Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 57
Cập nhật lúc: 2026-04-17 21:33:51
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ranh giới giữa trời và đất cắt bởi dải cát vàng trải dài bất tận. Tiếng gầm rú của động cơ xe cắt ngang sự yên tĩnh của sa mạc. Âm thanh qua , chiếc xe địa hình dẫn đầu xâm nhập ranh giới cát vàng.
Theo nó là bốn chiếc xe địa hình ngay ngắn. Một đoàn xe gồm năm chiếc xe địa hình chỉnh tề tiến góc khuất ít đặt chân của địa cầu.
Xe đầy, mỗi chiếc chỉ ba . Đoàn đội vốn mười ba , cộng thêm hai dẫn đường, sự phân bổ mới đạt hiệu quả hỗ trợ lẫn nhất.
Để phòng ngừa trường hợp cần ở thêm vài ngày hoặc những tình huống bất ngờ khác, trong xe chất đầy vật tư và thiết phim. Do đó, dù mỗi xe chỉ ba bao gồm cả tài xế, vẫn cảm giác chật chội.
Quý Dư vẫn thích chen chúc với khác, một ở hàng ghế cùng với đống vật tư, theo chiếc xe địa hình chạy mà xóc nảy, lắc lư.
Sàn xe địa hình cao, xe địa hình đắt tiền sàn xe cũng định, nhưng địa hình sa mạc, chạy nhanh lên vẫn thể xóc nảy như xe lắc.
Sau thứ hai đầu đụng nóc xe, Quý Dư lặng lẽ siết c.h.ặ.t t.a.y hơn một chút.
Lái xe địa hình ở một nơi như thế , tài xế rõ ràng phấn khích. Sau một tiếng "Wow!!", chân ga đạp mạnh hơn.
Mắt Quý Dư sáng, thực cũng phấn khích. Cậu giữ vững hình lấy điện thoại di động áp sát cửa sổ chụp một tấm ảnh bên ngoài.
Địa hình ở đây còn tương đối bằng phẳng. Xe chạy qua, cát sỏi bay mù mịt. Hai bên vẫn còn thể thấy những bụi gai lạc đà lác đác, chúng cung cấp màu xanh lục duy nhất cho mảnh đất .
Nhìn xa hơn nữa, con đường cát bằng phẳng trải dài đến tận chân trời. Nơi trời và đất giao ở phía xa là những đụn cát nhấp nhô, cao vút, nối tiếp dứt.
Sa mạc mênh mông, phong cảnh đại mạc, ở giữa nơi khó khiến cảm thấy kinh ngạc, thán phục.
Đó là một vẻ hùng vĩ làm rung động tâm hồn.
Sau khi sa mạc, điện thoại di động còn tín hiệu. Quý Dư chỉ chụp một tấm cất điện thoại , đôi mắt đuổi theo phong cảnh ngoài cửa sổ, hình ảnh đó phản chiếu trong đáy mắt, cũng khắc sâu trong lòng.
Sau hai tiếng "tít tít", bộ đàm của tài xế trong xe vang lên, bên trong là giọng của Aidan: “Evan, tốc độ của nhanh quá, chú ý giữ cách xe.”
Người lái xe, cũng chính là Evan, nhấn nút bộ đàm trả lời "Đã nhận", giảm tốc độ.
Xe Quý Dư là xe dẫn đầu. Càng sâu sa mạc, tốc độ vốn giảm của Evan bất giác tăng lên.
Có lẽ cũng vì là xe dẫn đầu, những chiếc xe phía đều sẽ tự giác tăng tốc để đuổi theo, nên Evan cũng để tâm đến lời Aidan .
Quý Dư nhíu mày. Cậu lái xe là một việc vất vả, đặc biệt là lái xe trong thời gian dài càng vất vả hơn. Cậu lái xe, cách nào chia sẻ, suy nghĩ một lúc vẫn lên tiếng nhắc nhở, để tránh làm vui.
Thời gian trôi qua từng chút một, sự rộng lớn vô tận của sa mạc bắt đầu làm cảm thấy mệt mỏi. Aidan chiếc xe ở giữa đoàn, lái xe, xe là hai dẫn đường.
Anh còn cách xe dẫn đầu một chiếc xe nữa, hiện tại chỉ thể thấy chiếc xe phía .
Người dẫn đường lớn tuổi sắc trời bên ngoài, đột nhiên mở miệng : “Sắp đổi thời tiết .”
Ông bằng tiếng địa phương, Aidan hiểu. Không đợi hỏi, một dẫn đường trẻ tuổi hơn liền phiên dịch: “Sắp đổi thời tiết, chúng tìm một chỗ khuất gió dừng chờ gió qua .”
Aidan bầu trời mắt. “Nghiêm túc chứ? Trời chút dấu hiệu nào của gió , chúng cứ tiếp tục thì hơn.”
Người dẫn đường trẻ tuổi phiên dịch lời cho dẫn đường lớn tuổi , ngay đó : “Không ai hiểu rõ sa mạc hơn cha . Ông thời tiết đổi thì nhất định sẽ đổi.”
Rất nhanh, cần khuyên bảo đưa lý do nữa. Gió gần như gào thét lên trong nháy mắt, cát vàng cuồn cuộn phía xa tựa như sóng biển dữ dội, che khuất cả bầu trời, u ám ập xuống đoàn xe.
Bóng dáng chiếc xe phía trở nên ẩn hiện trong cát vàng.
Sa mạc, dùng cách của nó để thể hiện sự nguy hiểm ẩn giấu vẻ đổi.
Aidan thoáng hoảng hốt. “Đây là bão cát sắp đến ?”
Người dẫn đường trẻ tuổi : “Không, mức độ ở sâu trong sa mạc chỉ là nổi gió thôi.”
“Dừng xe, bảo tất cả các xe dừng .”
Có kinh nghiệm , Aidan dám bỏ qua lời dẫn đường nữa, cầm lấy bộ đàm liền hét lên bảo dừng xe.
Tầm trong sa mạc càng lúc càng thấp, ngay cả bộ đàm dường như cũng nhiễu. Tiếng rè rè của dòng điện ngừng vang lên, ngay cả Aidan cũng thể chắc chắn lời những chiếc xe khác thấy .
Quý Dư con đường càng lúc càng rõ, đầu thoáng qua phía .
Cát vàng che trời lấp đất bao phủ tất cả, chỉ còn một vùng bụi cát mịt mù. Giờ khắc như thể cả thế giới chỉ còn chiếc xe của họ, thể đầu, đường phía .
“Dừng xe, Evan.” Quý Dư mở miệng .
Evan còn chút do dự, cầm lấy bộ đàm: “Có cần dừng xe Aidan?”
“Aidan? Có ai ?”
Thấy mãi trả lời, vẻ mặt Quý Dư trở nên nghiêm trọng. “Dừng xe ngay lập tức, chúng thể ở trong xe nữa.”
Evan đột nhiên ném bộ đàm xuống, một chân đạp mạnh phanh. Thấy Quý Dư mở cửa xe ngoài, vội vàng : “Cậu điên , cát bụi lớn như ngoài làm gì?”
Gió lớn cuốn cát sỏi đập cửa sổ xe bồm bộp. Tiếng va đập dồn dập, rậm rạp khiến sợ hãi một cách vô cớ. Giọng Quý Dư rõ ràng xuyên qua những tiếng ồn đó truyền đến tai Evan.
“Gió cát quá lớn, chúng ở trong xe khả năng sẽ chôn vùi. Nếu chỉ chôn trong cát còn cơ hội sống, nhưng nếu cả xe lẫn cùng chôn trong xe, cũng giống như xe rơi xuống sông , mở cửa xe thì chỉ c.h.ế.t ngạt thôi.”
Nói xong, đeo ba lô lên xuống xe. Người ghế phụ cũng theo đó lấy túi xuống xe.
Evan trong đội chỉ phụ trách lái xe và vận chuyển thiết , làm việc chân tay. Trước đây cũng từng đến sa mạc, đột nhiên thấy cảnh tượng liền hoảng sợ.
Vóc dáng to con thường ngày vẫn tự hào lúc thể giúp vững vàng, nhưng khi thấy bóng dáng mảnh khảnh của Quý Dư từ từ bình tĩnh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-57.html.]
Tầm quá thấp, ba khi xuống xe cần thật sát mới mất dấu đối phương trong tầm mắt.
Tiếng gió cát rít gào như tiếng ma quỷ gào, thê lương mà chói tai. Evan hét lớn: “Bây giờ chúng làm đây?”
“Đi ngược tìm những khác ?!”
Cát bụi quá lớn, Quý Dư đeo kính bảo hộ và khăn che mặt, cả khuôn mặt che kín mít. Giọng chút nghèn nghẹn, nhưng bình tĩnh: “Không , tuy tay la bàn, nhưng chúng thấy hướng của những chiếc xe phía . Quay tìm mà nhầm đường thì .”
Người vẫn luôn im lặng ở ghế phụ, đối mặt với sự đổi thời tiết đột ngột cũng tỏ khá bình tĩnh, cũng mở miệng: “Quý Dư đúng, cứ tìm, nếu lạc trong gió cát, kết quả sẽ chỉ là càng càng xa.”
Trong lòng cũng khó tránh khỏi chút sốt ruột. Nhiệm vụ của là trông chừng Quý Dư, đảm bảo an cho . Nếu mới sâu trong sa mạc cùng cần bảo vệ biến mất thì xong.
ngờ đối tượng nhiệm vụ trông vẫn còn bình tĩnh.
Quý Dư: “Chúng tìm một chỗ khuất gió gần đây tránh một chút, tránh qua trận tính tiếp.”
Gió cát thổi rát mặt, những chỗ khăn che chắn thổi đến đau rát. Mỗi gió mạnh cuốn qua, như thể cát sỏi đang cứa mặt những vết thương nhỏ li ti.
“Gió ngừng !!”
Aidan phấn khích hét lớn. Trong đám đang tụ tập ở chỗ khuất gió, hai dậy: “Chúng ngoài tìm Quý Dư.”
Những đều gia nhập đội Quý Dư, một thậm chí còn đến Quý Dư nửa năm. Aidan họ đến đội là mục đích riêng.
họ cần lương, còn thể giúp làm việc, bản còn nhận một khoản phí bảo mật, Aidan đương nhiên ý kiến gì.
“Bây giờ gió mới ngừng, ngoài lúc thể an lắm,” Aidan chút do dự: “Như vầy , bây giờ tầm cũng khá hơn , b.ắ.n một quả pháo hiệu, Quý Dư thấy chắc cũng sẽ chạy tới.”
Hai một cái. “Nếu trong vòng một tiếng tìm thấy , chúng sẽ xem chạy đến .”
Có thể là cái miệng quạ của Aidan linh nghiệm, khi ngoài bao lâu thì thực sự an nữa, gió nổi lên.
Hai vệ sĩ trong tay la bàn, dựa việc ghi nhớ phương vị, một tiếng đồng hồ chỗ cũ. Phát hiện vẫn bóng dáng Quý Dư, họ chút nóng nảy.
Một trong họ xa đám đông, lấy điện thoại vệ tinh gọi cho duy nhất thể liên lạc chiếc điện thoại . “Quý Dư mất tích trong sa mạc.”
Gió cát vẫn đang thổi quét, mặt trời vàng cam treo cao bầu trời sớm bắt đầu nghiêng lặn xuống.
Tình hình bên Quý Dư lắm. Họ tìm chỗ khuất gió. Trong thời gian ngắn ngủi gió ngừng, thấy pháo hiệu trời, họ liền đuổi theo hướng đó.
Để chôn sống trong cát, họ bất đắc dĩ đường vòng.
Bây giờ gió ngừng, la bàn cũng theo đó mà bất động.
Evan hùng hổ giật lấy la bàn tay Quý Dư ném . “Mua cái thứ đồ rách nát gì , khi xuất phát cũng kiểm tra cho kỹ.”
Quý Dư nhịn . “Vậy xin hỏi la bàn của ?”
Evan đến cứng họng, việc họ lạc xa đội lớn như , suy cho cùng vẫn là do lái xe quá nhanh, lúc gió nổi lên đầu dừng, càng làm tăng cách, lạc mất phương hướng.
Anh đáng lẽ mệt mỏi, nhưng thấy Quý Dư cắm cây gậy chống trong tay xuống cát. “Cậu đang làm gì ?”
Quý Dư cũng ngẩng đầu lên: “Trước khi đến sa mạc, lúc tìm hiểu về phong cảnh sa mạc học cách phán đoán phương hướng. Không chắc tác dụng , nhưng ngựa c.h.ế.t thì coi như ngựa sống mà chữa .”
Evan chẳng hiểu gì cả, Quý Dư dậy chỉ một hướng. “Bên .”
“Chúng đến đó khi mặt trời lặn, hoặc tìm một chỗ tránh gió khác khi trời tối, nếu nhiệt độ khí giảm đột ngột cùng với gió đêm, chúng sẽ c.h.ế.t cóng.”
Người vệ sĩ im lặng chỉ lệch một chút sang hướng khác. “Phương pháp của vấn đề, nhưng kinh nghiệm đủ. Hướng chắc sẽ chính xác hơn một chút.”
Quý Dư nghi ngờ một cái. Người vệ sĩ hiền lành khẽ: “Trước khi làm nhiếp ảnh gia, từng là lính đ.á.n.h thuê.”
Quý Dư: ...…
Evan: ...…
Vậy thì phạm vi nghề nghiệp của cũng rộng thật đấy.
Ba trong sa mạc, lưng còn mang theo ba lô nặng trịch. Mỗi một bước đều rút chân khỏi cát, trong đó như thể buộc mấy chục cân bao cát mà tiến về phía .
Mặt trời còn cách lúc lặn một thời gian nữa, vẫn đang dùng sức nóng độc ác chiếu xuống để khẳng định sự tồn tại của nó.
Mồ hôi mặt Quý Dư ròng ròng, miệng khô đến nứt nẻ. Cậu cũng dám uống nước trong túi nước ở ba lô của . Không phương hướng sai , cũng còn bao lâu nữa mới tìm đội lớn.
Chút nước đến lúc nguy cấp thể là thứ cứu mạng.
Cậu thầm tính toán thời gian cuối uống nước, chỉ cảm thấy bước chân càng lúc càng nặng nề, đầu cũng càng lúc càng choáng váng.
Khi con khô khan, nhạt nhẽo sắp kiệt sức, não bộ thường sẽ tự chủ mà phân tán, suy nghĩ về những điều để kiên trì.
Evan đang lẩm bẩm rằng đợi khỏi sa mạc sẽ uống ba thùng bia lớn, đời bao giờ đến cái nơi quỷ quái nữa. Một khác đang khuyên nên chuyện để giữ sức.
Quý Dư đúng lúc mà nghĩ đến cái c.h.ế.t của .
Cũng định vị điện thoại của hoạt động ở sa mạc tín hiệu . Lúc Thương Viễn Chu đến nhặt xác cho sẽ biểu cảm gì.
Quý Dư cũng rõ nghĩ nhiều hơn về cái c.h.ế.t của bản là về Thương Viễn Chu. Chỉ là khi leo lên đụn cát , thấy khói bốc lên ở phía xa, gương mặt vốn tái nhợt của nở một nụ từ tận đáy lòng.
Thật , cần phỏng đoán xem Thương Viễn Chu sẽ biểu cảm gì khi nhặt xác cho nữa, sống sót.