Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 7
Cập nhật lúc: 2026-04-13 19:56:25
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Quý Dư vốn tưởng rằng gặp mặt cũng sẽ giống như , ở một địa điểm thích hợp để chuyện như quán cà phê. Kết quả, địa chỉ là một rạp chiếu phim.
Cho đến khi ở cửa rạp, Quý Dư vẫn còn mang một cảm giác là lạ, khó tả.
Nhìn thấy Thương Viễn Chu từ chiếc Maybach bước xuống, tiến về phía rạp chiếu phim, cảm giác thật càng mãnh liệt hơn.
Quý Dư chút mờ mịt: “Không chuyện công việc ?”
Lớn từng tuổi, đây là đầu tiên thấy bàn hợp đồng ở rạp chiếu phim. Thật sự là… một cách chuyện giống thường.
Thương Viễn Chu . Gương mặt còn hơn nhiều Omega, nhưng vẻ đó như mang theo sự lạnh lẽo và cảm giác khắc nghiệt của băng giá ngàn năm, khiến khác dễ dàng dám gần.
Không thể dùng hoa hồng gai để hình dung, mà là loài hoa uống máu, trí mạng, trộn lẫn với đường và sương giá.
Khi lên, tựa như lớp sương giá rắc thêm nhiều hạt đường lấp lánh, quyến rũ, nhưng vẫn đầy nguy hiểm. Quý Dư khẽ cụp mắt, tránh thẳng mặt Thương Viễn Chu.
Một Alpha hàng đầu thể nhận sự đổi trong ánh mắt của đối diện. Thương Viễn Chu đang nghĩ gì, ánh mắt tối sầm trong thoáng chốc, nhanh chóng che giấu . “Vào trong .”
Hai cùng . Thương Viễn Chu nhướng mày hỏi: “Muốn xem phim gì?”
“Trợ lý bao trọn rạp , cần theo lịch chiếu của rạp .”
Quý Dư màn làm cho ngơ ngác, dứt khoát : “Tôi xem gì cũng , tùy Tổng giám đốc Thương thích xem gì.”
Thương Viễn Chu qua gì đó với nhân viên quầy vé. Nhân viên nở nụ chân thành, nhiệt tình, đưa cho một hộp bắp rang bơ một nhân viên khác tiến : “Mời lối .”
Cho đến khi xuống ghế trong phòng chiếu, Quý Dư vẫn còn ngơ ngác. Cậu mấp máy môi hỏi nhưng nên mở lời thế nào.
Màn hình bắt đầu chiếu phim. Quý Dư liếc tên phim, đoán chừng đây là một bộ phim tình cảm. Rất kỳ lạ, thật sự kỳ lạ.
Cậu và Thương Viễn Chu cùng xem phim tình cảm, còn một hộp bắp rang bơ đặt ở giữa hai . Quá kỳ quặc.
nếu là thật sự xem phim, thì đèn trong phòng chiếu bật sáng trưng, rọi rõ cả những hàng ghế trống xung quanh.
Thương Viễn Chu Quý Dư, cong môi, bắt đầu chuyện chính: “Hợp đồng xem qua cả chứ?”
“Cảm thấy thế nào?”
Trong bầu khí kỳ quặc , Quý Dư cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. “Tôi , để phối hợp với Tổng giám đốc Thương diễn kịch mặt khác, cần mật đến mức độ nào?”
Thương Viễn Chu im lặng một chút, khách quan : “Xin , cái cũng thể xác định .”
“Dù đây cũng là kịch bản, thứ vẫn dựa tình hình cụ thể để phán đoán.”
“Còn về những chuyện nên xảy ,” dừng , “ cũng , nếu tìm một Omega để phối hợp, việc đ.á.n.h dấu dễ nhận .”
, bản là Beta, cần diễn kịch đến mức độ đó. Cho nên đây lẽ cũng là một trong những lý do Thương Viễn Chu tìm .
Quý Dư: “Tôi hiểu .”
Trên màn ảnh lớn, nam nữ chính ngây ngô thời còn học. Nam chính lẽ cảm tình với nữ chính, nhưng vẫn cố giữ cái sĩ diện của tuổi trẻ, khi bạn bè nhắc đến liền tỏ vẻ khinh thường.
Quý Dư liếc , thật sự hiểu tại chuyện công việc ở rạp chiếu phim. Để tìm hiểu một chút về tính cách của vị sếp tương lai, c.ắ.n môi hỏi:
“Tổng giám đốc Thương, tại chúng đến rạp chiếu phim?”
Thương Viễn Chu bình thản , tự nhiên mở miệng: “Nếu chấp nhận hợp tác, thì trong mắt khác, chúng cũng cần một quá trình yêu đương.”
“Nếu gặp mặt, thì tận dụng luôn việc gặp mặt .”
“Để tránh tốn thời gian làm những chuyện thừa thãi.”
Mắt Quý Dư mở to, biểu cảm chút kinh ngạc xen lẫn thán phục. là tổng tài khác, suy nghĩ quả thực diện hơn nhiều.
Hơn nữa, thái độ của Thương Viễn Chu cũng xua tan lớp e dè cuối cùng của Quý Dư.
So với , Thương Viễn Chu chắc chắn càng tốn nhiều thời gian chuyện , và cũng càng coi trọng cảm giác về ranh giới. Cả chuyện hôm nay lẫn những điều khoản trong hợp đồng đều lên điều đó.
Quý Dư đưa tay , nghiêng đầu về phía Thương Viễn Chu bên cạnh. “Tổng giám đốc Thương, hợp tác vui vẻ?”
“Hợp tác vui vẻ.”
Bàn tay to nắm lấy tay Quý Dư, khẽ chạm thu về, một cái chạm nhẹ nhàng, lịch sự.
Hai ký hợp đồng, mỗi giữ một bản. Thương Viễn Chu hai cái tên sát cạnh , khẽ .
Quý Dư sắp rơi bẫy của .
Ý nghĩ xuất hiện trong đầu, Thương Viễn Chu gần như hưng phấn ngay lập tức. Tuyến thể Alpha gáy như đang nóng rực, nhảy lên. Pheromone thuộc về kiềm chế mà tiết ngoài.
Nếu Quý Dư là Omega hoặc Alpha, thể ngửi thấy mùi rượu đắng nồng nàn bao bọc lấy , tựa như một con rồng độc ác chiếm giữ lấy báu vật của nó, chút kiêng dè mà đ.á.n.h dấu lên báu vật, chỉ một chút tiếp cận của khác cũng đủ khiến nó nổi giận.
Thương Viễn Chu đầy ác ý nghĩ rằng nếu Quý Dư là Omega, pheromone đậm đặc như của , lẽ phát tình, sẽ lóc cầu xin, hổ mà mở rộng đôi chân.
Và bản sẽ đ.á.n.h dấu , c.ắ.n rách tuyến thể của , đ.â.m khoang sinh sản của , đ.á.n.h dấu vĩnh viễn.
Như Quý Dư sẽ thể lấy , sẽ vì bản năng mà dựa dẫm , thể nữa.
Quý Dư là Beta, cảm nhận nguy hiểm đang đến gần, thậm chí còn ngây ngô nở một nụ với Thương Viễn Chu.
“Tổng giám đốc Thương, nghĩ sẽ giới thiệu với những khác trong nhà họ Thương như thế nào ? Tôi sẽ ghi nhớ, để tránh sai.”
Thương Viễn Chu chẳng thèm để ý đến đám vô dụng nhà họ Thương. Việc giới thiệu với bọn họ càng là chuyện hoang đường.
Anh chỉ ôm Quý Dư lòng, vòng tay ôm xem hết bộ phim tình cảm .
Giống như vô cặp tình nhân bình thường khác, thì thầm bàn luận về tình tiết phim, thỉnh thoảng, ngón tay cũng sẽ vô tình chạm trong hộp bắp rang bơ.
Ngây ngô, đơn thuần, đó là giấc mộng thời cấp ba còn dang dở của Thương Viễn Chu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-7.html.]
Rồi khi phim kết thúc, sẽ đè xuống ghế mà hôn, làm một vài chuyện thú vị của lớn, để tô điểm thêm cho cái kết của giấc mộng thời cấp ba bằng những sắc màu nồng đậm, rực rỡ, ái và quyến rũ.
, làm như , làm như , đều . Quý Dư của gan nhỏ, giống như một con cá thực thụ, chỉ cần kinh động một chút là sẽ giãy thoát.
Thương Viễn Chu là một thương nhân ưu tú, và cũng sẽ là một bắt cá đủ tư cách. Anh gì, làm gì để Quý Dư thả lỏng.
“Những chuyện khác cần lo lắng. Điều cần sửa tiên là cách xưng hô với .” Thương Viễn Chu liếc Quý Dư, giống như đang ở công ty chỉ sai của cấp .
Giọng điệu bình tĩnh, nhưng ẩn chứa chút ý lệnh. Quý Dư càng thêm rõ ràng về mối quan hệ thuê mướn giữa hai , và cũng càng thêm yên tâm.
Hoàn thành xong công việc , thể rời , tự do tự tại làm những gì .
Đồng thời cũng nhận quả thực thể gọi Thương Viễn Chu là “Tổng giám đốc Thương” mặt khác. Quý Dư do dự mở miệng, mang theo chút bối rối khó phát hiện: “Viễn Chu?”
Kỳ quá.
“Thương Viễn Chu?”
Nghe vẻ xa lạ.
Cậu dừng một chút, : “A Chu.”
Cách xưng hô làm Quý Dư thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy còn kỳ quặc như nữa, nhưng vẫn hỏi Thương Viễn Chu: “Tổng giám đốc Thương, gọi là A Chu ?”
Thương Viễn Chu như : “Lại gọi Tổng giám đốc Thương ?”
“A Chu,” cách xưng hô đổi dường như cũng thật sự kéo gần cách , Quý Dư chút cầu xin: “Là A Chu.”
Thương Viễn Chu gật đầu: “Tuần sẽ đến đón tan làm. Cục Dân chính cuối tuần làm việc, sắp xếp xin nghỉ, đặt lịch xong thì báo cho .”
Quý Dư chút khó xử: “Tôi sẽ xin nghỉ, nhưng mà đến đón tan làm thì cần Thương… A Chu.”
Thương Viễn Chu: “Diễn kịch thì diễn cho trót. Không làm gì cả thể thể hiện sự coi trọng của đối với .”
Anh đưa tay nhẹ nhàng vén những sợi tóc mái lòa xòa mắt Quý Dư. “Sẽ thấy khó chịu ?”
Quý Dư lắc đầu. Cái chạm đó nhẹ và nhanh, chỉ cảm thấy trán nhồn nhột.
Thương Viễn Chu : “Vậy thì .”
“Xem phim , những chuyện khác lúc đón tan làm sẽ từ từ cho .”
“Đã đến đây , nhắc đến chuyện chúng từng cùng xem phim, thể nào chẳng gì chứ.”
Quý Dư “Ừm” một tiếng, đầu tiên xem phim trong tình trạng tất cả đèn trong phòng chiếu đều bật sáng.
Bộ phim chiếu nửa đoạn, nhưng may mà cốt truyện đơn giản, xem giữa chừng vẫn thể hiểu .
Nam nữ chính vì hiểu lầm mà nổ một cuộc cãi vã kịch liệt. Đêm mưa dường như là bối cảnh tiêu chuẩn cho cuộc chia ly. Trong cơn mưa như trút nước, nữ chính nức nở, phân biệt mặt cô là nước mắt nước mưa.
Một lừa dối, một miệng mà khó giải thích.
Thương Viễn Chu đột nhiên mở miệng: “Cảm thấy thế nào?”
Quý Dư: “Tôi xem phim tình cảm, dở thế nào.”
Thương Viễn Chu: “Vậy thấy hai họ ai sai?”
Quý Dư nghĩ một lúc: “Chắc là ai sai cả.”
“Đối với nam chính mà , những lời thật sự dễ dàng . Đối với nữ chính mà , cô tin những gì thấy, cũng sai.”
Bộ phim vẫn tiếp tục, màn hình chiếu cảnh cuộc sống riêng của hai . Quý Dư thuận miệng :
“Trong phim hai sẽ vì đủ loại lý do mà gặp . Còn ngoài đời, đa trường hợp chia tay chính là kết thúc.”
Thương Viễn Chu: “Nếu là , sẽ tìm đối phương ?”
Quý Dư chút suy nghĩ lắc đầu: “Sẽ . Không hợp thì cần miễn cưỡng.”
Thương Viễn Chu dường như , dù Quý Dư hỏi, vẫn mở miệng : “Vậy thì và giống .”
Buông tay mới là điều nực nhất.
Miễn cưỡng còn thể giữ , buông tay mới thật sự là chẳng còn gì cả.
Anh càng linh hồn tự do vì mà dừng chân. Dưới kết quả tồi tệ nhất, cho dù là trói buộc, cũng trói bên cạnh .
…
“Tôi nhờ đến chụp vài tấm ảnh theo góc độ chụp lén. Vì chắc đồng ý hợp tác , nên lúc rạp chụp.”
“Vừa với họ một tiếng, lúc ngoài nhất nên thả lỏng một chút, mật một chút.”
Sau khi bộ phim kết thúc, Quý Dư ghi nhớ lời Thương Viễn Chu . Khi Thương Viễn Chu dang hai tay , liền lao vòng tay rộng lớn, vững chãi của đàn ông.
Cậu dám tưởng tượng nụ mặt lúc cứng đờ đến mức nào. Sợ lộ, đành vùi mặt n.g.ự.c Thương Viễn Chu, trông vẻ dựa dẫm, làm nũng vô cùng.
Thương Viễn Chu ôm lấy , dùng cằm nhẹ nhàng cọ qua xoáy tóc của Quý Dư, khóe môi cong lên một nụ dịu dàng.
Anh yên tâm thoải mái ôm trong lòng buông, ghé sát tai Quý Dư nhỏ giọng dỗ dành: “Đợi một chút, để họ chụp thêm vài tấm nữa.”
Quý Dư giọng nghèn nghẹt “Ừm” một tiếng, sợ đủ mật, dụi dụi lòng .
Có một thoáng, Thương Viễn Chu cảm thấy vẫn thật tệ, đối mặt với Quý Dư mà dối chớp mắt.
Lại một thoáng, cảm thấy thật đáng thương.
Một Alpha hàng đầu, dựa lừa gạt để một cái ôm từ trong lòng.