Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 65

Cập nhật lúc: 2026-04-18 18:25:33
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thương Viễn Chu xoa xoa mi tâm, đầu tiên cảm thấy bất lực đến .

Anh còn dọa Quý Dư nữa. Dường như từ lúc đến sa mạc, mối quan hệ giữa hai đảo ngược.

Trông thì vẻ như đang nắm quyền chủ động, nhưng thực chất Quý Dư cách khiến lùi bước.

Thương Viễn Chu hiểu rõ tất cả, nhưng cố tình cam tâm tình nguyện.

Ai thể từ chối khi vợ yêu làm nũng chứ?

Đặc biệt là Quý Dư đây luôn lạnh lùng và xa cách với , nhưng hiện tại ngày càng cách thể hiện.

Như chú cá nhỏ thích thú vẫy đuôi, Thương Viễn Chu hiểu rõ đang dùng sự yếu thế và làm nũng để đổi lấy sự nhượng bộ của , nhưng thể cứu chữa mà thấy đáng yêu.

Trong mắt , Quý Dư lúc nào cũng đáng yêu, khi gỡ bỏ lớp phòng càng đáng yêu hơn.

Thương Viễn Chu thể giải thích sự si mê của đối với Quý Dư, nhưng rõ ràng đang ngày càng lún sâu.

Đầu dây bên cuộc gọi video, Quý Dư mím môi. “Nói chuyện chứ, ?”

Thương Viễn Chu hừ : “Một ngày một tính cách, bây giờ còn cáu kỉnh nữa ?”

Quý Dư sững sờ, đầu tiên là thừa nhận: “Không .”

Giọng điệu và vẻ mặt của hiện lên trong đầu, giọng trở nên chột : “...Thật sự .”

Quý Dư thật cũng thầm ngạc nhiên, ngờ vì sự im lặng của Thương Viễn Chu mà vui thúc giục.

Như thể hiểu rằng đang yêu thương.

Bỗng dưng, mềm lòng.

Chỉ là chủ động nhượng bộ nữa.

Quý Dư vốn hứng thú gì với việc uống rượu, nhưng cần cho Thương Viễn Chu hiểu rằng, là một cá thể độc lập.

Có thể đưa lời khuyên cho , nhưng thể trực tiếp vạch sẵn kế hoạch yêu cầu làm theo.

Trông thì vẻ chỉ là một chuyện nhỏ, nhưng Quý Dư mơ hồ rằng Thương Viễn Chu quả thực tính kiểm soát.

Như đúng. Thương Viễn Chu thể là yêu của , nhưng vĩnh viễn thể là thao túng cuộc đời .

Thương Viễn Chu như : “Không ?”

Ánh mắt Quý Dư d.a.o động, nhưng giọng trở nên hùng hồn: “Không .”

“Vậy cứ quyết định như nhé?”

Thương Viễn Chu đang định nhanh chóng kết thúc chủ đề vì vạch trần, cuối cùng vẫn lùi một bước: “Được.”

“Tối nay ăn mừng ở quán bar nào?”

Quý Dư: “Sao ?”

Thương Viễn Chu khẽ nhướng mày kiếm: “Bảo bối, báo cáo lịch trình cho bạn trai là bài học cơ bản nhất khi yêu đấy.”

“Là bạn trai dự ,” Quý Dư nhỏ giọng phản bác, nhưng vẫn tên quán bar định đến.

Quý Dư tắm, xong liền cúp máy. Bên chỗ vẫn là buổi sáng, thời gian đến buổi tiệc tối vẫn còn nhiều.

Quý Dư còn vội vàng thành công việc khi kết thúc đợt . Quan trọng nhất là bên chỗ Thương Viễn Chu là buổi tối, làm phiền giấc ngủ của .

Hơn nữa…

Cậu cũng thể nào tắm mở video .

Hoàn , tuyệt đối thể.

Dù Thương Viễn Chu vẻ hứng thú đến cũng , Quý Dư còn cần giữ thể diện…

Cửa phòng tắm kéo , nước nóng hổi ùa từ cửa. Quý Dư lau mái tóc ướt sũng bước ngoài.

Cậu sấy tóc, lau qua loa máy tính.

Một email hiện lên ở góc bên màn hình máy tính. Quý Dư tiện tay nhấp mở, phát hiện là Aidan gửi đến.

Một đường link đăng ký tham gia hạng mục tân binh của một cuộc thi nhiếp ảnh quốc tế.

Email còn kèm theo lời nhắn của Aidan: “Quý, cuộc thi chú trọng việc khuyến khích các nhiếp ảnh gia trẻ tuổi, giải thưởng phong phú, thể thử xem.”

“Nếu thiếu cảm hứng hoặc cần thời gian, công sức, thể chia sẻ bớt công việc đang làm cho khác.”

“Dù giải cũng , coi như một rèn luyện.”

Quý Dư xem qua quy tắc tham gia cuộc thi . Cậu khá hứng thú với việc tham gia, nhưng như Aidan , nhiều ảnh chụp cá nhân.

Những bức ảnh chụp khi ở sa mạc đều thuộc về cả đoàn, thể tự mang dự thi.

Đột nhiên, Quý Dư nghĩ đến một chuyện.

Vào đêm cùng Thương Viễn Chu ngắm sa mạc, đặt máy ảnh, chỉ là vẫn thời gian xem thành quả.

Những gì chụp ở đó, đều thuộc về riêng .

Quý Dư rót cho một ly nước, chuyển ảnh từ máy ảnh máy tính, bắt đầu lật xem từng bức.

Khi một bức ảnh hiện mắt, động tác của Quý Dư khựng .

Một đường cong màu bạc nghiêng nghiêng cắm bầu trời đầy , như băng rơi xuống, như mũi tên nhọn đ.â.m màn đêm.

Cậu nhớ khung cảnh hình thành lúc Thương Viễn Chu nhắc đến khi chuyển chủ đề.

“Kia băng ?”

“Nó hề di chuyển.”

Thật trùng hợp, máy ảnh cũng ghi khoảnh khắc .

Quý Dư bức ảnh đến ngẩn . Rõ ràng mới gọi video với Thương Viễn Chu xong, mà ký ức gợn sóng.

Ngoài cửa sổ, giọt mưa đầu tiên lặng lẽ rơi xuống, mưa càng lúc càng lớn, tí tách gột rửa đường phố. Người đường bước qua, để những vệt bùn lầy.

Bầu trời từ từ tối sầm , cho đến khi những vì ló dạng.

Quý Dư nhận hai cuộc điện thoại thúc giục, lúc đến quán bar, Aidan và những khác rõ ràng bắt đầu uống.

Họ đông , chật kín cả một dãy bàn, ở quán bar ánh đèn mờ ảo cũng dễ tìm.

Trên bàn bày đầy chai rượu, chai mở, chai còn khui.

Quý Dư qua chào hỏi xuống. Cậu mặc chiếc áo len màu trắng ngà đơn giản, tóc đen mềm mại, ánh mắt trong veo, hề hòa hợp với khí ở đây, đó cũng lộ rõ vẻ gượng gạo.

Quá ngây thơ, như một học sinh từng trải sự đời.

Nếu cùng Aidan và nhóm của họ, e rằng sẽ ít kẻ mò đến làm quen. Ở những nơi hỗn tạp thế , luôn những kẻ mệt mỏi kéo lương thiện xuống bùn, làm họ vấy bẩn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-65.html.]

Quý Dư đầu tiên đến quán bar, Aidan và rủ chơi xúc xắc. Dưới tiếng nhạc đinh tai nhức óc, chuyện cũng hét lớn.

Cậu uống nhiều, dù thua cũng chỉ nhấp một ngụm rượu nhỏ trong ly. Mọi trong đoàn một thời gian ở chung đều tính cách của Quý Dư, nên cũng ép buộc.

Tiệc mừng công vốn dĩ là để vui vẻ, càng chuyện ép rượu .

Quý Dư uống ít, còn ít hơn cả mấy ly mà hứa với Thương Viễn Chu. Chưa đến một ly, rượu trong ly vơi chậm.

Chỉ vài vòng, Quý Dư bắt đầu xua tay, uống hết nửa ly một bên những khác chơi.

Tiếng nhạc trong quán bar đinh tai nhức óc, khiến tim cũng đập thình thịch.

Quý Dư nghĩ đến Thương Viễn Chu. Lần Thương Viễn Chu vẫn cho rốt cuộc làm thế nào mà ván nào cũng thắng.

Chỉ dùng tất cả kẹo đường mà thua để đổi lấy một nụ hôn.

Một nụ hôn ngọt ngào vị nho.

“Quý.”

“Quý!”

Quý Dư đột nhiên hồn, thấy Evan đang hét lớn gọi mặt. “Ngẩn .”

“Không... chuyện gì Evan?” Vành tai Quý Dư đỏ, giả vờ như chuyện gì mở miệng.

Evan chút say, năng líu ríu. “Cậu xem! Tổng,bTổng Giám đốc Thương rốt cuộc làm thế nào mà thể thắng hoài .”

“Anh cho ? Cậu đem cái, cái kỹ thuật đó, lén, lén dạy cho , thắng tiền với , chia!”

Quý Dư lắc đầu: “Anh .”

nghĩ cũng , thắng mãi, dựa may mắn chắc chắn là thể.

là gian lận mà.” Brant ở một bên bằng một giọng kỳ quái.

Quý Dư nhíu mày, về phía Brant rõ ràng uống nhiều hơn, mặt đỏ bừng như sắp tụ máu, gì thêm.

Vốn dĩ đây là tiệc mừng công của đoàn họ, nhưng đám lính đ.á.n.h thuê ở cùng họ sa mạc một thời gian dài, tiệc mừng, cũng kéo đến.

Đồng thời cũng coi như là buổi tiệc chia tay của hai nhóm .

Ai ngờ Quý Dư gì, Brant càng càng hăng. “Quý, nếu định trở về, là thử với xem .”

Lời đó ở sa mạc gã qua, nhưng đó là lén lút, hơn nữa Quý Dư từ chối. Còn ở đây, là thẳng mặt .

Những xung quanh ít nhiều đều say, thấy lời , bộ não trì độn vì cồn vẫn chút tỉnh táo .

Quý Dư nhíu mày, sắc mặt lạnh . “Anh uống nhiều .”

Brant chịu bỏ qua: “Tôi , Quý, thật sự chút thích .”

“Cậu đặc biệt.”

Quý Dư, loạng choạng bước tới. “Dù cũng chia tay với Thương Viễn Chu , tại thử với .”

Aidan, Evan và những khác vây cản gã, giảng hòa: “Brant, thật sự uống nhiều quá , bắt đầu sảng đó.”

“Ha, ha ha.”

Mọi ở đây đều Brant say khướt, đầu óc tỉnh táo, chỉ gã còn la lối rằng say.

Brant một tay đẩy những khác . Gã xuất là lính đ.á.n.h thuê, sức lực và thể chất đều hạng nhiếp ảnh gia thể so sánh , những khác nhất thời cản .

Gã đột nhiên nắm lấy tay Quý Dư đang định rời . “Cân nhắc một chút ? Cậu kết thúc công việc ở sa mạc cũng trở về, cũng thích Thương Viễn Chu nhiều lắm đúng , tại thử với ?”

Nói , liền định kéo Quý Dư lòng. Những khác liều mạng cản , khung cảnh nhất thời chút hỗn loạn.

Người say rượu sức lớn, kiêng dè. Tay Quý Dư siết đến đau điếng, đáy mắt lộ vẻ chán ghét.

Có những khác cản , Brant kéo lòng, nhưng vẫn buông tay, miệng bắt đầu những lời đắn. “Thử với , chơi bời cũng , sẽ làm sướng.”

Mọi đều cảm thấy gã năng quá trớn. Các lính đ.á.n.h thuê khác cũng hoảng hốt. Trong lúc hỗn loạn, tiếng chai rượu vỡ, tiếng c.h.ử.i bới, tiếng kêu đau đớn, cùng với tiếng hét thất thanh của những chứng kiến vang lên liên tiếp.

Không ai phát hiện Thương Viễn Chu đến từ lúc nào, cũng bao nhiêu, chỉ thấy mặt biểu cảm dùng chai rượu đập đầu Brant.

Quý Dư ngơ ngác, lẩm bẩm gọi tên đang mắt . “Thương Viễn Chu...”

Cậu nhớ , buổi sáng Thương Viễn Chu hỏi địa chỉ quán bar tổ chức tiệc tối.

Quý Dư kéo lấy tay Thương Viễn Chu. “Chúng thôi.”

Thương Viễn Chu , chỉ nhẹ nhàng gỡ tay , ôn tồn : “Tiểu Ngư, ở đây đợi một chút.”

Đầu Brant m.á.u chảy ròng ròng, cơn đau và cồn kích thích thần kinh gã, gã một cách dữ tợn lao về phía Thương Viễn Chu.

Pheromone của gã cũng thể hiện sự hung hãn tột độ, nhắm thẳng Thương Viễn Chu.

Dựa phận lính đ.á.n.h thuê của , gã gần như thể tưởng tượng cảnh Thương Viễn Chu đ.á.n.h sõng soài.

Giây tiếp theo, mùi rượu đắng kinh khủng khiến nghẹt thở ập xuống gã. Pheromone vô hình va chạm trong nháy mắt, pheromone của Brant chút sức chống cự nghiền nát.

“Rầm ——” một tiếng động trầm đục, Brant một cú đ.ấ.m ngã gục xuống đất.

Thương Viễn Chu mặt biểu cảm đè gã xuống đất, từng cú đ.ấ.m liên tiếp nện xuống mặt Brant.

Vẻ mặt một gợn sóng, ai phẫn nộ đến cực điểm. Brant ngã đất, nắm đ.ấ.m đ.á.n.h đến mặt mũi bê bết máu, Thương Viễn Chu vẫn dừng tay.

Sự bạo lực tột cùng và sự bình tĩnh tột cùng, vô cớ khiến cảm thấy rợn tóc gáy.

Không ai dám tiến lên cản , chỉ thôi cũng thấy sống lưng lạnh buốt, sợ hãi. Vẫn là Quý Dư phản ứng đầu tiên, xông lên nắm lấy bàn tay dính m.á.u của Thương Viễn Chu.

“A Chu, đừng đ.á.n.h nữa.”

“Anh sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t mất, dừng , , em xảy chuyện.” Giọng nhẹ, khẽ .

Thương Viễn Chu lúc mới từ từ dừng . Anh dậy, rút giấy từ hộp khăn giấy bàn, tùy ý lau vết m.á.u tay.

Mặc vest, ánh mắt lãnh đạm lau máu. Anh giống như suýt nữa đ.á.n.h c.h.ế.t một , mà nhẹ nhàng như đang phủi một hạt bụi đáng kể.

Cục giấy dính m.á.u Thương Viễn Chu ném xuống đất. Quán bar vốn nên ồn ào giờ đây im phăng phắc. Mùi rượu đắng bao trùm nơi , như hàng vạn tấn nước biển đè nặng, khiến thở nổi.

Chỉ thể đàn ông cao lớn với khí thế đáng sợ lấy chiếc khăn lụa mềm mại trong túi áo, nắm lấy bàn tay của Beta thanh tú , từ từ lau sạch vết m.á.u dính khi cản .

Quý Dư căng thẳng, cũng lo lắng, khỏi về phía Brant đang đất rõ sống c.h.ế.t. Cậu sợ Thương Viễn Chu đ.á.n.h c.h.ế.t .

Chiếc khăn lụa đắt tiền vứt xuống một cách tùy tiện. Thương Viễn Chu tiến một bước về phía Quý Dư, giày da đạp lên chiếc khăn lụa dính m.á.u của Brant mặt đất —— mang theo sự khinh miệt, tàn bạo, giẫm nát chân.

Thương Viễn Chu nâng mặt Quý Dư, nhẹ nhàng, như nâng một nắm tuyết dễ tan.

“Đừng , vợ yêu.”

“Ánh mắt của em cần dừng nào khác ngoài .”

Anh hôn lên trán Quý Dư, gần như thì thầm: “Nhìn , chỉ thôi.”

Loading...