Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 68
Cập nhật lúc: 2026-04-18 18:25:37
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Quý Dư tức giận đến mức khỏi bệnh viện mới nhớ đến đây để làm gì.
Cậu đầu cổng lớn bệnh viện, chút .
Brant cũng ghét, nếu lo lắng Thương Viễn Chu lỡ tay đ.á.n.h nông nỗi gì, Quý Dư cũng sẽ đến bệnh viện một chuyến.
Cũng may ở bồn hoa bệnh viện bao lâu thì Aidan mặt mày bí xị bước .
Nhìn thấy Quý Dư, Aidan bước nhanh đến mặt : “Quý, những lời , thể thuật cho Tổng giám đốc Thương ?”
?
??
Quý Dư tròn mắt: “Tại ? Thương Viễn Chu bảo theo dõi ?”
Aidan xua tay: “Không , chỉ cảm thấy Tổng giám đốc Thương những lời chắc chắn sẽ vui.”
“Biết vui lên, thưởng cho mười vạn tám vạn thì ?”
Quý Dư ngờ vực : “Thật ?”
Theo , Thương Viễn Chu hình như sở thích làm Tán Tài Đồng Tử.
Aidan ban đầu còn thật lòng, nhưng ánh mắt ngày càng nghi ngờ của Quý Dư, chút ngượng ngùng sự thật.
“Vừa và cái của , ờm, đồng nghiệp cũ của chạm mặt, bảo cút.”
“Tôi làm chút gì đó khiến đồng nghiệp cũ của cực kỳ vui, dù nhất định .”
“ hiểu mà, cái tâm làm khác ngứa mắt khó kiểm soát.”
Aidan xong, hỏi Quý Dư một nữa: “Vậy thể thuật , Quý?”
“Nhắc là cách liên lạc với trợ lý của Tổng giám đốc Thương, cần làm phiền .”
Quý Dư nghiêm mặt, chính nghĩa lẫm liệt từ chối: “Không .”
Aidan thất vọng thở dài thườn thượt, nhịn cố gắng thuyết phục: “Tại chứ, cũng theo dõi , huống hồ những lời Tổng giám đốc Thương chắc chắn cũng mà.”
Ánh mắt Quý Dư d.a.o động: “Không là .”
Cậu cũng ngượng chứ.
Để đề phòng Aidan chịu bỏ cuộc mà cứ lằng nhằng vấn đề , Quý Dư nhanh chóng chuyển chủ đề: “Brant ?”
Aidan khẽ thở dài: “Bị thương ngoài da thôi, cũng nghiêm trọng lắm, nửa tháng là khỏe.”
“Yên tâm , sáng nay trợ lý của Tổng giám đốc Thương liên lạc với , vấn đề gì phát sinh thì cứ để theo dõi.”
Quý Dư gật đầu định , Aidan đuổi theo bóng lưng hỏi: “Chuyện hôm nay thật sự định cho Tổng giám đốc Thương ?”
“Aidan, thật là…” Quý Dư chút chịu thua, dừng bước về phía .
Aidan là một Alpha trạc ba mươi, vóc dáng cao, ít khi tỏ thái độ khó chịu với khác, trông cả ngày đều vui vẻ. Thấy Quý Dư đầu , cũng gãi đầu: “Tôi chỉ cảm thấy, đổi nhiều.”
“Không nên thế nào, ờm, ít nhất sẽ , ờm, phản kích một mạnh mẽ như ? Lại còn ở bệnh viện, nơi nhiều .”
Quý Dư bật : “Có ? Chắc là do trải qua một chuyến sinh t.ử ở sa mạc nên chút đổi chăng?”
Aidan lắc đầu: “Không, , ờm, cũng đúng hẳn?”
“Chính là lúc gặp ở sân bay, cảm thấy giống lắm với mạng, đó càng ngày càng biến hóa?”
Anh và Quý Dư quen một diễn đàn nhiếp ảnh, làm bạn qua mạng cũng lâu. Sau , do một sự tình cờ, Quý Dư đội của sắp nghỉ, liền hỏi Aidan xem khi đó , thể đến .
Vì chuyện , hai từng gọi video chuyện, lúc đó Quý Dư trông hướng nội.
Qua những cuộc trò chuyện đây, Aidan cũng Quý Dư đại khái là một giỏi giao tiếp, dễ coi thường trong đội nhóm.
khi gặp ở sân bay, liền phát hiện Quý Dư dường như . là nhiều, nhưng cũng trở thành vô hình trong đội.
“Tôi nghĩ Tổng giám đốc Thương chắc chắn sẽ vui khi thấy sự đổi của ? Anh quan tâm ?”
Aidan gãi đầu: “Thôi, chuyện của hai vợ chồng xen . Cậu nghĩ sẽ dùng ảnh gì để tham gia cuộc thi nhiếp ảnh ?”
Quý Dư “ừm” một tiếng, đem những bức ảnh chọn với Aidan. Những lời Aidan đó đều bỏ qua một cách tự nhiên.
Lúc Quý Dư trở về, phát hiện điện thoại hiện lên lời mời kết bạn của An Niên.
Hai từng làm việc chung, An Niên vốn cách liên lạc của , chỉ là An Niên xóa.
Quý Dư nhíu mày, từ chối chặn luôn.
Ai ngờ một lúc , điện thoại nhận tin nhắn của An Niên:
“Quý Dư, cần làm , chúng ở chung cũng khá mà.”
“Anh ngụy trang lên, con thật của từng yêu, em còn vì lời đó của mà tìm bạn trai hiện tại đấy.”
“Anh cũng cần chặn em , em nếu tìm chắc cũng dễ dàng. Anh làm nhiếp ảnh gia , em còn thể giúp nữa, thế nào, ngày mai ngoài ăn một bữa cơm nhé?”
Quý Dư chặn điện thoại , máy tính suy nghĩ một lúc mở trang web của cục thuế địa phương.
Cái nơi tra thuế đến mức hận thể lột cả quần lót mà tra. Xem bộ dạng của An Niên cũng giống thành thật gì.
Tố cáo một chút, lỡ như An Niên thật sự nộp thuế thì , thể gây chút phiền phức cho để đến quấy rầy là .
Buổi tối lúc Thương Viễn Chu gọi video tới, Quý Dư do dự một chút, cuối cùng vẫn kể chuyện gặp An Niên ở bệnh viện.
Cậu lược bỏ những gì , chỉ đơn giản nhắc đến việc An Niên làm bạn với nhưng từ chối.
Đầu dây bên , Thương Viễn Chu đang , ít khi như , còn ngừng .
Quý Dư đến ngớ , mím môi, chút hổ: “Em cũng em tố cáo trẻ con, nhưng cũng cần nhạo em lâu như chứ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-68.html.]
Mi mắt Thương Viễn Chu đều cong lên vì , ý càng sâu hơn: “Không em .”
Quý Dư bĩu môi, dậy tạm thời rời khỏi camera, một lát một vật xuất hiện mắt Thương Viễn Chu.
Là một chiếc gương, Quý Dư từ gương ló đầu : “Không ?”
“Chỉ là cảm thấy,” Thương Viễn Chu trầm ngâm một chút, vẫn : “Không gì.”
Chỉ là cảm thấy lẽ Tiểu Ngư thích nhiều hơn nghĩ một chút.
Một chút thích , Tiểu Ngư tự cũng .
Mà vốn dĩ cũng , từ cuộc đối thoại mới muộn màng nhận vài điều.
Bởi vì Quý Dư dường như hết đến khác mềm lòng với , Thương Viễn Chu vốn nghĩ nhiều về điều .
Bởi vì Quý Dư vốn là một dễ mềm lòng.
Bây giờ, Thương Viễn Chu sai.
Quý Dư hề mềm lòng với một An Niên tỏ yếu thế, để đề phòng quấy rầy, còn nghĩ cách tố cáo , một biện pháp chút trẻ con như mách lẻo.
Thương Viễn Chu một tiếng, là chuyển chủ đề, cũng là điều hỏi trong lòng: “Tiểu Ngư.”
Quý Dư dịch gương , chớp chớp mắt: “Vâng?”
Thương Viễn Chu dừng một chút, dường như đang sắp xếp lời : “Chuyện , xin .”
“Anh ngờ em sẽ vì An Niên vài câu mà qua với nữa.”
“Anh cho rằng…” Thương Viễn Chu tự giễu : “Em sẽ cảm thấy đúng.”
Quý Dư bĩu môi: “Nếu mắng là một kẻ lừa đảo, em sẽ hùa theo vài câu.”
những lời đó của An Niên, rõ ràng là cảm thấy cách làm của Thương Viễn Chu quá trẻ con, còn dùng giọng điệu mỉa mai gì mà kẻ hạ đẳng trong tình yêu.
An Niên cũng bênh vực , đơn giản là cảm thấy Thương Viễn Chu làm cho bẽ mặt, nên hả hê, nhân cơ hội khoe khoang sự cao ngạo của .
Hơn nữa, Quý Dư vẫn cảm thấy đây là chuyện giữa và Thương Viễn Chu.
Thương Viễn Chu cũng đang đổi, Quý Dư thấy điều đó, mới bằng lòng cho hai một cơ hội.
Cậu…
Thật sự tình yêu điên cuồng của Thương Viễn Chu hấp dẫn.
Quý Dư nhận quá ít tình yêu, ít đến gần như , tình yêu của Thương Viễn Chu quá nhiều, quá trọn vẹn, quá mãnh liệt. Cậu sợ hãi, rụt rè, dám thật sự đến gần nhưng hấp dẫn mà cứ quanh quẩn.
Thương Viễn Chu Quý Dư mắng cũng tức giận, chỉ Quý Dư ở đầu dây bên màn hình điện thoại.
Quý Dư ánh mắt nóng rực như thực chất của chút chịu nổi, lông mi căng thẳng rung động, ánh mắt liếc chỗ khác: “Anh cần cứ em như …”
Thương Viễn Chu chút vô tội: “Tiểu Ngư, chúng đang gọi video, em thì cái gì.”
“Ánh mắt của …”
Giọng Quý Dư yếu một chút, c.ắ.n môi, gần như thấy: “Mỗi bằng ánh mắt đó, đều đang nghĩ mấy thứ .”
Ánh mắt Thương Viễn Chu sâu hơn một chút: “Ồ? Vậy Tiểu Ngư xem đang nghĩ gì.”
“Không .”
Quý Dư mím môi, tai ửng đỏ: “Dù cũng là mấy thứ bậy bạ…”
Thương Viễn Chu bật : “Bảo bối, thực sắc tính dã.” (Bản năng ham là chuyện thường tình)
“Anh là đàn ông.”
Quý Dư chút suy nghĩ phản bác: “Em cũng là đàn ông, mà như …”
Thương Viễn Chu nhướng mày: “Nói mới nhớ, cơ thể Tiểu Ngư yếu quá.”
“Nên rèn luyện nhiều hơn, nếu chúng … chịu nổi mà ngất để một thì .”
Quý Dư đột nhiên trợn tròn mắt, chút kinh hoảng chút hổ.
“Dừng, đừng nữa.”
“Bây giờ còn chính thức , đừng mà suy nghĩ lung tung,” Quý Dư nhấn mạnh: “Bạn — trai — dự — .”
Thương Viễn Chu đối diện hoạt bát hơn nhiều, lồng n.g.ự.c nóng lên: “Vậy khi nào mới thể chính thức?”
“Anh sắp đợi nữa ,” Thương Viễn Chu thở dài một tiếng, đường đường là một tổng tài, chút phóng túng, tà khí và vô : “Thèm Tiểu Ngư quá.”
“Những chuyện em ghét đều sẽ làm nữa, khi nào mới thể để đeo nhẫn cho em một nữa?”
Khi nào mới thể thật sự tha thứ cho , bảo bối Tiểu Ngư của .
Ánh mắt Quý Dư lóe lên, nghĩ đến kế hoạch của , vẫn chịu nhượng bộ: “Đâu dễ dàng như .”
“Người làm sai thì phạt.”
Cậu nghĩ đến điều gì đó, mắt sáng rực lên, một cách lý: “Cho nên từ hôm nay trở , em sẽ liên lạc với nữa.”
“Điện thoại định vị em cũng sẽ dùng, trừ lúc thực địa chụp ảnh, còn em đều sẽ để nó ở phòng trọ.”
Quý Dư chớp chớp mắt với Thương Viễn Chu: “Em xem thật sự kiềm chế d.ụ.c vọng kiểm soát của .”
“Đừng tới tìm em, đợi đến khi thời cơ chín muồi, em sẽ trở về.”
Mi mắt cong cong, lời ngọt như mật: “Trở về kết hôn với .”
Hơi thở của Thương Viễn Chu đột nhiên dồn dập, bàn tay đặt đầu gối siết chặt trong nháy mắt, gân xanh mu bàn tay nổi rõ.
Không một thời gian cụ thể, một tiêu chuẩn đ.á.n.h giá cụ thể, lời giống như một chiếc bánh vẽ thật lớn.
Thương Viễn Chu ăn một cách cam tâm tình nguyện, thậm chí còn hạ giọng, sợ Quý Dư sẽ đổi ý: “Thật ?”