Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 61

Cập nhật lúc: 2026-04-18 18:24:50
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ở sa mạc lâu ngày, ngoài sự ngạc nhiên của hai ngày đầu, đó sẽ cảm thấy nhạt nhẽo, khô khan. Xung quanh đều là cát vàng đơn điệu, màu sắc ngoài bầu trời cũng chỉ sự khác biệt giữa vàng sáng và vàng sẫm.

Huống chi nơi bất kỳ tín hiệu nào, dân cư hoang vắng, thời gian trở nên dài đằng đẵng một cách lạ thường.

Những lính đ.á.n.h thuê cùng Thương Viễn Chu bắt đầu chơi bài với những khác trong đội. Có mạnh dạn mời Thương Viễn Chu, vốn tưởng sẽ từ chối, ngờ nhận sự đồng ý.

Người mời mắt khẽ đảo, đột nhiên đề nghị: “Chơi thì thú vị, là thêm chút tiền cược ?”

Những xung quanh hì hì về tiền cược, khi đưa mấy lựa chọn đều phù hợp, đó mở miệng : “Cứ đ.á.n.h bài cởi đồ , cái đơn giản nhất.”

Thương Viễn Chu đang xa, dường như cũng để ý đến việc họ đang thảo luận gì khi bắt đầu.

Hướng dường như gì cả, ngoài những đụn cát vẫn là những đụn cát, nhưng ở hướng đó, xa hơn nữa, là lều trại của Quý Dư.

Quý Dư và Aidan cùng tiến hành buổi phim đầu tiên, canh. Lều trại lớn, hai cùng với một ít thiết khác, gian càng thêm chật hẹp.

Nhiệt độ ban ngày ở sa mạc cao, mà họ ở trong chiếc lều đợi cho đến rạng sáng đến ca.

Việc phim ngoài trời thực sự thử thách sự kiên nhẫn của con , cũng đòi hỏi chịu đựng sự cô đơn.

Về phương diện , Quý Dư rõ ràng là một nhiếp ảnh gia thiên nhiên hoang dã đủ tư cách. Cậu thực sự thể canh ở một chỗ cả ngày lẫn đêm, một lời với bất kỳ ai.

Aidan, vốn định hướng dẫn một chút, cũng chút kinh ngạc thán phục. “Quý, trong nước các ai cũng giống ?”

Anh khoa tay múa chân một chút. “Ừm.... hướng nội, kín đáo ?”

“Cảm giác các đều im im lặng lặng, , ờ... chất thơ?”

Quý Dư chỉ dùng một câu phá vỡ ảo tưởng của : “Thương Viễn Chu cũng nhiều lắm.”

Aidan: ...…

Anh đối với Thương Viễn Chu còn chút e dè, là chất thơ, mà là lạnh lùng, giống như một thanh kiếm sắc bén rút khỏi vỏ.

Aidan im lặng một lát, khi thấy cảnh tượng bên ngoài qua ô cửa sổ nhỏ liền chuyển chủ đề. “Quý, bên kìa.”

“Chụp , đó là thằn lằn cát. Cơ thể nó gần như cùng màu với cát đất. Màu sắc đặc biệt như thể giúp nó che giấu bản , hòa làm một với cảnh vật xung quanh. Khi săn, điểm lợi cho chúng.”

Quý Dư con thằn lằn cát đang bò, thấp giọng cảm thán: “Sa mạc thật sự kỳ diệu.”

Nhìn qua nơi thiếu nước, nóng nực, trống trải một vật, nhưng chính mảnh đất như nuôi dưỡng hàng ngàn hàng vạn sinh vật.

Quý Dư và Aidan ở đây canh giữ lâu, mãi đến khi khác trong đội đến ca mới trở về khu cắm trại của họ.

Vốn tưởng rằng giờ hoặc là ngủ, hoặc là cũng đang chuẩn nghỉ ngơi.

Không ngờ náo nhiệt vô cùng.

Một lính đ.á.n.h thuê cao lớn, thô kệch, mồ hôi nhễ nhại, kéo ba bao cát nhảy cóc. khác với kiểu nhảy cóc mang vật nặng thông thường, bao cát buộc ở eo và nối liền với vai và cánh tay. Anh rõ ràng quen với kiểu nhảy cóc kỳ lạ, kéo bao cát ở eo và hai bên cánh tay .

Có lúc nhảy , bao cát mặt đất kéo giật , ngã chổng vó. Mỗi ngã, đám xem xung quanh đều vang.

Aidan tò mò: “Các đang làm gì ?”

Evan chút che giấu sự vui sướng khi gặp họa của . “Anh chơi bài với Tổng Giám đốc Thương, thua trả tiền, Tổng Giám đốc Thương bắt nhảy cóc như một trăm là xóa nợ.”

Quý Dư về phía Thương Viễn Chu: “Anh thắng ?”

Không đợi Thương Viễn Chu trả lời, Evan : “Đâu chỉ là thắng.”

Giọng tràn đầy sự kinh ngạc và khâm phục: “Một ngày trời, Tổng Giám đốc Thương thua một ván nào!”

“Dù đổi luật chơi cách chơi nào, cũng thua một ván nào, quá lợi hại. Chúng hỏi làm làm , cho chúng .”

Quý Dư xuống bên cạnh Thương Viễn Chu, ánh mắt chút tò mò.

Khóe môi Thương Viễn Chu khẽ mỉm , nhướng mày với một cách dụ dỗ: “Muốn ?”

Quý Dư thành thật gật đầu. “Ừm.”

Thương Viễn Chu vẻ thâm trầm : “Đây chính là nghề kiếm sống của . Vợ cho cho khác , chỉ thể với em thôi.”

Ánh mắt mỉm . “Em là vợ của ?”

Quý Dư , bình thản mở miệng. “Anh bây giờ vợ, cho em cũng nhỉ.”

Thương Viễn Chu nhướng mày, như Quý Dư.

Người quả thực cởi mở hơn ít, còn học cách móc khác.

Anh trông như thở dài, nhưng . “Tiểu Ngư, mười tuổi bắt đầu chơi bài .”

“Dù là cách chơi của nước nào, luật lệ cũng chỉ quanh quẩn bấy nhiêu đó thôi.”

Thương Viễn Chu một tay xoay bộ bài tây trong tay một vòng, đưa về phía Quý Dư. “Muốn thử với một ván ?”

Quý Dư chút tò mò, điểm háo hức thử. “Tới .”

Xét thấy Quý Dư đây từng chơi bài Poker, họ chọn cách chơi đơn giản nhất, so lớn nhỏ.

Mỗi rút hai lá bài từ bộ bài. Bài lẻ thành đôi là nhỏ nhất, đôi lớn hơn bài lẻ. Nếu cả hai đều là bài lẻ, thì so xem bài lẻ của ai cộng lớn hơn. Nếu cả hai đều là đôi, thì so xem đôi của ai lớn hơn.

Nếu tự tin bài của , thể tố thêm.

Quý Dư lấy viên kẹo ngậm vị nho mà mang theo riêng để làm tiền cược. Vị chua chua ngọt ngọt, là loại kẹo ngậm mà thích gần đây.

Thương Viễn Chu đến gấp, những thứ đồ dư thừa đều mang theo. Dưới sự ồn ào của những xung quanh, dùng hít đất để làm tiền cược, mười hít đất là một cược.

Vòng rút bài đầu tiên, Quý Dư cầm lấy bài của , là hai lá bài lẻ thành đôi, mặt bài còn nhỏ. Cậu chút nản lòng, chỉ đặt cược cơ bản nhất, chút bất ngờ thua ván .

Vòng rút bài thứ hai, mắt Quý Dư sáng lên. Khi Thương Viễn Chu hỏi tố thêm , tự tin chọn tố thêm.

Cậu nghiêm mặt, đẩy viên kẹo ngậm mặt về phía một chút. “Tố thêm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-61.html.]

Thương Viễn Chu khẽ, đuôi mắt mang theo một tia cưng chiều. “Vậy cũng tố thêm.”

Khi cả hai bên đều chọn tố thêm, sẽ tiến hành một vòng tố mới, cho đến khi một bên tâm lý vững, quyết định theo nữa, thì sẽ mở bài phân định kết quả.

Sau ba vòng tố thêm, Quý Dư đặt hơn nửa kẹo ngậm của lên chiếc bàn vuông nhỏ.

Cậu tự tin lật bài của , một đôi 10. Những xung quanh đều kinh ngạc thán phục vận may tồi của , đây là lá bài cực thể bắt trong tình huống .

Thương Viễn Chu chỉ , cũng lật bài của , một đôi Q.

Những xung quanh chứng kiến huyền thoại chỉ thắng thua cả buổi chiều của , chỉ Quý Dư phục, bắt đầu vòng thứ ba.

Khi tất cả kẹo ngậm của Quý Dư đều thua hết, vẻ mặt chút ngơ ngác, ánh mắt những viên kẹo ngậm chiếc bàn vuông nhỏ chút lưu luyến.

Evan vui vẻ khoác vai . “Đừng nản chí, Quý, tất cả chúng đều thắng .”

Khóe môi Thương Viễn Chu vốn còn ngậm ý , khi ánh mắt dừng bàn tay Evan đang đặt vai Quý Dư, ý từ từ tắt ngấm.

Quý Dư nhận sự đổi của Thương Viễn Chu, Evan thu hút sự chú ý. Cậu vẫn quen với việc tiếp xúc vai kề vai như với khác, dịch sang một bên.

Evan nhắc đến chuyện phim hôm nay, nhiếp ảnh gia, nên vẫn chút tò mò về những chuyện đó. “Thế nào các hôm nay, thành quả gì ?”

Aidan mở miệng : “Rất tuyệt! Khu vực đó quả thực mèo đụn cát hoạt động.”

Vừa mới về đến khu cắm trại ván bài thu hút, họ đều kịp về chiến tích hôm nay.

Quý Dư cũng tham gia thảo luận, nhắc đến thì mắt sáng lên. “Một con nhỏ, lông xù xù, nhưng nó cảnh giác. Chúng chỉ chụp lúc nó ló đầu thôi, đợi lâu nó cũng qua góc mà lều trại của chúng thể .”

Ban đầu Evan và những lính đ.á.n.h thuê khác còn thể chen vài câu đùa vui, dần dần biến thành cuộc trao đổi, giao tiếp và tổng kết của Quý Dư và Aidan.

Quan hệ của hai rõ ràng hơn nhiều cả ngày gắn bó chặt chẽ với . Khi Quý Dư khen ngợi sự chuyên nghiệp của Aidan, Thương Viễn Chu chỉ ở một bên.

Tay từng chút một xoay xoay những lá bài tây, mặt chút biểu cảm, lời nào.

Khi Quý Dư một nữa khen Aidan hiểu nhiều, Thương Viễn Chu sa sầm mặt dậy, lặng lẽ rời khỏi khu vực .

Quý Dư đang chuyện với Aidan và những khác, chú ý đến việc Thương Viễn Chu rời . Cuộc chuyện kết thúc, mới phát hiện đó từ lúc nào còn ở đây.

Đến lều trại tìm, phát hiện trong lều cũng một bóng .

Cuối cùng là tìm thấy Thương Viễn Chu đang một đụn cát cách đó xa.

Còn đến gần, thấy một chiếc áo khoác chống gió màu đen, phía lưng áo dòng chữ thông tin. Anh cát vàng, ánh hoàng hôn chiếu gương mặt lạnh lùng của , đôi mắt màu đỏ nhạt qua, sâu thẳm, quyến rũ. Tim Quý Dư như điện giật, đập thình thịch.

Quý Dư tới. “Sao ở đây? Thời gian còn sớm nữa, nên nghỉ ngơi .”

“Đi thôi.” Thương Viễn Chu nhàn nhạt , dậy lướt qua Quý Dư về.

chậm hiểu đến , Quý Dư cũng nhận cảm xúc của lắm. “Sao ?”

Trước khi Thương Viễn Chu mở miệng, Quý Dư : “Không thể gì, cho em suy nghĩ thật của .”

Sự ghen tuông đang gặm nhấm trái tim Thương Viễn Chu, nhưng chút nên lời.

Chỉ là sự ngưỡng mộ bình thường đối với trình độ chuyên nghiệp, chỉ là mối quan hệ bạn bè bình thường. Quý Dư đây quá cô độc, bây giờ thể ở bên những bạn cùng chí hướng, nên vui mừng cho Quý Dư mới .

thực tế, Thương Viễn Chu căn bản nổi.

Alpha khác gần vợ như , vui mừng ? Ha, khó chịu đến mức đ.á.n.h .

Lúc ở bàn vuông nhỏ, phía Quý Dư, Thương Viễn Chu bóng dáng mảnh khảnh của , ham chiếm hữu ti tiện bẩm sinh của Alpha đang rục rịch.

Tại Quý Dư thể chỉ thuộc về một .

Chỉ thể thấy, thể chạm , thể chiếm hữu.

Thương Viễn Chu phá hỏng khí, đầu lưỡi miết chặt vòm miệng . Trước khi pheromone đầy tính công kích của còn kiểm soát nữa, dậy rời .

Những ý nghĩ đó quá đàng hoàng, cũng quá hẹp hòi, Thương Viễn Chu khó thể thừa nhận.

sự truy vấn nghi hoặc của Quý Dư, thở dài che mắt , nhẹ nhàng bâng quơ mở miệng: “Không gì, chỉ là ghen một chút.”

Ghen?

Là cảm thấy những lời lẽ nên , cảm thấy làm lơ ?

Quý Dư mờ mịt chớp mắt, hàng mi dài, rậm khẽ lướt qua lòng bàn tay Thương Viễn Chu.

Cậu nắm lấy cổ tay Thương Viễn Chu, kéo bàn tay đang che mắt xuống, chút áy náy mở miệng. “Xin , thực ... vẫn nên về nước . Nơi mạng cũng bất kỳ tiện nghi nào, ở đây sẽ nhàm chán.”

Sau khi bộc bạch thẳng thắn, vợ đuổi .

Thương Viễn Chu tức quá hóa . “Lần mà còn đuổi , sẽ bịt miệng em đấy.”

Ai ngờ giây tiếp theo, Quý Dư nhanh như chớp hôn lên môi một cái.

Tai ửng hồng, dời ánh mắt . “Không đuổi , là sợ sẽ nhàm chán.”

Còn ... “Cảm ơn bằng lòng thẳng thắn.”

Cậu cũng bằng lòng tin tưởng, Thương Viễn Chu cũng chỉ là cách yêu khác. Họ đều yêu, mò mẫm, vấp ngã, lẽ thực sự cơ hội thể đến với .

Vẻ mặt Thương Viễn Chu xuất hiện một tia đổi. Rất nhanh, khóe môi cong lên một độ cung càng lúc càng lớn. Anh rộ lên, ánh mắt sáng rực Quý Dư: “Đây xem như phần thưởng ?”

Quý Dư bối rối mím môi, giọng nhỏ như muỗi kêu. “Là ... bịt miệng gì đó mà...”

Càng càng bối rối, ngượng ngùng làm bộ sang một bên.

“Nếu đây là phần thưởng,” ánh mắt Thương Viễn Chu sâu , mày nhướng lên. “Thế vẫn đủ , Tiểu Ngư.”

Quý Dư: “... Không phần thưởng...”

Thương Viễn Chu nắm lấy cằm , xoay đầu . Giọng dần dần tan biến trong sự tiếp xúc của môi răng. “Dù là gì nữa, cũng đủ.”

Loading...