Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 69

Cập nhật lúc: 2026-04-18 18:25:39
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên trong một phòng thí nghiệm nào đó, Thương Viễn Chu mặc một chiếc áo khoác đen, vóc dáng cao ráo, một tay đút túi áo, vạt áo kéo lên một góc, để lộ đôi chân thon dài, thẳng tắp.

Anh giữa một đám nhân viên nghiên cứu mặc áo blouse trắng. Mọi qua trong phòng thí nghiệm đều nhịn mà dừng ánh mắt .

Có một , dù giữa đám đông, vẫn luôn là tâm điểm chú ý ngay từ cái đầu tiên.

Thương Viễn Chu chính là như .

Chưa kể đến những lời đồn thổi mơ hồ về mục đích đến đây, càng khiến ít nghiên cứu viên chút ít tình hình liên tục về phía .

Trong ánh mắt họ sự kinh ngạc, khó hiểu, khâm phục, vô cùng ngưỡng mộ, ẩn hiện cả những tia ái mộ đỏ mắt, khao khát và thèm .

Ánh mắt mỗi đều hàm chứa nhiều cảm xúc, nhưng thể thầm cảm thán sự điên cuồng của vị Alpha đỉnh cấp .

Khi ánh mắt Thương Viễn Chu tùy ý lướt qua, nhiều Omega đều theo bản năng vuốt tóc, để lộ phần gò má của . Bề ngoài thì bình tĩnh làm việc, nhưng nhịn mà liên tục dùng khóe mắt liếc trộm.

Phát hiện Thương Viễn Chu về phía , trong lòng họ giấu sự thất vọng.

Mặc dù trong lòng kìm nén nổi, nhưng một ai dám đến gần.

Thương Viễn Chu là nhà đầu tư lớn nhất của phòng thí nghiệm . Những thể làm việc ở đây đều ký thỏa thuận bảo mật và đầu óc tỉnh táo hơn bình thường, khả năng để mắt đến là nhỏ, công việc vẫn quan trọng hơn.

ở đây, ngoại trừ Alpha và một nghiên cứu viên lớn tuổi, trong lòng những khác vẫn tránh khỏi ảo tưởng, ảo tưởng rằng vị Alpha đỉnh cấp đối xử đặc biệt như chính là .

Thương Viễn Chu những khác đang nghĩ gì, cũng sẽ để tâm.

Anh quen với việc chằm chằm. Dù nhiều liên tục trộm, Thương Viễn Chu vẫn thể làm như thấy.

Gương mặt tuấn tú của đàn ông bất kỳ biểu cảm nào. Nghiên cứu viên đang báo cáo tiến độ cho ánh mắt lạnh lùng càng lúc càng căng thẳng, sợ phát hiện sai sót.

Khí chất của Thương Viễn Chu quá mạnh mẽ, mạnh đến mức khiến những nghiên cứu viên quên mất là chuyên gia trong lĩnh vực , cho dù là Alpha đỉnh cấp cũng thể nào tuốt thứ.

Nghiên cứu viên run rẩy báo cáo liệu thực nghiệm, thỉnh thoảng dùng khóe mắt liếc trộm biểu cảm của Thương Viễn Chu. Phát hiện vẫn đổi, chút đổ mồ hôi.

thực tế, Thương Viễn Chu sớm chút lơ đãng.

Bên tai, các thuật ngữ chuyên ngành và liệu thực nghiệm như những tạp âm ồn ào, đầu óc chỉ nghĩ đến Quý Dư.

Nhớ vợ quá.

Đã hai tháng một chút tin tức nào của vợ.

Chỉ trợ lý cận của Thương Viễn Chu mới , đang ngày một trở nên cáu kỉnh.

Ấy thế mà như một sợi dây vô hình trói buộc, kìm nén, đè nén, cuối cùng chẳng làm gì.

Kiên nhẫn chờ đợi, giống như một con sói dữ đang ngủ đông, chờ thời cơ để đòi tất cả cả vốn lẫn lời.

...…

Lúc Quý Dư chút căng thẳng. Ánh đèn sân khấu chiếu rọi, còn với tư cách là một nhiếp ảnh gia đề cử đang , chờ đợi kết quả cuối cùng.

Lần là cuộc thi khuyến khích tài năng nhiếp ảnh trẻ. Quý Dư ngờ thể đề cử.

Cậu vốn đến với tâm thế trải nghiệm, đề cử cũng thấy kinh ngạc nhiều hơn.

Lúc khán đài, trong bầu khí bao trùm, rõ hy vọng của lớn, nhưng vẫn khỏi căng thẳng.

Aidan bên cạnh, khẽ chuyện với . Quý Dư trò chuyện một lúc cũng dần thả lỏng , và cũng chính lúc , thấy tên .

“Giải Bạc, tác phẩm 《Nữ thần Sa Ngã Trong Đêm Tối》 đến từ nhiếp ảnh gia trẻ, Quý Dư!”

Trên màn hình lớn phía bục trao giải, hình ảnh Quý Dư chụp chiếu lên.

Trên bầu trời đêm, hình dạng của tinh vân tựa như một vị nữ thần đang ngước mặt từ trời cao sắp sửa rơi xuống trần gian. Những mảng tinh vân màu tím lam mộng ảo trải rộng, tựa như tà váy lay động của “nàng”.

Mũi tên bạc của băng đ.â.m xuyên qua n.g.ự.c “nàng”. “Nàng” vô lực rơi xuống, một cái ngã đầy bi thương nhưng như dùng chính cái c.h.ế.t của để nuôi dưỡng nên muôn vàn ánh lấp lánh.

Điểm tuyệt diệu nhất của bức ảnh chính là vệt băng màu bạc cắt ngang bầu trời đêm, đ.â.m n.g.ự.c “nàng”.

“Bức ảnh chụp tại sa mạc. Trùng hợp , khi chụp bức ảnh , nhiếp ảnh gia cũng trải qua một thử thách sinh tử. Cậu lạc giữa sa mạc cát vàng mênh m.ô.n.g và suýt c.h.ế.t. Cậu ‘c.h.ế.t’ một , và ngay trong đêm đó thấy cái c.h.ế.t sa ngã trong đêm tối...”

Người dẫn chương trình sân khấu bắt đầu kể câu chuyện một cách đầy cảm xúc. Quý Dư kinh ngạc về phía đoạn giới thiệu màn hình.

Cậu từng kể những nội dung , tại

Aidan bên cạnh vỗ vai . Lúc , cực kỳ giống một , một tiền bối trong ngành đang dìu dắt hậu bối.

“Nhiếp ảnh thực cũng giống như các loại hình nghệ thuật khác, chỉ tác phẩm thôi đủ, còn câu chuyện. Càng ly kỳ, càng mộng ảo, càng chịu chi.”

Quý Dư mới nghề, hiểu những quy tắc ở đây, chút ngây thơ. Một câu chuyện tuyệt vời và chân thật như cũng cách kể, nên Aidan giúp một tay.

Người dẫn chương trình sân khấu đang gọi tên Quý Dư. Aidan đẩy một cái, : “Đi , lên nhận giải thưởng thuộc về .”

Trước khi lên sân khấu nhận giải, Quý Dư khẽ lời cảm ơn với Aidan.

Cậu bước lên sân khấu, tiếng vỗ tay nhiệt liệt và trang trọng. Quý Dư ngờ một bình thường như cũng thể bục nhận giải, mặc dù chỉ là giải Bạc, chỉ là một trong ba đoạt giải Nhì.

Có lẽ trong mắt khác, giải thưởng gì đáng kể, cũng đáng nhắc tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-69.html.]

Quý Dư mãn nguyện.

Ánh đèn bục nhận giải chút chói mắt, Quý Dư rõ mặt những . Cậu nhất thời chút ngẩn ngơ, đột nhiên cảm thấy vận may của cũng quá tệ.

Trước lẽ , nhưng hiện tại cũng thật tâm quan tâm .

Dưới khán đài, những vỗ tay Aidan, Evan – rõ ràng nhiếp ảnh gia nhưng cứ khăng khăng rằng họ tình nghĩa sinh t.ử nên tự mua vé xem, những khác trong đội.

Trong điện thoại còn tin nhắn của chị Kỷ an ủi đừng căng thẳng, cùng với một bức ảnh cây trầu bà đang phát triển xanh .

Tại một biệt thự trồng đầy hoa bồ công ở trong nước, cũng một đang đợi .

Quý Dư bỗng nhiên mỉm , ánh đèn sân khấu, giọt nước mắt long lanh nơi khóe mắt nhanh chóng gạt .

Xuống sân khấu, khi buổi lễ trao giải kết thúc, Aidan vỗ vai . Evan xông tới định ôm , Quý Dư theo thói quen lùi một bước khi quá nhiệt tình.

Evan cũng quen, hề để ý, vui vẻ lớn tiếng chúc mừng, bắt Quý Dư mời cơm. Những khác trong đội cũng hùa theo đòi mời.

“Mặc dù chỉ là giải Nhì, còn là một trong ba giải Nhì, nhưng xem trọng , nhất định rinh giải Vàng về đấy.” Evan vỗ n.g.ự.c .

Aidan liếc một cái, đồng tình lắc đầu: “Cái giọng gì thế, coi thường giải Bạc.”

“Cuộc thi khuyến khích nhiếp ảnh trẻ , giải Bạc cũng mười vạn tiền thưởng đấy.”

“Mười vạn?!” Evan kinh ngạc đến rớt cằm, màng Quý Dư ngăn cản, một tay ôm lấy vai Quý Dư: “Quý, đổi ý , mấy bữa lặt vặt thỏa mãn , ăn một bữa thịnh soạn!”

Quý Dư .

Cuối cùng cả nhóm ồn ào một hồi, vẫn thống nhất chọn một nhà hàng tầm trung.

Mọi trong đội đều Quý Dư tiết kiệm, chi tiêu ăn mặc đều dè sẻn. Mặc dù tại tiết kiệm như , nhưng cũng sẽ nhân cơ hội mà “chặt chém” .

Mọi đều thật lòng mừng cho .

Sau khi chuyện chúc mừng qua , đợi mấy ngày, đến khi tiền thưởng phát xuống, Quý Dư liền mua vé máy bay về nước.

Thời gian sớm hơn dự kiến của nhiều, nhưng chuyện canh cánh trong lòng từ lâu, Quý Dư đợi nữa.

Tiền thưởng quy đổi theo tỷ giá một chút, cộng thêm tiền tiết kiệm , phần lớn đều bỏ một thẻ ngân hàng.

Tổng cộng là 96 vạn đồng.

Khi Thương Viễn Chu thấy chiếc thẻ đặt mặt , cùng với con đó, nụ vốn xuất hiện khi thấy Quý Dư từ từ tắt ngấm.

Anh lâu gặp, m.á.u trong dần lạnh , lồng n.g.ự.c như d.a.o đ.â.m ngoáy mạnh, lục phủ ngũ tạng đều đau đớn theo.

Vẻ mặt Thương Viễn Chu vẫn bình tĩnh, nhưng cảm xúc đang cuộn trào dữ dội. Anh cố gắng kìm nén, mở miệng là một nụ , nhưng ý chạm đến đáy mắt, mang theo chút lạnh lẽo: “Có ý gì?”

“Muốn phân rõ giới hạn với ?”

96 vạn, là tiền trả hết những gì nhà họ Quý chi cho Quý Dư, tiền đưa cho Quý Bác Hãn, Quý Hòa Hiên.

Lúc đó cũng là một chiếc thẻ đặt mặt hai họ, từ đó Quý Dư và họ còn quan hệ gì nữa.

Số tiền đó là Thương Viễn Chu bỏ , kết quả bây giờ, cũng là một chiếc thẻ đặt mặt .

Anh lấy cớ thỏa thuận ly hôn để cho Quý Dư mấy chục triệu, Quý Dư một đồng cũng động đến, bây giờ ngược còn trả 96 vạn cho .

Bây giờ là đến lượt phân rõ giới hạn với .

Quý Dư lắc đầu, từ trong ba lô lấy một chiếc cúp bạc, cũng đặt mặt Thương Viễn Chu.

“96 vạn, khoản tiền trả hết cho nhà họ Quý đó em nhất định tự trả.”

Quý Dư kiên định, cũng nghiêm túc: “Từ năm em 18 tuổi, em lúc nào nghĩ đến chuyện .”

“Bất kỳ ai cũng thể thế em. Trước đây em , tiền đó là em mượn , bây giờ trả cho .”

“Còn nữa là....”

Cậu mím môi, hàng mi dài và rậm chút căng thẳng rung động, giống như một con bướm đen bay mà bay , thu hút ánh mắt của Thương Viễn Chu.

Quý Dư cố gắng tìm từ, nghĩ thế nào cũng thấy chút ngượng ngùng, dứt khoát thẳng : “Cái là cúp em đoạt giải trong cuộc thi nhiếp ảnh.”

“Nó thể tác dụng gì, cũng đáng giá bao nhiêu tiền...”

Quý Dư càng càng cảm thấy chút dám đưa , nhưng vẫn : “ đây là chiếc cúp đầu tiên trong đời em nhận , em tặng cho .”

Khi những lời , ánh mắt lấp lánh, giống như một chú cá nhỏ linh động đang nhảy múa giữa dải ngân hà, vô cùng.

“Tặng cho ?”

Thương Viễn Chu như rõ, hỏi một câu, nụ mặt càng lúc càng rạng rỡ, đuôi mày nhếch lên, mang theo một tia phong lưu: “Thật sự tặng cho ?”

“Anh nhận đổi ý đấy.”

Nói , liền nhanh chóng nhấn nút điện thoại bàn, gọi trợ lý bên ngoài .

Ngăn tủ trưng bày lớn nhất, ở vị trí trung tâm nhất trong tủ danh dự của văn phòng Thương Viễn Chu dọn . Huy chương cao quý nhất của doanh nghiệp cầu vốn đặt bên trong chút khách khí lấy , đó là chiếc cúp bạc .

Nói là hối hận, nhưng một loạt động tác trôi chảy như nước, căn bản cho Quý Dư cơ hội hối hận.

Loading...