Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 63

Cập nhật lúc: 2026-04-18 18:25:30
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thương Viễn Chu , nhưng để hơn một nửa lính đ.á.n.h thuê.

Ở sa mạc, các hoạt động giải trí trở nên vô cùng khan hiếm. Nhóm lính đ.á.n.h thuê nhanh chóng hòa nhập với những trong đoàn. Một đám Alpha và Beta tụ tập cùng , nhưng chẳng chút kích thích nào, lính đ.á.n.h thuê khoác lác thì cũng là kể về những trải nghiệm tình cảm tương tự.

Quý Dư ít khi tham gia những cuộc trò chuyện của họ, phần lớn thời gian chỉ lắng chứ chia sẻ chuyện tình cảm của .

Trong thời gian ở chung, những khác cũng nhận một vài nét đặc biệt của Quý Dư: quên và đôi khi phản ứng chậm chạp.

Những lính đ.á.n.h thuê theo Thương Viễn Chu là tò mò nhất về Quý Dư. Sự nhàm chán khiến những câu chuyện phiếm cũng trở thành đề tài khiến ngừng tìm tòi, nghiên cứu.

Quý Dư rốt cuộc sức hút gì mà thể khiến một Alpha hàng đầu, gia thế hùng hậu vượt nửa vòng trái đất, ăn ngủ chạy đến chỉ để xác nhận xem an .

Mọi đều nhận Quý Dư về những chuyện tình cảm . Không thể hỏi thẳng, họ bắt đầu tìm đủ cách để tiếp cận Quý Dư.

Khi Quý Dư đang cồn cát nghịch máy ảnh, một lính đ.á.n.h thuê tiến gần. “Này, một ở đây .”

“Ngày nào cũng đống cát , vẫn thấy chán ?”

Quý Dư lắc đầu: “Mỗi ở đây đều những cảm xúc khác .”

Sa mạc tín hiệu, ở nơi lâu dần, sẽ từ từ cảm giác như tách biệt khỏi xã hội hiện đại.

Tách biệt khỏi đám đông, dường như cũng thoát ly khỏi những khuôn mẫu của xã hội. Con sẽ bất giác tĩnh lặng , tâm trạng trở nên bình thản, cả cơ thể cũng theo đó mà thả lỏng.

Người lính đ.á.n.h thuê khó hiểu: “Cảm xúc gì chứ, thử xem?”

Quý Dư: “Thật cũng gì, chỉ là bình tĩnh.”

“Sự nghiệp thành công, gia đình hạnh phúc viên mãn, những tiêu chuẩn đủ loại đó cứ theo thời gian ở sa mạc mà dần dần biến mất khỏi tâm trí.”

Cậu sẽ còn gán cho những cái mác như lập dị, hòa đồng, vô dụng nữa. Nỗi đau thờ ơ khi lớn lên cũng theo gió cát mà tan biến.

Những thứ đó dường như trở thành những hạt cát nhỏ bé, đáng kể. Gió khẽ thổi qua, chúng dễ dàng cuốn .

Người lính đ.á.n.h thuê đồng tình lắc đầu: “Con thể cả đời gì để theo đuổi chứ. Đàn ông là theo đuổi sự nghiệp thành công, thành công thì mới mặt mũi. Chẳng theo đuổi gì cả, chẳng sống uổng một đời, sinh mệnh còn ý nghĩa gì nữa.”

Quý Dư đầu , mỉm nhẹ với lính đ.á.n.h thuê hỏi . “Ngồi ở đây cảm nhận làn gió chính là ý nghĩa của sinh mệnh.”

Gió thổi như thế nào, cuốn cát sỏi , cơn gió vô hình cũng hình dạng trong lòng.

Brant, chính là lính đ.á.n.h thuê đó, nụ của mà ngẩn trong giây lát.

Cảm giác kỳ lạ. Beta bình thường lên, dường như mang theo một làn gió, nhẹ nhàng lướt qua đáy lòng. Rất khẽ, nhưng mang theo dư vị.

Kỳ lạ thật, rõ ràng gương mặt cũng chỉ thanh tú, khiến tim đập nhanh hơn một chút.

Ma xui quỷ khiến, hỏi thẳng những điều mà đám lính đ.á.n.h thuê đều tò mò: “Anh đối xử với , Tổng Giám đốc Thương ?”

“Hai cãi ? Tại một đến sa mạc xa xôi ?”

Quý Dư sững sờ, mỉm khách sáo, chút áy náy: “Xin , thích chuyện với khác lắm.”

Brant chút bối rối gãi đầu, gượng: “Ha ha, , chỉ tò mò thôi.”

“Quý, từ chối cũng làm đau lòng quá.”

Quý Dư đó cũng bắt đầu thấy ngượng. Mặc dù cởi mở hơn, nhưng một kẻ hướng nội, ít trong văn phòng làm thể học nghệ thuật ăn chỉ trong vài tháng ngắn ngủi.

Đây là cách từ chối khéo léo nhất mà thể nghĩ trong khoảnh khắc đó, còn kèm theo lời xin .

Brant vẫn từ bỏ, hỏi tiếp: “Thật sự thể ? Tiết lộ một chút .”

Quý Dư mím môi lắc đầu.

Brant một nữa kìm , mạnh dạn mở lời: “Nếu hai chia tay, thể theo đuổi ?”

Mắt Quý Dư mở to, nhíu mày, đó thẳng : “Thương Viễn Chu... đối xử với .”

“Tôi từng nghĩ phân biệt là cảm động rung động, nhưng thật thích . Chỉ là ngốc quá, mãi đến khi lạc trong sa mạc, tưởng sắp c.h.ế.t mới nhận .”

Khi lê bước lâu trong sa mạc, thiếu nước, kiệt sức, thể ngất bất cứ lúc nào.

Điều nghĩ đến là nỗi sợ hãi cái c.h.ế.t, mà là Thương Viễn Chu tìm thấy t.h.i t.h.ể sẽ biểu cảm gì.

Có giống như khi tờ đơn ly hôn nhàu nát làm ướt, lén tránh đám đông, trộm rơi nước mắt .

Brant hỏi dồn: “Vậy tại hai xa cách như ?”

“Cậu ở bên cạnh ? Anh giàu, cần đến nơi nguy hiểm như để làm việc. Hay là chuyện đối xử với dối ?”

Quý Dư cau mày chặt hơn. “Anh chỉ làm sai một vài chuyện, dùng sai một vài phương pháp thôi.”

“Hơn nữa,” Quý Dư ngừng một chút, giọng bình tĩnh mà kiên định: “Tình yêu là tất cả cuộc sống. Dù thích , cũng sẽ kè kè bên cạnh .”

Cậu tự do theo đuổi, những cánh đồng bát ngát của riêng .

Khi nước ngoài, Quý Dư thật chuẩn tâm lý thể sẽ c.h.ế.t ở một nơi hoang dã ai đến, cũng tính toán sẽ còn bất kỳ mối liên hệ nào với Thương Viễn Chu nữa.

Dù khi tưởng sắp c.h.ế.t nghĩ đến Thương Viễn Chu, Quý Dư cũng hề nghĩ đến việc nếu may mắn sống sót sẽ gặp Thương Viễn Chu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-63.html.]

Cậu muộn màng nhận sự rung động của , nhưng định cho mối tình bất kỳ cơ hội nào để cứu vãn.

Không ai rung động, cũng ai từ bỏ.

Mãi đến khi Thương Viễn Chu vượt nửa vòng trái đất, băng qua sa mạc đến mặt , bình tĩnh mà điên cuồng về việc đồng sinh cộng tử.

Tim đập rộn ràng bên tai, Quý Dư rõ ràng giữa hai họ quá nhiều vấn đề, nhưng vẫn cho thêm một cơ hội nữa.

Đây là đầu tiên lý trí chịu thỏa hiệp.

Chỉ là Quý Dư cũng rõ ràng, Thương Viễn Chu cần đổi, và chính cũng .

Cậu sẽ từ bỏ công việc nhiếp ảnh nơi hoang dã của , nhưng thể quanh năm suốt tháng ở ngoài thực địa. Có sẽ nhớ , sẽ chờ .

Sự đổi lẽ chính là những phiền muộn trong tình yêu. Quý Dư đầu tiên trải nghiệm, mới mẻ, nhưng tệ.

Trước khi Thương Viễn Chu rời sa mạc, Quý Dư hứa khi kết thúc công việc ở đây sẽ trở về. Cậu vẫn sẽ tiếp tục lên đường, nhưng sẽ như , ngày về vô định.

Brant hiểu, nhưng cảm thấy Quý Dư như ngầu. Anh nhịn hỏi: “Ồ, nếu hai ở bên , lẽ hợp với hơn?”

“Tôi là Alpha, là lính đ.á.n.h thuê, thể theo đến bất kỳ nơi hoang dã nào, còn thể bảo vệ .”

Quý Dư dậy, mỉm lịch sự mà xa cách: “Không , thật ghét Alpha.”

Cậu chỉ một chút, thêm một chút nữa thích Thương Viễn Chu mà thôi.

Brant tiếc nuối nhún vai, đang định gì đó thì thấy Quý Dư một tiếng xin rời khỏi cồn cát đó.

Quý Dư bắt đầu tránh tiếp xúc với Brant. Thương Viễn Chu ở bên địa cầu vẫn đang chuẩn đào góc tường nhà .

Càng vợ thổ lộ, mà lắng . Thậm chí lâu khi sự việc xảy , vẫn gì.

Sa mạc tín hiệu, sẽ ai thuật đoạn đối thoại cho . Lần duy nhất trong đời vợ thổ lộ mà .

Đương nhiên, cũng bớt một tức giận vì vợ khác tỏ tình.

Không là may mắn bất hạnh.

Thương Viễn Chu đang mời tham dự một triển lãm nhiếp ảnh. Bên trong trưng bày đủ loại ảnh chụp đầy tính nghệ thuật của các nhiếp ảnh gia nổi tiếng. Dưới mỗi bức ảnh phóng to đều phần giới thiệu tác phẩm.

Tham gia triển lãm là để ủng hộ phòng tranh của một đối tác kinh doanh mới khai trương, đến dự cho lệ, xã giao, cổ vũ.

Mà Thương Viễn Chu chẳng chút hứng thú nào với các loại triển lãm nghệ thuật. Nghe theo bên cạnh thao thao bất tuyệt về những tác phẩm , chỉ cảm thấy nhạt nhẽo vô vị.

Tác phẩm nghệ thuật chỉ là công cụ để tầng lớp thượng lưu tô vẽ, quảng bá bản . Kẻ tiền thích dùng những thứ vô dụng để tách khỏi thường, và cảm thấy cao hơn khác một bậc.

Huống chi, trong đó thiếu những hoạt động mờ ám che giấu những tác phẩm nghệ thuật hào nhoáng .

Trông thì vẻ theo đuổi nghệ thuật, nhưng thực chất đều là kinh doanh.

Thương Viễn Chu xuất từ tầng lớp của xã hội, khi trở thành nắm quyền nhà họ Thương cũng coi thường việc dùng những thứ để tô vẽ bản .

Những tác phẩm ca tụng của mấy nhiếp ảnh gia nổi tiếng , trong mắt còn bằng một tấm ảnh vợ chụp bừa.

Mục đích đến dự cho lệ đạt , Thương Viễn Chu bắt đầu thấy mất kiên nhẫn. Đang chuẩn rời thì một một tác phẩm phía thu hút sự chú ý của .

Khí chất hiền lành, vô hại, gương mặt thanh tú lộ khi ngẩng đầu tác phẩm, một Beta.

Một Beta giống Quý Dư.

Thương Viễn Chu hứng thú đó, khóe môi nở một nụ rõ ý vị.

Như cảm nhận ánh mắt của , Beta tiến về phía . “Thưa ngài, ngài cũng thích tác phẩm ?”

Thương Viễn Chu định chuyện thì điện thoại reo lên.

Ý trong mắt quá rõ ràng, tất cả bắt đầu tò mò ai là gọi điện cho .

Khi cuộc gọi video kết nối, vẻ mặt Quý Dư chút chột , lên tiếng gọi một cách mềm mỏng: “Anh.”

Giây tiếp theo, vẻ mặt khựng , chớp chớp mắt. “Bây giờ em là bạch nguyệt quang ở nước ngoài ?”

“Đó là thế của em ?”

Thương Viễn Chu thờ ơ liếc Beta từ lúc nào bên cạnh . “Thế ?”

Anh khẽ với Quý Dư: “Không con mèo con ch.ó nào thể làm thế của em .”

nhớ khi rời sa mạc, Tiểu Ngư nào đó hứa với sẽ sớm trở về. Nếu thì thể...” Thương Viễn Chu một cách nguy hiểm, tiếp.

Quý Dư để ý đến Beta , ánh mắt thậm chí đó quá một giây, cũng hỏi Thương Viễn Chu đó là ai.

Chỉ là khi Thương Viễn Chu , chột mím môi: “Cái đó... bên đội của bọn em chút tình huống, lẽ về muộn hơn một chút.”

Ánh mắt Thương Viễn Chu trầm xuống, giọng rõ ràng: “Muộn hơn một chút?”

“Bảo bối, bạn trai dự mà cũng thể cho leo cây lâu như ?”

Thương Viễn Chu sang một bên chuyện với Quý Dư. Beta bỏ một vẻ mặt cam lòng. Mặc dù ngờ Quý Dư gọi điện đến đúng lúc như , nhưng gã tin sự xuất hiện của khiến Quý Dư chút d.a.o động nghi ngờ nào. Gã định đuổi theo, vốn theo Thương Viễn Chu bên cạnh giữ một cách kín đáo.

Bên , Thương Viễn Chu thích thú hành động của hai , với Quý Dư ở đầu dây bên : “Muốn xem kịch , bảo bối ngoan.”

Loading...