, nhưng lòng khó yên. Cậu thoải mái với Thương Viễn Chu, chúng kết hôn .
thời gian vượt kế hoạch quá nhiều, quá nhanh khiến Quý Dư nên .
Chỉ là hiểu , Thương Viễn Chu cũng nhắc đến chuyện .
Quý Dư vốn nghĩ khi về nước, Thương Viễn Chu sẽ sốt ruột đề cập đến, nhưng .
Anh như quên mất chuyện , quên mất Quý Dư từng đợi trở về, họ sẽ kết hôn.
Cả hai đều mở lời, cho nên tình hình hiện tại, Quý Dư cũng .
Chị Kỷ: “?”
“Vậy nghĩ thế nào?”
Quý Dư: “Chị Kỷ, em thật sự ngoài đây, chuyện nhé.”
Cậu cất điện thoại, về phía công viên nơi trồng cây trầu bà.
Trầu bà ưa bóng râm, ưa ẩm ướt. Nơi Quý Dư trồng là một khoảnh đất mọc đầy cỏ ở chỗ râm mát.
Khi còn ở trong chậu hoa, cây trầu bà là mảng xanh duy nhất trong phòng, dễ thấy.
trồng ở đây, cùng với đám cỏ xung quanh, hề bắt mắt, đến mức qua đường chẳng ai chú ý tới nó.
Quý Dư xổm nó, ánh nắng xuyên qua kẽ lá rọi xuống những vệt vàng óng lên . Gió lay động những chiếc lá trầu bà, cũng thổi bay vạt áo Quý Dư.
Cây trầu bà lớn , xanh um tươi , còn cao thêm một chút. Chiếc lá vàng mà chị Kỷ lúc cũng rụng , những chiếc lá xanh mướt tràn đầy sức sống.
Quý Dư mang nó về, chỉ sờ sờ lá nó, khẽ, khẽ, dùng một giọng chỉ lớn hơn tiếng thầm trong lòng một chút:
Chúng đều lớn nhỉ.
Có chút trẻ con, nhưng như đang tâm sự với một bạn cũ.
Nói xong mỉm , mi mắt cong cong, ánh nắng vàng óng nhuộm một màu rực rỡ nơi khóe mắt .
Đợi ngày mai sẽ tìm Thương Viễn Chu.
Mặc kệ Thương Viễn Chu đang do dự điều gì, cứ việc kéo đến Cục Dân chính.
Thế là sáng sớm hôm , văn phòng của Thương Viễn Chu liền một vị khách mà đáng lẽ sẽ vui khi thấy.
Chỉ là thời điểm vị khách đến chút đúng lúc, trong văn phòng còn khác.
Trợ lý đang với Quý Dư tình hình bên trong: “Tổng giám đốc Thương đang ở cùng tổng giám đốc điều hành của Kim Mậu Khoa Kỹ bên trong, Quý ạ?”
Quý Dư sợ làm phiền, hỏi: “Tôi đợi một chút , họ đang bàn chuyện làm ăn ở trong ?”
Sắc mặt trợ lý tức khắc trở nên chút kỳ quái: “Không ạ, là Tổng giám đốc Thương đang mời tổng giám đốc điều hành của Kim Mậu Khoa Kỹ tham quan.”
Anh ấn tượng với Quý , bao giờ tỏ vẻ kênh kiệu, nào cũng lịch sự. Anh là lõi đời ở chốn công sở, cũng Quý Dư chút tính cách nhút nhát, cho nên cố ý nhấn mạnh hai chữ “tham quan”.
Tham quan?
Vẻ mặt Quý Dư trở nên nghi hoặc, liền thấy trong mắt trợ lý như chứa đựng trăm mối cảm xúc ngổn ngang: “Mấy ngày nay, khi Tổng giám đốc Thương chuyện hợp tác xong với các công ty khác, đều sẽ lịch sự mời đối phương tham quan văn phòng, và cả…”
?
??
Đồng t.ử Quý Dư giãn một chút, với trợ lý.
Không là?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-71.html.]
Trợ lý nặng nề gật đầu, là đó.
Hai đơn giản thành một giao tiếp bằng ánh mắt đầy ăn ý.
Quý Dư sợ đến mức hạ thấp giọng: “Vậy đây, cần cho Thương Viễn Chu đến.”
Nói xong xoay bỏ một chút do dự, bóng dáng biến mất nhanh, nhanh đến mức trợ lý kịp Tổng giám đốc nếu hỏi thì e là .
Trong đầu Quý Dư chỉ một ý nghĩ, mau.
Khi mặt ở hiện trường, Thương Viễn Chu một chút, còn thể tự thôi miên , ai thấy , hổ, hổ.
Hơn nữa Quý Dư cũng quyết định giấu nhẹm chuyện , tỏ như chuyện gì mặt Thương Viễn Chu, giả vờ như .
Cúp tặng , lời Thương Viễn Chu cũng , lấy cúp là thể nào.
Cho nên cách nhất chính là giả vờ gì về chuyện .
Chỉ cần , hổ sẽ là .
nếu bước cánh cửa văn phòng đó, bước hiện trường, Quý Dư dám tưởng tượng sẽ là cảnh tượng gì.
Quá kinh khủng.
Kinh khủng đến mức khiến đầu bỏ , giả vờ như từng đến.
Trong thời gian ngắn, tuyệt đối sẽ đến văn phòng của Thương Viễn Chu tìm Thương Viễn Chu nữa, tuyệt đối sẽ .
Còn về chuyện kết hôn đăng ký gì đó, gọi điện thoại kêu Thương Viễn Chu ngoài cũng như cả thôi.
Quý Dư bước khỏi thang máy, cửa lớn, bước chân từ từ chậm . Cậu đột nhiên cảm thấy… đợi cơn sốt của Thương Viễn Chu qua kết hôn đăng ký cũng là .
Hơn nữa Thương Viễn Chu trông cũng vẻ gì là gấp gáp.
Lúc , ý nghĩ trong lòng Quý Dư kỳ lạ trùng khớp một cách kỳ diệu với suy nghĩ của bạn của chị Kỷ.
Làm ơn, đổi phong cách lạnh lùng cao ngạo của Thương Viễn Chu .
……
Quý Dư quyết định đợi khi phong cách của Thương Viễn Chu đổi trở mới đề cập chuyện kết hôn với , cho nên cũng vội gọi điện thoại.
Cậu vùi đầu sa mạc một thời gian dài, khỏi sa mạc bận rộn công việc tham gia thi đấu, chuyện nhiều phức tạp. Sau khi việc kết thúc ngừng nghỉ mà trở về nước.
Sau khi gác những chuyện trong lòng, Quý Dư bắt đầu một thời gian nghỉ ngơi.
Những ngày tháng trở nên dài và nhàn nhã. Buổi sáng thức dậy, đổi đủ món làm bữa sáng, lười thì ngoài ăn, đó bộ đến siêu thị mua chút nguyên liệu nấu ăn, xách túi trộn đám các bác trai bác gái, mua xong bộ về.
Một chuyến một chuyến về, cộng thêm thời gian nấu cơm, buổi sáng trôi qua vô cùng đơn giản.
Buổi chiều, chọn một bộ phim tài liệu hoặc phim điện ảnh yêu thích, lười biếng dài sofa. Nếu bên ngoài trời tối sầm và đang mưa, đó chính là thời gian thoải mái nhất trong ngày của Quý Dư.
Chuyện một xem phim điện ảnh, phim tài liệu, Quý Dư vốn quen, nhưng bây giờ lúc nào xem cũng chia sẻ, kể lể.
Thế là sẽ cầm điện thoại lên, tìm Thương Viễn Chu, cho đang xem gì, kể một chút về tình tiết trong đó.
Thương Viễn Chu lúc trả lời nhanh, lúc trả lời chậm, nhưng dù Quý Dư gì, đều trả lời từng câu một.
Mấy ngày nay Quý Dư và Thương Viễn Chu chỉ liên lạc qua điện thoại.
Hai gặp mặt. Quý Dư đề cập đến là vì sợ đụng hiện trường nào đó dễ khiến hổ độn thổ, hoặc là lúc ở cùng Thương Viễn Chu gặp nào đó chuyện .
Cậu đợi cho sự việc lắng xuống.
Điều kỳ lạ là, Thương Viễn Chu cũng hề nhắc đến.
Qua những lời chuyện, Quý Dư mơ hồ cảm giác ngoài việc xử lý công việc công ty, còn đang làm một việc khác.
Thương Viễn Chu coi trọng chuyện , thỉnh thoảng nhắc đến một chút cũng sẽ nhanh chóng lướt qua, dù Quý Dư thử dò hỏi cũng gì.
Thời gian trôi qua năm ngày, hai năm ngày gặp mặt.
Quý Dư cầm điện thoại, chằm chằm khung chat với Thương Viễn Chu, tay gõ chữ, mỗi câu lặp lặp gõ xóa .
Ngày mai rảnh ? (xóa)
Chúng đăng ký kết hôn nhé? (xóa)
Gần đây đang làm gì ? (xóa)
Không đợi Quý Dư nghĩ nên mở lời thế nào, Thương Viễn Chu như thần giao cách cảm với , đang rối rắm, liền gửi tin nhắn .
“Tiểu Ngư, ngày mai thể cùng đến một nơi ?”
“Vì ngày mai, chuẩn lâu. Anh em đồng ý , nhưng hy vọng em thể đồng ý với .”
Quý Dư dòng chữ , tim đột nhiên đập nhanh mấy nhịp, đó từ từ bình . Cậu gõ chữ trả lời: “Có thể.”
Có lẽ, hình như Thương Viễn Chu đang bận gì trong thời gian .
Cậu đột nhiên dậy, từ trong cuốn hộ chiếu lấy tấm chứng minh nhân dân kẹp bên trong đặt lên bàn mặt .
Thương Viễn Chu chuẩn nhiều, chuẩn gì cả liệu lắm ?
Hay là…
Quý Dư sofa, tấm chứng minh nhân dân đó, mím môi, vẻ mặt nghiêm túc, nhưng tai đỏ.
Chân khẽ đung đưa, đôi mắt sáng lấp lánh, giống như một chú cá nhỏ đang nhảy múa giữa biển , vẫy đuôi, quẫy lên từng đợt bọt nước tựa tinh quang.
Điện thoại lúc “leng keng” một tiếng, là tin nhắn Thương Viễn Chu gửi tới:
“Đến lúc đó thể sẽ cần một chút m.á.u của em.”
Máu?
Quý Dư ngơ ngác chớp chớp mắt.
Đi Cục Dân chính đăng ký kết hôn cần m.á.u ?