Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 56
Cập nhật lúc: 2026-04-17 21:33:49
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thuốc tiêm cơ thể, ngoài cảm giác đau đớn còn bất kỳ cảm giác nào khác. Thương Viễn Chu dựa giường, chờ t.h.u.ố.c tác dụng.
Anh là nặng về d.ụ.c vọng. Trong 5 năm khi Quý Dư trở về thành phố A, ham của thậm chí thể là nhạt nhẽo.
Tất cả những ham mãnh liệt của đều gắn liền với một Quý Dư, sôi trào theo sự xuất hiện của Quý Dư, sinh phản ứng cai nghiện mãnh liệt khi Quý Dư rời .
Khoảng cách từ phát tình gần nhất của Thương Viễn Chu đến nay đầy một năm.
Trong một năm, trải qua hai phát tình. So với tần suất một năm một của Alpha bình thường, tần suất gấp đôi.
Điều giống như một sự phản công dữ dội cho 5 năm đó hề , mỗi một đều thể khiến Thương Viễn Chu trở tay kịp.
Thương Viễn Chu dựa đầu giường, quần áo chút xộc xệch, khoác hờ hững lên . Cà vạt ở cổ áo sớm cánh mà bay, cúc áo cũng giật tung mấy chiếc.
Cổ áo mở rộng, để lộ một đoạn xương quai xanh nhô lên. Mồ hôi nóng theo nhịp thở phập phồng của lồng n.g.ự.c mà lăn xuống, cơ bụng săn chắc, ướt át ẩn hiện lớp áo, rõ.
Khung cảnh mở rộng , căn phòng trang trí theo phong cách lạnh lùng, gian trống trải. Thương Viễn Chu với đuôi mày nhíu , lộ một tia kiên nhẫn và nôn nóng, cứ như giường. Hormone nam tính nồng đậm gần như tràn ngập cả căn phòng.
Chỉ cần liếc mắt một cái là thể thu hút, kìm lòng mà tiến gần . Đáng tiếc, cảnh tượng ai thể thấy . Người duy nhất thu hút cũng sẽ đến, chỉ thể một chịu đựng kỳ phát tình dày vò .
Khốn kiếp.
Thương Viễn Chu khẽ c.h.ử.i một câu, bực bội cởi phăng quần áo vứt . Thứ t.h.u.ố.c ức chế căn bản vô dụng, nhiệt độ cơ thể hề giảm xuống chút nào, mà còn ẩn ẩn cảm giác sôi trào hơn nữa.
Anh nhắm mắt , tiếng thở dốc kìm nén mà trào từ cổ họng. Mỗi một thở đều mang theo nóng bỏng rát, mỗi một lồng n.g.ự.c phập phồng là một vòng mồ hôi nóng đầm đìa.
Lúc Quý Dư mang theo tất cả đồ dùng cá nhân. Những thứ lấy danh nghĩa cô giúp việc để vứt , Thương Viễn Chu cũng thực sự vứt khi dùng qua.
Nếu phát hiện, cách nào giải thích hành vi của , cũng sợ Quý Dư coi là kẻ biến thái, cho nên biện pháp nhất chính là thực sự vứt bỏ.
Vì hiện tại, Thương Viễn Chu tìm thấy thứ gì để tự an ủi .
Anh cũng lười động tay, nhắm mắt cứ như dựa , chịu đựng từng đợt từng đợt ham dày vò.
Cơ thể càng lúc càng nóng, kéo theo cả não bộ cũng bắt đầu choáng váng. Thương Viễn Chu khó chịu dùng đầu lưỡi l.i.ế.m nhẹ vòm miệng , đột nhiên mở mắt .
Não bộ còn tỉnh táo, cơn sốt cao mang đến phản ứng khiến cũng chút vững, loạng choạng thư phòng. Nhìn thấy chiếc sofa, mắt bỗng nhiên sáng lên.
Tiếng kim loại của khóa kéo một nữa vang lên trong thư phòng. Thương Viễn Chu khép hờ mắt, ánh mắt tiêu điểm, trong đầu là những hình ảnh ân ái xảy chiếc sofa .
Vợ hôn đến mềm nhũn như thế nào, gương mặt thanh tú nhuốm màu đỏ ửng của ái tình, đến c.h.ế.t .
Lúc đè xuống, cơ thể vợ sẽ tự chủ mà run rẩy, sợ hãi đến mức đầu .
Từng cử chỉ nhỏ nhặt đó đều quyến rũ, Thương Viễn Chu thể si mê vì điều đó.
Run rẩy nhẹ nhàng, khóe mắt lăn dài những giọt nước mắt. Chỉ cần là Quý Dư, đều yêu đến vô phương cứu chữa.
Luôn Quý Dư ngoại hình bình thường, chỉ là thanh tú, nhưng Thương Viễn Chu luôn coi thường điều đó.
Không ai thể thấy dáng vẻ của vợ giường, chỉ mới thể thấy.
Tai ửng hồng xinh , ngượng ngùng xinh , lúc hai mắt đẫm lệ lóc cầu xin càng xinh đến c.h.ế.t , quyến rũ đến mê đắm.
Quý Dư xinh , chìm đắm trong đó như là mảnh đất màu mỡ cho những ham của Thương Viễn Chu. Chỉ cần nghĩ đến thôi, là thể nảy sinh vô ý nghĩ xa bắt nạt .
Không nỡ để vợ , vợ nhiều hơn nữa.
Quý Dư là của , chỉ thể là vợ của một . Ngay cả việc nhớ chính cũng chút khó chịu, nhưng kỳ phát tình nôn nóng, khó chịu cần an ủi.
Thương Viễn Chu nghĩ là vì kỳ phát tình mà mới những ý nghĩ đó.
Mà là sự kích thích của việc nhớ những ân ái và sự ghen tuông gặm nhấm trái tim, khó khăn kết thúc một trong tiếng thở dốc khàn khàn, mờ ám.
Lý trí cũng hề trở . Thương Viễn Chu thu dọn bản trông vẻ tươm tất một cách miễn cưỡng lái xe ngoài lúc nửa đêm.
Ba giờ sáng, thành phố yên tĩnh vô cùng. Chiếc Aston Martin màu đen lao nhanh đường, xe lướt qua tạo thành một vệt sáng bạc đen biến mất thấy.
Cửa phòng trọ kêu “lạch cạch” một tiếng khi chìa khóa xoay tròn, mở . Thương Viễn Chu bước phòng ngủ, xuống chiếc giường đơn nhỏ hẹp so với .
Căn phòng trống trải, giường chỉ một chiếc chăn mỏng. Mùi hương thuộc về Quý Dư nhạt, nhưng còn hơn .
Thương Viễn Chu cuộn chiếc chăn thành một đống, trong đó. Anh đang vô thức xây tổ, nhưng .
Ở nước ngoài xa xôi, Quý Dư ngẩng đầu bầu trời xám xịt, mưa dầm bên ngoài cửa kính, chậm rãi bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Họ sắp sa mạc để phim. Khoảng tháng Tư sắp tới là mùa giao phối và sinh sản của loài mèo đụn cát bí ẩn và nhỏ bé. Aidan hình như bạn đó phát hiện dấu chân của mèo đụn cát.
Lần , kết quả nhất là thể ghi bộ quá trình giao phối và sinh sản của mèo đụn cát. Vì thế, họ cần đến rìa sa mạc .
Không tại , Quý Dư nghĩ đến trong nước –
Tháng Giêng, cũng là thời gian ăn Tết ở trong nước.
Địa hình trong sa mạc phức tạp, nhiệt độ khí đổi thất thường. Quần áo cần chuẩn bao gồm cả đồ mùa hè và mùa đông, hai bộ trái ngược . Quý Dư phụ trách việc mua sắm vật tư cho cả đội, chỉ cần chuẩn quần áo của là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-56.html.]
để đảm bảo an , vẫn mang theo một ít băng gạc và t.h.u.ố.c men cần thiết, những thứ chiếm nhiều trọng lượng.
Ngày xuất phát là một ngày nắng rực rỡ. Ngoài Aidan, còn mười hai cùng, nam nữ. Trong đó mấy trông vóc dáng đặc biệt cường tráng, Quý Dư nhịn để ý một chút.
Họ ít khi thảo luận những chuyện liên quan đến nhiếp ảnh, chỉ quen im lặng riêng ở một góc.
Quý Dư quá nhạy cảm với ánh mắt, nhưng cũng nhận những nhiều như như về phía .
Số nhiều, chỉ ba .
Tìm thấy .
Khóe môi Quý Dư cong lên, nhanh chóng mím thẳng.
Cậu phản bác lời Thương Viễn Chu ở sân bay là cần tìm, cũng sẽ cho , nhưng cuối cùng điện thoại cũng lấy .
Đoàn xe còn thực sự đến sa mạc cảm nhận khí hậu khô hanh của nơi đây. Trong khí mang theo một chút hương vị của cát vàng, cát sỏi mang đến hình dạng và màu sắc cho gió.
Gió vàng thấp thoáng cuộn tròn mặt đất.
Quý Dư theo đoàn xe dừng xuống xe. Hơi thở như thể ngừng nuốt những hạt cát nhỏ miệng, cảm giác chút kỳ quái. Gió cuốn cát vàng, lúc thổi qua như thể cát sỏi đang vỗ mặt.
Aidan dẫn đầu đoàn, đang gọi nghỉ ngơi. Đây là nhà của dẫn đường. Qua hôm nay, ngày mai sẽ chính thức cùng dẫn đường sâu trong sa mạc.
Quý Dư chiếc xe địa hình, tiện tay dùng điện thoại chụp vùng đất vàng và những ngôi nhà thấp bé ở phía xa.
Điện thoại “leng keng” vang lên. Lúc tin nhắn hiện từ phía màn hình, đúng lúc nhấn nút chụp.
Chị Kỷ: “Đầu lá cây trầu bà của em vàng, làm đây?”
Chị Kỷ: “[Ảnh.jpg]”
Quý Dư liếc qua, chỉ là đầu lá một chút vàng ở mép, vấn đề nhỏ. Cậu cúi đầu gõ chữ trả lời: “Không chị, cần để ý đến nó.”
“Nó vẫn sinh trưởng .”
Bên nhanh trả lời: “Vậy còn em, ‘sinh trưởng’ ?”
Quý Dư bật . Dưới ánh hoàng hôn vàng cam phía xa, nụ mang theo chút nhẹ nhõm, ấm áp làm mềm lòng . “Chị Kỷ, em thực vật.”
Sao thể dùng từ “sinh trưởng” chứ, nhưng vẫn :
“Em ‘sinh trưởng’ , đến rìa sa mạc , sắp sâu bên trong sa mạc.”
“Chị , nơi thực sự kỳ diệu, khắp nơi đều là đất vàng cát vàng, cả thế giới như chỉ còn bầu trời xanh và đất vàng mênh mông. Rất tiêu điều, nhưng cũng hùng vĩ.”
“ t.h.ả.m thực vật ở rìa sa mạc vẫn còn khá nhiều, còn thể thường xuyên thấy những màu sắc khác . Nghe khi sâu bên trong, khắp nơi đều là những đụn cát, phân biệt là nơi qua, là nơi đến. Ban đêm còn bầu trời rực rỡ. Nếu tín hiệu, em sẽ gửi ảnh cho chị xem.”
Phía khung chat vẫn luôn hiển thị “Đối phương đang nhập...”, nhưng đợi Quý Dư xong, tin nhắn gửi đến cũng chỉ một câu:
“Sa mạc nguy hiểm, nhớ chú ý an nhiều .”
Cách đó xa, Aidan đang dùng tiếng Anh gọi Quý Dư qua ăn cơm. Quý Dư lên tiếng, suy nghĩ một chút gửi một tin nhắn thoại cho chị Kỷ.
Giọng dịu dàng, như mang theo sắc ấm của hoàng hôn sa mạc. “Em sẽ cẩn thận, chị cũng chăm sóc bản nhé.”
Tin nhắn thoại ngắn ngủi hai giây vang lên trong văn phòng của chị Kỷ ở trong nước. Chị Kỷ ngẩng đầu, về phía đàn ông đang đối diện, sắc mặt dịu xuống theo một câu . “Cậu sẽ cẩn thận.”
Chị Kỷ dừng một chút. “Anh thể trả điện thoại cho , tổng giám đốc Thương?”
Thương Viễn Chu mua WeChat , sợ Quý Dư phát hiện, cảm thấy việc giả dạng thành khác để chuyện phiếm với là lừa dối.
Anh là một làm việc quyết đoán, nhưng cố tình ở Quý Dư hết đến khác do dự, nhút nhát, chần chừ.
Thương Viễn Chu tự giễu , đẩy điện thoại về phía đối diện, lạnh lùng : “Tiểu Ngư bảo cô chăm sóc cho bản đấy.”
Chị Kỷ rùng một cái, sắc mặt Thương Viễn Chu, bắt đầu lấy lòng vị kim chủ lớn nhất của . “Tiểu Ngư gửi tin nhắn thoại, điện thoại lúc đó gần Thương tổng nhất, cho nên thấy đầu tiên chính là . Điều đó chứng tỏ câu quan tâm là với tổng giám đốc Thương đó!”
Thương Viễn Chu như nhướng mày: “Tiểu Ngư?”
Vẻ mặt chị Kỷ cứng đờ, nhanh chóng sửa miệng: “Quý Dư, là Quý Dư.”
là thể trông mặt mà bắt hình dong. Ai thể ngờ một ánh mắt cũng thể khiến sợ hãi như Thương tổng mà lưng ghen tuông đến mức đó. Không lẽ pheromone cũng là vị giấm chua .
Đợi Thương Viễn Chu , chị Kỷ mở đoạn ghi âm đó lên một nữa, tức mà dám gì, thầm nghĩ câu quan tâm rõ ràng là Quý Dư với .
Tay cô dừng một lúc ở chỗ gõ chữ trong khung chat, cuối cùng vẫn những điều trong lòng.
Chị Kỷ cảm thấy Quý Dư đổi một chút, chuyện nhiều hơn, cũng vẻ cởi mở hơn.
Không cần cô tò mò hỏi, chủ động kể về tình hình ở sa mạc, còn chủ động sẽ chia sẻ ảnh. Giữa những dòng chữ đều là sự tự do, thoải mái.
Cô vẫn luôn tán đồng việc Quý Dư tham gia đội nhiếp ảnh nước ngoài, cảm thấy nguy hiểm. bây giờ thấy những đổi mà lẽ chính Quý Dư cũng nhận , cô cảm thấy lựa chọn của Quý Dư là đúng.
Chỉ là xem tình hình của Thương Viễn Chu, bằng lòng để Quý Dư rời bao lâu.
Và liệu phát hiện những đổi Quý Dư .