Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 59
Cập nhật lúc: 2026-04-17 21:33:54
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thương Viễn Chu thực chắc chắn Quý Dư một chút tình cảm nào với . Bên vẻ ngoài bình tĩnh, tự chủ khi để rời là sự lo lo mất.
chắc chắn một điều.
Quý Dư mềm lòng, hơn nữa dù coi là yêu, cũng nhất định dành cho một vị trí bạn bè trong lòng.
Thương Viễn Chu nhận từ cuộc chuyện của Quý Dư với chị Kỷ hôm đó rằng trở nên cởi mở hơn một chút. Anh thể cứng rắn cản trở thêm nữa, thể kéo mới thoát khỏi vũng bùn gia đình về nhốt nhà giam.
c.h.ế.t ở cũng là sự tự do cuối cùng –
Đó là thái độ coi nhẹ sinh mệnh của chính từ Quý Dư.
Thương Viễn Chu chính là đang lợi dụng sự mềm lòng và ý thức trách nhiệm của Quý Dư, ép buộc trói buộc mạng sống của với Quý Dư.
Anh làm cho sinh mệnh của trong mắt Quý Dư trở nên nặng ký hơn.
Điều lẽ đối với Quý Dư cũng là một loại nhà giam vô hình. Thương Viễn Chu , nhưng cách nào buông tay.
Từ khoảnh khắc nhận cuộc điện thoại đó, linh hồn Thương Viễn Chu căng như dây đàn.
Giống như một chiếc hộp chứa b.o.m hẹn giờ đặt cơ thể . Trước khi chiếc hộp mở , ai quả b.o.m bên trong kích hoạt .
Tinh thần từng một khoảnh khắc nào căng thẳng đến , cả cuộc đời cũng từng sợ hãi, hoảng loạn đến thế.
Lúc tay nắm chặt mảnh vỡ chai rượu dính m.á.u cha dượng ngã xuống cũng .
Lúc khả năng đối mặt với cảnh tù tội cũng .
Lúc ông cụ Thương uy h.i.ế.p lời, nếu sẽ khiến một nữa trở về làm thằng con riêng hai bàn tay trắng cũng .
Chỉ khi Quý Dư mất tích trong sa mạc, sống c.h.ế.t rõ, nỗi hoảng sợ xưa nay từng mới ập đến.
Đây là đầu tiên Thương Viễn Chu sợ hãi đến mức ngón tay run rẩy.
Những nỗi hoảng sợ, lo lắng đó đều dần dần tan biến trong nụ hôn .
Thương Viễn Chu hôn mạnh, nụ hôn tàn bạo gần như nghiền nát, c.ắ.n xé.
Khi đôi môi chặn , Quý Dư đột nhiên trợn tròn mắt. Cảm nhận Thương Viễn Chu bất chấp tất cả thăm dò trong, lập tức cũng còn quan tâm nhiều như nữa.
Cậu hổ tức giận, nhấc chân đá tới.
Thương Viễn Chu thuận thế buông , ngón cái lướt qua môi . “Chậc, hôn cát.”
“Đáng đời.” Quý Dư tức giận lườm một cái, ánh mắt cũng dám sang những khác.
Người ở đây hiểu họ đang gì, nhưng chỉ là hiểu, chứ mắt.
Huống chi tất cả đều hiểu.
Cậu bây giờ vô cùng hổ, đang định gì đó thì Thương Viễn Chu ôm chặt lòng.
Giọng Thương Viễn Chu thấp, gần như thì thầm: “Nóng.”
Quý Dư thoạt đầu ngẩn , khi hiểu ý , trong lòng lập tức mềm nhũn.
Cậu rõ Thương Viễn Chu làm chuyện gặp nạn đó, là dựa định vị mật báo.
nếu ban đầu Quý Dư cho rằng tình cảm của Thương Viễn Chu sẽ phai nhạt theo thời gian, thì bây giờ sẽ còn suy nghĩ như nữa.
Là quá tự cho là đúng, coi thường tình cảm của Thương Viễn Chu.
Một ngày một đêm, vượt qua nửa vòng trái đất chạy đến, với –
Từ nay sinh mệnh của họ sẽ trói buộc .
Quý Dư nghi ngờ lời Thương Viễn Chu .
Tiến vùng bụng của sa mạc , dù chuẩn kỹ lưỡng đến cũng khả năng xảy sự cố bất ngờ, c.h.ế.t một cách lặng lẽ bên trong.
Sự nguy hiểm trong đó, dù Thương Viễn Chu khi đến , thì khi ở rìa sa mạc, khi sâu bên trong, chắc chắn cũng sẽ cho .
vẫn đến.
Quý Dư cảm thấy tình cảm thật nhẹ nhàng, thể thuận miệng , dễ dàng đổi. Cho đến khi Thương Viễn Chu xuất hiện ở sa mạc, xuất hiện mặt .
Tình cảm nhất định là nhẹ nhàng, cũng thể là nặng trĩu.
Hoặc là, sự điên cuồng kìm nén trong một vẻ bình tĩnh chút bất thường.
Người bình thường nào thể : “Em chân c.h.ế.t ở một xó xỉnh vô danh nào đó ngoài hoang dã, chân liền c*t cổ tự vẫn.”
“Anh em nhớ kỹ c.h.ế.t là vì em, để em dù thành ma cũng áy náy.”
Quý Dư thoát khỏi vòng tay của Thương Viễn Chu.
Gương mặt mềm mại thậm chí còn khẽ cọ vạt áo Thương Viễn Chu.
là… kẻ điên.
Nửa phút , Quý Dư vẫn nhịn mà tránh một chút. Cậu dù vẫn da mặt mỏng, cách nào làm lơ những xung quanh.
“Em , về , khụ khụ, khụ.”
Mặt Quý Dư đỏ, trán nóng lên. Mới nửa câu nhịn ho khan.
Thương Viễn Chu cầm một chai nước cho uống, dùng mu bàn tay chạm trán Quý Dư: “Trán em nóng lắm, về cùng .”
Quý Dư uống một ngụm nước, đôi môi ươn ướt, còn mang theo sắc đỏ do hôn mạnh. Thương Viễn Chu yêu đến chịu nổi, rời mắt.
Chỉ điều, lời từ cái miệng , tám chín phần mười là điều thích.
Quả nhiên, Quý Dư lắc đầu. “Chỉ là cảm nắng một chút thôi, em mang theo thuốc, uống là khỏi.”
Thương Viễn Chu sa sầm mặt . Tay Quý Dư chút do dự vươn , níu lấy ngón út của .
Khẽ kéo, lắc lư qua . Quý Dư ngẩng đầu , ánh mắt sáng, ngoan đến chịu nổi. “Em ở , em thể bỏ dở giữa chừng .”
Cổ họng Thương Viễn Chu nghẹn , ánh mắt rực sáng chằm chằm Quý Dư.
Vợ đang làm nũng với .
Đây là đầu tiên vợ làm nũng với .
Đáng yêu, vợ thật đáng yêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-59.html.]
“Em cảm nắng, điều kiện ở sa mạc tồi tệ. Về cùng , đợi cơ thể hồi phục đến.”
Quý Dư mím môi lắc đầu. “Em thể chịu .”
Mắt long lanh, một nữa về phía Thương Viễn Chu, giọng mềm mại. “Em thể chịu , A Chu...”
Thương Viễn Chu cảm thấy lẽ cũng cảm nắng, hoặc là kỳ phát tình sắp đến. Cơ thể đang nóng lên, tim càng mềm đến mức rối tinh rối mù.
Yết hầu khẽ động, chậm rãi một tiếng: “Được.”
“Anh cùng em.”
Sự việc phát triển vượt xa dự đoán của Thương Viễn Chu.
Anh vốn nghĩ Quý Dư sẽ kiên quyết phản đối việc ở , ngờ Quý Dư chỉ xác nhận sắp xếp thỏa công việc ở công ty, việc ở một thời gian ngắn thành vấn đề liền ngầm đồng ý.
Thương Viễn Chu âm thầm làm một việc mà với phận của , sẽ ấu trĩ, buồn .
Anh véo một cái.
Là đau.
Thương Viễn Chu càng nghĩ càng hiểu.
Anh dễ yêu cứu .
Cũng khi ở trong cảnh nguy hiểm dễ yêu cùng trải qua nguy hiểm, thậm chí tình huống còn một cái tên là hiệu ứng cầu treo.
lúc đến, Quý Dư tự thoát hiểm. Anh cứu lúc Quý Dư gặp nguy hiểm, cũng cùng Quý Dư ở trong cảnh nguy hiểm.
Anh chỉ là chạy đến mà thôi.
Thái độ của Quý Dư mềm đến lạ thường, còn làm nũng một cách thuần thục, chút vụng về, nhưng đáng yêu.
Thương Viễn Chu nghĩ , nhưng ảnh hưởng đến việc một tấc tiến một thước.
Vì Thương Viễn Chu ở , những lính đ.á.n.h thuê mang theo cũng ở . Số tăng gấp đôi. Với sự giúp đỡ của những , họ nhanh tìm đủ những chiếc xe tứ tán của đội Aidan.
Đoàn xe một nữa xuất phát. Một hàng dài xe địa hình chạy những đụn cát, nghiền nát những vết bánh xe gió mang cát đến vùi lấp.
Thương Viễn Chu và Quý Dư chung một xe, lái vẫn là Evan.
Trong xe yên tĩnh đến lạ thường. Không tại , Quý Dư cảm thấy chút yên, hổ.
Vì thế tìm một chủ đề: “Evan, tiếng Trung ?”
Lời , mới muộn màng nhận chủ đề hướng về chuyện sáng nay, Quý Dư càng thêm hổ.
Cũng may Evan nghĩ nhiều. “Có thể hiểu, .”
“Ha ha, ngờ tới .”
“Aidan lỡ chuyện gì xảy , trong lúc hoảng loạn sẽ ngôn ngữ quen thuộc của , cho nên mới sắp xếp chung xe với .”
“ phát hiện lợi hại hơn tưởng tượng nhiều. Cậu quá tuyệt vời, Quý.”
“Đợi kết thúc, nhất định uống rượu chúc mừng với , chúng uống một trận cho !”
Ngồi ở hàng ghế , Thương Viễn Chu lộ nụ “hiền lành”.
Lần gặp sự cố bất ngờ nào nữa, nhanh đến địa điểm dự kiến. Họ dựng lều trại ở đó.
Phía , cách một khá xa, là nơi mục tiêu mà họ phim thường lui tới.
Động vật hoang dã cảnh giác. Đội cần dựng một lều trại nhỏ ở đó , phiên túc trực 24/24, phim qua một cửa sổ nhỏ làm bằng vải dệt. Không rời dù chỉ một bước, ngay cả vệ sinh cũng chỉ thể giải quyết trong chiếc lều trại nhỏ hẹp đó.
Đó sẽ là một quá trình vất vả, cho nên đêm nay là đêm cuối cùng họ thể nghỉ ngơi t.ử tế.
Mọi đều bắt đầu bận rộn với công việc của . Số đông đúc, lều trại gần như dựng thành một khu cắm trại.
Quý Dư cũng đang giúp dựng lều, dùng búa đóng cọc xuống sâu trong cát. Mặt đất sa mạc là cát, để lều trại chắc chắn, cọc đóng sâu.
Cậu vốn cảm nắng, mặt đỏ bừng. Thương Viễn Chu cau mày. “Em khỏe, những việc tự nhiên làm, nghỉ ngơi cho .”
Quý Dư mím môi lắc đầu: “Lần là mang đến nhiều thể chia sẻ công việc . Nhiếp ảnh gia thiên nhiên vốn dĩ là một công việc vất vả.”
Nếu quyết định làm, Quý Dư sự chuẩn trong lòng.
Lần chỉ cảm nắng nghỉ ngơi, khi chỉ còn trong đội, vẫn là mới nghề, chút tiến bộ nào, sẽ làm vướng chân họ.
Thương Viễn Chu lay chuyển , nhưng vẫn cùng dựng xong chiếc lều .
Nhiệt độ trong sa mạc đổi lớn, ban ngày nóng bức khó chịu, buổi tối nhiệt độ giảm mạnh.
Trước lều trại, một đống lửa đốt lên để sưởi ấm. Quý Dư bên đống lửa, ngẩng đầu lên trời.
Đêm ở sa mạc là bầu trời nhất mà từng thấy trong đời.
Những vì lộng lẫy, dày đặc điểm xuyết. Bầu trời màu đen, mà là sự giao thoa của màu tím, màu cam, màu lam, màu đen.
Như một tấm vải lụa đêm tối nhưng rực rỡ sắc màu, những vì như kim cương khảm lên đó.
Bầu trời còn những đường cong màu bạc dài vút qua, như thể trong chớp mắt trái đất thành một vòng , khiến những vì đó vẽ những vệt sáng.
Cảm giác quá kỳ diệu, cũng quá mộng ảo. Giờ phút , như đang đỉnh của trái đất, đưa tay là thể chạm vũ trụ bao la.
Thương Viễn Chu ôm lòng. Quý Dư giãy giụa một chút. “Để ôm một lát, hai ngày chợp mắt , vợ .”
Cơ thể Quý Dư cứng đờ. “Chúng ly hôn .”
Miệng cứng rắn, nhưng thực sự cử động nữa.
Thương Viễn Chu đặt cằm lên hõm vai , chuyển chủ đề: “Kia là băng ?”
Quý Dư cũng theo đó ngẩng đầu lên bầu trời xinh , mộng ảo đó. “Nó động.”
Cả hai cùng ngẩng đầu bầu trời . Thương Viễn Chu khẽ: “Thật sự . Nếu vì em, chắc sẽ cơ hội thấy những cảnh .”
“Đây là món quà năm mới em tặng .”
Quý Dư sững sờ, đầu .
Thương Viễn Chu ghé sát , chóp mũi chạm , trán tựa trán. “ quà tặng cho em.”
“Năm mới vui vẻ, Tiểu Ngư.”
Trên chiếc đồng hồ đắt tiền, kim đồng hồ từ từ chỉ về mười hai. Một năm mới, bầu trời đêm, vén lên bức màn che.