Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 54
Cập nhật lúc: 2026-04-17 21:33:46
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Quý Dư đến cửa, đó hồi lâu nhúc nhích. Cậu chằm chằm ổ khóa, là đang ngẩn đang suy tư điều gì.
Cuối cùng, cũng chẳng làm gì cả, trở ghế sofa.
Nếu Thương Viễn Chu thực sự , thì việc khóa lẽ cũng vô ích.
Quý Dư dần dần hiểu quyền thế và địa vị mà Thương Viễn Chu nắm giữ đại diện cho điều gì. Anh thể dễ dàng làm nhiều chuyện.
Thậm chí cần chính tay, chỉ cần một câu là sẵn sàng tranh chấp hành mệnh lệnh của .
Thương Viễn Chu sẽ can thiệp lựa chọn của nữa, cũng sẽ khiến đội ngũ mà Quý Dư liên hệ từ chối .
Quý Dư chỉ thể hy vọng thể làm .
Cậu xem bản thỏa thuận ly hôn đó, khi ký tên một chỗ khác thì cất .
Hộp cơm mặt lặng lẽ đặt bàn. Quý Dư do dự một chút, cuối cùng vẫn mở .
Người chuẩn hộp cơm rõ ràng hiểu khẩu vị của , bên trong đều là những món thích ăn, còn một ngăn nhỏ bày những miếng bánh ngọt nhỏ.
Đó là chiếc bánh kem nhung đen mà Quý Dư tiện miệng ăn.
Quý Dư những món đồ trong hộp cơm, tim khẽ nhói lên một chút, đau, chỉ là chua xót.
Cậu tin Thương Viễn Chu thích , nhưng thích là tất cả. Cậu tiếp tục hao mòn trong mối quan hệ phù hợp .
Cậu cũng khó thể vứt bỏ những điều mà Thương Viễn Chu làm cho , nhưng còn kịp phân định rõ đó là loại rung động nào thì sự dối trá.
Quý Dư thể chấp nhận kiểu lừa dối tình cảm , chia tay mới là kết quả nhất.
Chỉ là khi chuyện ngã ngũ, miếng bánh kem nhung đen nhỏ bé , hốc mắt Quý Dư vẫn đỏ hoe.
Cậu còn thực sự học cách yêu một , một nữa cảm nhận sự mất mát.
…
Khi đến cửa Cục Dân chính theo thời gian hẹn tin nhắn, Quý Dư và Thương Viễn Chu trông đều bình tĩnh.
Ít nhất là vẻ bề ngoài.
Thương Viễn Chu bóng dáng mảnh khảnh phía , đôi mắt màu đỏ nhạt tối .
Mới chỉ ba ngày ngắn ngủi, Quý Dư còn chút pheromone nào của .
Beta thể đ.á.n.h dấu. Dù c.ắ.n tàn nhẫn đến , truyền bao nhiêu pheromone, dù gây phân hóa giả, thì pheromone để Quý Dư cũng thể dễ dàng tan biến.
Chỉ cần tắm vài , qua một hai ngày, là còn bất kỳ dấu vết nào liên quan đến Quý Dư nữa.
Mà bây giờ –
Từ khoảnh khắc bước khỏi Cục Dân chính , mối quan hệ giữa và Quý Dư cũng tách biệt.
Từ nay về , còn bất cứ thứ gì thể chứng minh họ thuộc về .
Quý Dư thuộc về , hai sẽ giống như những qua đường lướt qua phố, còn chút liên quan.
Thương Viễn Chu cam lòng.
Khoảnh khắc một chân bước cửa Cục Dân chính, Thương Viễn Chu như thể một chân hụt xuống vực thẳm. Sự cam lòng và hối hận ngập trời gào thét, va đập vách đá.
Anh chỉ thể nghiến răng chịu đựng, giả vờ bình tĩnh chấp nhận.
Nhân viên Cục Dân chính thỏa thuận ly hôn. “Về vấn đề phân chia tài sản, hai bên đều ý kiến gì chứ?”
“Sau khi ly hôn, một bất động sản là căn hộ hai phòng ngủ tên Alpha, một chiếc Mercedes G-Class sẽ chuyển sang tên Beta, tức là Quý, ngoài còn tiền mặt.”
“Khoan, từ từ .”
Quý Dư ngắt lời cô, cau mày : “Những thứ đó là gì ?”
Lúc ký thỏa thuận ly hôn, căn bản xem nội dung, cũng nghĩ đến còn tài sản gì. Điều duy nhất nhớ là món nợ.
Là món nợ hơn 90 vạn mà Thương Viễn Chu ứng cho .
Thương Viễn Chu: “Lúc kết hôn làm công chứng tài sản. Theo luật, chia cho em một nửa tài sản của .”
Anh một tiếng, chút tự giễu: “ em sẽ .”
“Căn hộ đó là nơi chúng từng ở chung. Em làm nhiếp ảnh gia thiên nhiên, thể thiếu xe địa hình. Còn tiền mặt, đều là những gì ghi trong hợp đồng, coi như tiền lương của em .”
Nếu hiểu rõ tính cách của Quý Dư, Thương Viễn Chu ngại giao một nửa gia sản của cho .
vẫn nhịn cho Quý Dư đồ, tìm lý do để nhận lấy. Thứ cho nhất chính là cả con , nhưng Quý Dư cần nhất.
Thấy Quý Dư định mở miệng, Thương Viễn Chu thẳng: “Thỏa thuận ly hôn chỉ một bản , cũng chỉ mềm lòng ký một thôi.”
“Nếu chấp nhận,” về phía Quý Dư, môi mỏng khẽ nhếch, “Anh cũng ngại vợ một nữa.”
Quý Dư: ...…
Ánh mắt nhân viên công tác quét qua quét giữa hai . Nghe Thương Viễn Chu , trong lòng cô càng nổi lên radar hóng chuyện.
Đây là kiểu phát ngôn bá đạo cưng chiều gì đây? Cộng thêm một căn hộ, chiếc Mercedes G-Class mấy trăm vạn, còn cả tiền mặt khiến líu lưỡi nữa, đúng chuẩn tổng tài bá đạo.
Nếu đang ở nơi đăng ký ly hôn thì càng dễ “ship” hơn, đáng tiếc.
Cô tiếc nuối đóng dấu đỏ lên hai cuốn sổ ly hôn, lượt đưa cho hai .
Sau khi khỏi Cục Dân chính, Quý Dư từ chối đề nghị của Thương Viễn Chu là đưa về, tự bắt một chiếc xe rời .
Thương Viễn Chu trong xe Quý Dư bắt xe rời . Đêm ở tiệc rượu đó cũng Quý Dư như , bây giờ cũng thế.
Đi một vòng thật lớn, thứ như về điểm xuất phát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-54.html.]
Quý Dư nghiệp cấp ba, gặp ở tiệc rượu. 5 năm, Thương Viễn Chu đợi .
Bây giờ cũng thể đợi tiếp. Anh dùng sai cách, nên để Quý Dư rời . Nếu Quý Dư , sẽ tìm .
Thương Viễn Chu như trải qua một giấc mộng bong bóng hão huyền, thực sự chỉ một ngày, chỉ ngắn ngủi như một đêm trong mơ.
Anh như thể , giống như vô giấc mơ thời cấp ba, nhưng Thương Viễn Chu là thật.
Ai thể chấp nhận việc trong chốc lát đột ngột mất ?
Cảm giác chênh lệch và mất mát to lớn do thiên đường và địa ngục mang trong khoảnh khắc, ai thể chấp nhận , Thương Viễn Chu cũng thể.
Mẹ kiếp cái việc giả vờ bình tĩnh chấp nhận, nhất định tìm vợ về.
Khiến vợ cam tâm tình nguyện kết hôn với một nữa.
Quý Dư động đến tiền Thương Viễn Chu đưa. Sau khi xác nhận với Thương Viễn Chu rằng sẽ giam giữ Quý Bác Hãn, Quý Hòa Hiên cả đời mà chỉ cho một bài học, cũng để tâm đến chuyện mà đó vốn rảnh để ý nữa.
Còn về kẻ đầu sỏ gây chuyện là Thương Viễn Trần, đến khi chị Kỷ thần bí chạy đến hỏi tại Thương Viễn Chu đưa đó sang Nam Phi đào mỏ , Quý Dư mới Thương Viễn Chu làm gì.
Cậu rõ nguyên do, chỉ đưa phỏng đoán của : “Chắc là sẽ để ở đó mãi , lẽ là cho một bài học thôi.”
Chị Kỷ như đang thực hiện lời hứa làm bạn của , cách vài ngày tích cực tìm Quý Dư chuyện. Cả hai đều chụp ảnh, nên cũng chủ đề chung.
Chị Kỷ: “Thủ tục nước ngoài của em sắp xong ? Định khi nào ?”
Quý Dư lật xem lịch, trả lời: “Ba ngày nữa là ạ.”
Lần khi nào mới . Sau khi xử lý xong việc, đến thăm bà Lê cuối.
Chị Kỷ: “Chị em một chậu trầu bà quý như báu vật, chắc là mang nhỉ?”
“Có chị chăm sóc giúp ? chị từng trồng hoa cỏ bao giờ, em kỹ cho chị cách chăm sóc đấy.”
Quý Dư suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn từ chối: “Không cần chị Kỷ.”
Lại do dự một chút. “Hoặc là... chị thể thỉnh thoảng đến xem nó ạ?”
Làm xong những việc cần làm, ba ngày trôi qua nhanh như chớp.
Trước khi mang hành lý rời khỏi phòng trọ, Quý Dư đem chậu trầu bà đó trồng công viên gần đó.
Cậu chắc chậu trầu bà thể sống sót khi rời xa sự chăm sóc tỉ mỉ của con , nhưng vẫn để nó thoát khỏi sự trói buộc của chiếc chậu nhỏ khi rời , hòa vùng đất rộng lớn.
Có lẽ nó sẽ khỏe mạnh giữa mưa dông gió giật, lẽ sẽ sâu bệnh xâm hại mà úa vàng, khô héo, tất cả đều là những điều .
Điều Quý Dư thể làm chỉ là chọn cho nó một nơi ấm áp, ẩm ướt, thể tránh nắng gắt, cho nó một khởi đầu .
Trước khi , cây trầu bà cuối, chụp ảnh vị trí trồng gửi cho chị Kỷ, cũng dặn chị Kỷ cần can thiệp, chỉ thỉnh thoảng đến xem một chút, báo cho Quý Dư nó sống c.h.ế.t là .
Chị Kỷ đến tiễn , Quý Dư từ chối, một mang theo vali, bắt một chiếc taxi sân bay.
Sau đó, liền thấy một ở sân bay, một như đoán mà như bất ngờ.
Anh giữa đám đông, tuấn tú, nổi bật. Những qua đều nhịn ngoái đầu , nhưng ánh mắt lướt qua đám đông, chỉ dừng ở một .
Thương Viễn Chu liếc chiếc vali trong tay , Quý Dư đang im lặng . “Không định hỏi làm khi nào em ?”
Quý Dư: “Em , chị Kỷ cho .”
“Không .”
Chuyện gần như thể khẳng định trăm phần trăm nhận câu trả lời phủ định. Quý Dư sững sờ, liền thấy Thương Viễn Chu thong thả mở miệng:
“Anh cài phần mềm định vị điện thoại của em.”
Quý Dư đột nhiên mở to mắt. “Anh bệnh ?”
Cậu nhận cảm xúc vốn bình lặng như nước tù của trong thời gian dễ dàng Thương Viễn Chu kích động, dù đó là sự kinh ngạc và tức giận.
Thương Viễn Chu nghiến răng, cố nén sự tàn nhẫn mà mở miệng: “Em thích lừa dối em, thôi, sẽ lừa dối em nữa.”
“ em làm gì cả, trơ mắt em đến những nơi khỉ ho cò gáy, sa mạc, rừng mưa, núi tuyết, đến mức an của em cũng thế nào, làm .”
Quý Dư: “Chúng ly hôn , đang vượt quá giới hạn.”
Thương Viễn Chu nhạo: “Ly hôn thì chứ? Anh thích lo chuyện của chồng cũ đấy.”
“Quý Dư, thẳng cho em , nếu em đổi điện thoại hoặc tìm xóa phần mềm định vị , thì đầy một ngày sẽ tìm em.”
Quý Dư kinh ngạc , nửa ngày nên lời.
Cậu nên lời, nhưng Thương Viễn Chu vẫn xong.
Thương Viễn Chu gương mặt ngơ ngác mắt, hôn lên, để dấu ấn của vùng da trắng nõn gáy Quý Dư khi rời .
Bàn tay buông thõng tự nhiên bên vô thức vuốt ve lòng bàn tay, cố gắng giảm bớt sự nôn nóng trong lòng.
Anh đè nén những cảm xúc tối tăm đó xuống, mở miệng : “Ngoài định vị, bên cạnh em cũng sắp xếp, họ thể bảo vệ an cho em.”
Không đợi Quý Dư , Thương Viễn Chu bằng giọng kiên quyết: “Anh sẽ lừa dối em nữa, nhưng những chuyện liên quan đến an của em, cũng sẽ nhượng bộ.”
Quý Dư cau mày. Cậu , nhưng... “Làm nhiếp ảnh gia thiên nhiên hoang dã nguy hiểm như tưởng tượng . là gặp chuyện, nhưng đều là xác suất cực nhỏ.”
“Anh dám đ.á.n.h cược,” Thương Viễn Chu trầm giọng : “Dù chỉ là một phần vạn xác suất, cũng dám đ.á.n.h cược.”
Sân bay đến vốn ồn ào, giờ phút như vô cùng yên tĩnh, chỉ giọng của Thương Viễn Chu vang vọng bên tai Quý Dư.
“Em cần phân biệt ai là sắp xếp, cũng sẽ cho em .”
Thương Viễn Chu ngước mắt, khóe môi cong lên: “Anh em ở nước ngoài thấy bất kỳ ai cũng sẽ nhớ đến .”
Hàng mi Quý Dư rung động, mím chặt môi mắt. “A Chu…”