Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 58
Cập nhật lúc: 2026-04-17 21:33:53
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Không chỉ Quý Dư một thấy khói ở phía xa, hai còn cũng thấy.
Evan lẩm bẩm kêu trời, một đàn ông to lớn mà hốc mắt cũng ướt. Sau khi hét lớn một tiếng về phía bên , bắt đầu chạy như điên xuống đụn cát.
Chạy vội chạy vàng, cả đột nhiên ngã chúi về phía , lăn vài vòng sườn đụn cát úp mặt xuống đất bất động.
Quý Dư hoảng sợ, vội vàng cùng còn qua xem xét. Thể lực tiêu hao quá mức, chạy nhưng chân như đeo chì ngàn cân. Cũng may còn là lính đ.á.n.h thuê, thể chất hơn nhiều, thể chạy đến xem xét.
Sau khi lật đó kiểm tra thở, lắc đầu với Quý Dư đang chậm rãi tới.
Thấy , tim Quý Dư tức khắc đập thịch một cái, sợ đến mức chạy chậm hai bước, liền thấy lính đ.á.n.h thuê : “Không , chỉ là kiệt sức cộng thêm mất nước nên ngất thôi, nguy hiểm đến tính mạng.”
Quý Dư yếu ớt mở miệng: “...Không lắc đầu làm gì.”
Cậu suýt nữa tưởng đó .
Người lính đ.á.n.h thuê suy nghĩ một giây. “Không thì nên lắc đầu ?”
Quý Dư: “......”
Cậu xua tay, nữa. Thể lực tiêu hao nhiều mà bổ sung nước liên tục, cổ họng đau rát, như dung nham đang chảy bỏng cháy cổ họng yếu ớt.
Sau khi xác nhận Evan , Quý Dư căn bản còn tâm trí để mở miệng nữa. Cậu bây giờ chỉ tìm những khác, đó ngất .
Người lính đ.á.n.h thuê cõng Evan lên, hai tiếp tục xuống .
Chỗ khuất gió bằng phẳng chỉ một đống lửa sắp cháy hết, nhưng phía đống lửa là một khe đá đủ cho một qua.
Quý Dư theo lính đ.á.n.h thuê chui , bên trong là một gian che chắn bởi đá tự nhiên, gian lớn, Aidan và những khác đều đang nghỉ ngơi ở đó.
Nhìn thấy họ , Aidan và những khác rõ ràng phấn khích: “Quý Dư! Tốt quá !”
“Evan làm ? Anh khỏe ?”
Quý Dư lắc đầu: “Anh , chỉ là mệt lả thôi.”
Aidan: “Các mất tích mười mấy tiếng đồng hồ , ơn trời, các thật là quá.”
“Chúng đều định sáng mai sẽ xuất phát tìm các , sợ hai nhóm chúng tìm ngược càng càng xa, các thể bình an xuất hiện....”
Quý Dư vẫn còn đang suy nghĩ vẩn vơ, nghĩ rằng lúc quả nhiên theo bản năng sẽ lắc đầu.
Tiếng Aidan bên tai trở nên xa xôi lạ thường, xa đến mức cố gắng cũng rõ. Giây tiếp theo, mắt kiểm soát mà nhắm , ngay đó ngất .
...…
Quý Dư mất tích.
Lúc tin , Thương Viễn Chu đang ngủ.
Khi điện thoại gọi đến đ.á.n.h thức khỏi giấc ngủ, tất cả cơn buồn ngủ của Thương Viễn Chu trong khoảnh khắc tan biến như thủy triều lạnh lẽo rút .
Cơ thể cũng như nước đá cực lạnh gột rửa qua một , lạnh đến mức cảm nhận chút ấm nào.
Cuộc điện thoại , chỉ thể gọi đến khi Quý Dư xảy chuyện.
Thương Viễn Chu một khắc do dự, nhận điện thoại giọng vội vàng bên , rằng vẫn luôn phiên trực điện thoại vệ tinh, thuật tình hình bên sa mạc cho Thương Viễn Chu.
Giọng vững vàng lệnh cho cấp chuyên trách mảng điều động máy bay, xe sa mạc, vật tư, nhân lực. Từng mệnh lệnh phân phó đấy, giọng vẻ bình tĩnh vô cùng.
Điều mà cấp ở đầu dây bên thấy là bàn tay với những khớp xương rõ ràng của Thương Viễn Chu đang cầm điện thoại, nắm chặt, ngón tay thon dài đang kiểm soát mà run rẩy nhẹ.
Chú Vu và Quý Dư xem phim truyền hình, tổng tài bá đạo gần như đều thể xuất hiện ngay tại hiện trường ngay giây tiếp theo khi tiểu bạch hoa* cần.
*Tiểu bạch hoa (小白花): Chỉ những cô gái vẻ ngoài ngây thơ, trong sáng, yếu đuối, mỏng manh, dễ bắt nạt, cần che chở trong ngôn tình.
Quý Dư tiểu bạch hoa, Thương Viễn Chu cũng tổng tài bá đạo gì, đây cũng phim truyền hình.
Khi đến rìa sa mạc, gần mười tiếng đồng hồ trôi qua. Mãi cuộc điện thoại thứ hai gọi đến, định vị của Quý Dư cũng sớm dừng bất động ở rìa sa mạc.
Thương Viễn Chu bây giờ mới phát hiện sự chuẩn của vẫn đủ. Định vị cài trong điện thoại, ở sâu trong sa mạc tín hiệu sẽ phát huy tác dụng gì.
Họ chỉ thể dựa vị trí cuộc gọi vệ tinh đó để phán đoán địa điểm một cách tương đối.
Người dẫn đường mà của Thương Viễn Chu tìm đúng lúc thoái thác. “Vị trí quá sâu, đụn cát sẽ di chuyển theo gió, lộ trình bên trong căn bản rõ lắm, quá nguy hiểm. Các vẫn nên tìm khác , dẫn .”
“ các chắc cũng tìm ai khác . Người dẫn đường duy nhất thể sâu như chắc là cùng mà các tìm .”
“Đến dẫn đường của còn thể lạc ở trong đó, chúng càng dám .”
Lòng Thương Viễn Chu nóng như lửa đốt, thời gian nhảm ở đây, lạnh lùng : “Mười triệu đô la Mỹ, dẫn dẫn?”
Mắt dẫn đường sáng lên, ngay đó c.ắ.n môi: “Dẫn, khi nào ?”
“Ngay bây giờ.”
Đống lửa cháy hết bãi đất trống bên ngoài khe đá trở thành manh mối quan trọng giúp họ tìm . Người lính đ.á.n.h thuê đầu tiên mắt tinh thấy, phát hiện gian phía khe đá, bắt đầu lớn tiếng hét bộ đàm: “Tìm thấy ! Tìm thấy !! Tìm thấy !!!”
Trong khoảnh khắc, cả vùng sa mạc ngừng hét lên: “Tìm thấy ! Tìm thấy !!”
Nghe thấy nhiều tiếng ồn ào như ở khu sa mạc ở, nghi ngờ gì là một chuyện ngạc nhiên kinh hãi.
Những đang nghỉ ngơi bên trong khe đá ngơ ngác. Chưa kịp ngoài xem xét, thấy nhiều lính đ.á.n.h thuê cầm s.ú.n.g chặn kín lối khe đá.
Người bên trong giật , đồng loạt dậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-58.html.]
Quý Dư dựa vách đá, vẫn còn ngủ.
Cậu quá mệt mỏi, cơ thể còn chút say nắng nhẹ, tiếng động lớn bên ngoài cũng đ.á.n.h thức .
Người bên cạnh đang định lay Quý Dư dậy thì thấy một đàn ông mặc áo khoác gió màu đen bước từ lối . “Đừng gọi .”
Người đàn ông vóc dáng cao, gian vách đá vô cớ mang cho một cảm giác chật chội, áp bức đến nghẹt thở, khó mà thở dốc, dám lời nào. Lính đ.á.n.h thuê cầm s.ú.n.g đều lưng làm nền.
Mọi cảnh giác , một cảm giác lông tóc dựng , lập tức bỏ chạy.
Aidan cẩn thận gần. “Tổng... Tổng giám đốc Thương, pheromone của ngài...”
Anh đây từng gặp Thương Viễn Chu qua video, nhận nhà tài trợ siêu lớn . Lúc thấy lính đ.á.n.h thuê cầm s.ú.n.g chặn kín lối khe đá, cảm giác sắp c.h.ế.t dịu xuống, một cảm giác sắp c.h.ế.t khác ập đến làm lạnh cả sống lưng.
Thương Viễn Chu gì, cũng , đến mặt Quý Dư xổm xuống.
Mãi đến khi tay chạm gương mặt ấm áp của Quý Dư, lau những hạt cát mịn bám mặt , tín hiệu pheromone nguy hiểm, đầy phẫn nộ kiểm soát mới từ từ thu .
Mấy tháng gặp, tự làm nông nỗi .
Người đang say ngủ khẽ nhíu mày, đôi mắt hàng mi mỏng bắt đầu rung động, như sắp tỉnh .
Thương Viễn Chu cụp mi mắt xuống, đè nén những cảm xúc cuộn trào trong đáy mắt. Khi Quý Dư mở mắt tỉnh , điều thấy là đàn ông mặt lạnh đang xổm mặt .
Quý Dư mờ mịt nhắm mắt, mở , mắt vẫn biến mất.
Đây là... tình huống gì thế ?
Tại Thương Viễn Chu ở đây, còn đang mơ ?
Không đợi mở miệng, Thương Viễn Chu lạnh mặt : “Sa mạc vui ?”
Sau khi trợn mắt, cơn buồn ngủ vốn còn đang đấu tranh với sự tỉnh táo của não bộ hét lên bỏ chạy. Quý Dư muộn màng đoán lý do tại Thương Viễn Chu xuất hiện ở đây.
Thương Viễn Chu lạnh lùng : “Nói chuyện.”
Không ai sự hoảng sợ và sợ hãi trong lòng . Trước khi tìm Quý Dư, Thương Viễn Chu một ngày một đêm chợp mắt.
Quý Dư vẫn gì, ngơ ngác đưa tay chạm khóe mắt Thương Viễn Chu. “Anh ? Hốc mắt đỏ hoe .”
Thương Viễn Chu theo bản năng phủ nhận: “Không .”
“Anh một ngày ngủ, thức đêm mắt đỏ bình thường ?”
Anh quen ngụy trang che giấu, biểu cảm tự nhiên chút sơ hở nào, nhưng Quý Dư vẫn chắc chắn mở miệng: “Nói dối.”
Vẻ mặt Thương Viễn Chu tức khắc chút cứng , nghĩ đến việc sẽ dối Quý Dư, nhất thời đặt thế khó.
Quý Dư sự mệt mỏi thể che giấu của Thương Viễn Chu, vỗ vỗ đất trống bên cạnh . “Muốn xuống nghỉ ngơi ?”
Bị Quý Dư ngắt lời như , Thương Viễn Chu gần như quên mất định nhân chuyện để Quý Dư hiểu rõ việc đang làm nguy hiểm đến mức nào.
Thương Viễn Chu nhíu mày, sâu mắt. “Quý Dư.”
“Em đừng .”
“Trước khi đến, thực sự sợ tìm thấy em, hoặc là tìm chỉ là t.h.i t.h.ể của em.”
Giọng hai đồng thời vang lên. Quý Dư hiểu Thương Viễn Chu gì, Thương Viễn Chu cũng hiểu việc Quý Dư liên tục ngắt lời là khuyên can.
Lúc sa mạc tìm , dẫn đường liên tục nhấn mạnh sự nguy hiểm. Thương Viễn Chu tin dẫn đường mà đội nhiếp ảnh của Quý Dư tìm sẽ hề nhắc đến.
Người dẫn đường lớn tuổi nhiều kinh nghiệm hơn, nhưng nghĩa là nguy hiểm tồn tại. Nghe là một bạn của Aidan ơn với dẫn đường lớn tuổi, nên ông mới bằng lòng dẫn .
Mức độ nguy hiểm ở sâu trong sa mạc cần cũng .
Mà Quý Dư rõ nguy hiểm, vẫn theo sa mạc.
Cho nên khi tìm , Thương Viễn Chu mới lạnh mặt hỏi sa mạc vui .
Thương Viễn Chu nửa xổm mặt Quý Dư đang dựa vách đá. Bóng che khuất, bóng hai hòa mặt đất.
Giọng vang lên, bất đắc dĩ, nhưng mang theo sự kiên quyết khó lay chuyển: “Em làm nhiếp ảnh gia thiên nhiên hoang dã, cản em.”
“Muốn làm thì thể, nhưng nếu ngày nào đó em c.h.ế.t ở một nơi hoang dã nào đó,” sâu Quý Dư một cái, giọng điệu tàn nhẫn: “Em chân c.h.ế.t, lưng sẽ c*t cổ theo.”
Quý Dư sốc, thể tin .
Thương Viễn Chu lạnh, biểu cảm chút điên cuồng một cách bình tĩnh: “Em nhớ kỹ, là vì em mà c.h.ế.t. Anh em dù thành ma cũng áy náy.”
Evan, lẽ hiểu rõ chuyện gì đang xảy giữa hai , từng cùng Quý Dư trải qua hoạn nạn, ở một bên nhịn mở miệng: “Anh bạn, đang bắt cóc đạo đức đấy .”
Thương Viễn Chu lạnh lùng liếc một cái. Người lính đ.á.n.h thuê bên cạnh tuy hiểu họ đang gì, nhưng mắt mà bịt miệng .
Miệng Quý Dư mấp máy, sốc đến mức nên lời, nên gì.
Thương Viễn Chu , thừa nhận với Quý Dư: “Anh chính là đang bắt cóc đạo đức em đấy, thì nào?”
“Anh bắt cóc thể em, là kết quả của việc nhẫn nại đến cực hạn .”
Mỗi một câu đều vẻ bình tĩnh, nhưng mỗi một câu lộ sự điên cuồng.
Dựa việc những khác hiểu, duy nhất thể hiểu bịt miệng, ánh mắt Thương Viễn Chu như chim ưng chằm chằm con mồi của , môi mỏng khẽ nhếch: “Bây giờ, hôn em.”
Sự hoảng sợ, sợ hãi đè nén đều khao khát tan biến trong một nụ hôn nồng nhiệt. Dù đám đông chằm chằm, vây xem, cũng chẳng cả.
Không đợi Quý Dư , Thương Viễn Chu hung hăng hôn xuống.